Chương 16
bởi Ly Thiên“Vậy là tôi toàn làm những chuyện cậu thích nhỉ?”
Tôi dùng mu bàn tay lau nước mắt, khi ướt sũng lại dùng lòng bàn tay, vừa khóc vừa lắc đầu. Seo Hae-young nhìn chằm chằm vào cậu khi cậu miễn cưỡng nói lời xin lỗi, rồi bật cười nhạt. Có vẻ như thế vẫn chưa đủ. Hắn áp trán lên vai tôi, chu môi.
“Tôi quá mềm lòng quá rồi. Đúng không?”
Tôi không thể thốt nên lời. Hae-young vỗ nhẹ vào mông tôi đầy vết bầm tím.
“Từ giờ phải nghe lời tôi. Từ sau tôi không tha cho cậu dễ dàng như này đâu.”
Hai ngày sau khi bước ra khỏi phòng tắm lạnh lẽo, tôi quỵ xuống dưới ánh hoàng hôn chiếu qua cửa sổ. Tiếng ù ù trong tai khiến chân tay tôi rũ xuống.
Trong tầm nhìn mờ ảo, tôi thấy Tae-kyum với vẻ mặt hiếm khi ngạc nhiên. Đôi mắt dữ tợn mở to rồi nheo lại. Tae-kyum bước xuống giường, tay Hae-young luồn dưới đầu cậu. Khi Tae-kyum quỳ xuống, mí mắt tôi khép lại.
Tôi giật mình tỉnh giấc, chân tay co quắp. Lạnh và tối. Chắc chắn cậu lại bị nhốt trong phòng tắm. Dù đã xin lỗi, dù đã khóc lóc thảm thiết. Tôi dụi tai vào cổ tay để xua đi tiếng nước, rồi bật khóc.
“Tớ xin lỗi… Tớ sai rồi…”
“Hae-won à, đừng.”
Hyun-woo ngồi cạnh giường nắm lấy cổ tay gầy guộc của tôi, ôm lấy cơ thể đang giãy giụa. Tae-kyum ngồi trên sofa thở dài bật đèn. Căn phòng tối sáng rực khiến tôi thở phào rồi ngã vật xuống. Đây đã là lần thứ ba cậu tỉnh dậy trong hoảng loạn rồi ngất đi.
Những cái vỗ nhẹ làm dịu cơn run. Khi tôi ngẩng đầu nhìn quanh, tóc khô xơ chạm vào cằm.
Chiếc áo choàng tắm mỏng manh là thứ duy nhất che thân. Tôi run bần bật, vội vàng trườn khỏi giường áp vào tường. Tae-kyum nhìn chằm chằm rồi bước tới.
“Sao thế, rảnh rỗi tự dưng nảy sinh cảm giác dằn vặt à?”
Tôi ngước nhìn Tae-kyum đầy bực dọc, rồi cúi gằm mặt lắc đầu. Không biết nên thấy thoải mái hay thương hại khi thấy cậu sợ hãi. Trước khi kịp nói gì, tôi đã bỏ chạy. Tae-kyum cười nhạt ngồi xuống cạnh Hyun-woo.
“Thật khó chịu…”
“Ừ…”
Tae-kyum nhíu mày. Hyun-woo luôn tỏ ra tốt bụng với Hae-won – nói như thể đó là chuyện của người khác.
“Thấy tội nghiệp sau khi đụ nó mấy lần rồi à?”
“Tôi… cũng không biết nữa.”
Hyun-woo nhìn chiếc áo choàng tắm xám xịt sau sofa. Lần đầu thì khó, từ lần thứ hai trở đi dễ dàng hơn.
Seo Hae-young đẩy Hae-won vào phòng tắm tối om không một lời giải thích. Dù không hiểu chuyện gì, chính Hyun-woo là người dang rộng hai chân Hae-won trên sàn ướt. Trong hai ngày, khi họ thay nhau phóng tinh vào lỗ hậu của cậu ta, ranh giới lý trí trong đầu anh ấy dần biến mất. Túm lấy Hae-won khóc lóc trên sàn một ranh giới bị xóa bỏ. Mỗi lần đè cậu ta, là hai. Mỗi lần đâm thẳng vào lỗ đang co thắt, là ba.
Ngày xưa, khi thủ dâm với ý nghĩ đè Hae-won ra, hình ảnh ban đầu là cậu ta cười. Nhưng khi lên đỉnh, lại là Hae-won khóc lóc, la hét và nói không. Dù không muốn tin, kết thúc luôn như vậy. Có lẽ ngay từ đầu đã thế.
Hyun-woo cười gượng với Tae-kyum, vỗ vỗ lên chăn như muốn che đậy cảm xúc hỗn độn.
***
Hồ bơi lấp lánh dưới ánh đèn. Tôi bị lôi ra từ sau sofa trằn trọc trên ghế tắm nắng. Món cháo Hae-young ép tôi ăn vướng ở ngực.
“Địt mẹ!”
“Tụi mày quá kém…”
Ba người họ đã lấy được một quả bóng chuyền bãi biển từ đâu đó và đang chơi một trò chơi mà không cần lưới. Lúc đó thực sự rất ồn ào.
Khi bắt đầu trò chơi, Seo Hae-young đề nghị chúng tôi tham gia đội của hắn, vì vậy tôi nhìn lên một cách ngây người và vỗ nhẹ vào má cô ấy trước khi bỏ đi. Seo Hae-young và Go Tae-kyum, những người nhanh chóng chọn phe sau khi trải qua cuộc chiến căng thẳng, đã không ngần ngại chơi xấu để đánh bại Hyun-woo, người đang dẫn trước rất xa. Tôi không còn cố gắng để hiểu họ nữa.
Khi họ kéo Joo Hyun-woo vào, mọi chuyện trở nên rối tung. Vì họ thay phiên nhau làm nên không có lý do gì để họ phải đánh nhau, trông họ rất vui vẻ và hòa thuận. Tôi định hét lên, “Có gì buồn cười ở đây thế? Tinh hoàn của tôi sưng quá, tôi muốn đi vệ sinh quá.” Phòng tắm lạnh lẽo với nước nhỏ giọt. Có lần tôi phải tiếp nhận duong vat nhiều lần trong một nơi tối tăm. Khi nghĩ về thời điểm đó, cơ bắp tôi cứng lại, chân tay co lại và tôi không thể nói được điều gì. Những khoảnh khắc khắc sâu trong tâm trí khiến tôi phải ngậm miệng lại.
Vì say rượu nên họ nghịch nước rất mạnh, thỉnh thoảng những giọt nước bắn tung tóe rơi xuống chân tôi. Tôi đã rút khăn ra lau khô nước, lặng lẽ đứng dậy và bước vào nhà, bước những bước chân thật khẽ.
Tôi đi vào phòng giặt phía sau bếp và nhìn từng chiếc máy giặt. Không ở đây cũng không ở đó. Không có bộ quần áo nào tôi mang theo ở đó. Tôi không muốn mặc một chiếc áo choàng tắm trông chẳng giống quần áo chút nào. Không có đồ lót thì không còn là con người nữa.
Cuối cùng, tôi mở cửa máy giặt đang đóng và lấy hết đống quần áo đã chất thành đống ra, kiểm tra thật kỹ. Không có gì cả. Tôi đang quỳ bất lực giữa chăn và khăn tắm, từ từ ngẩng đầu lên khi cảm thấy có ai đó hiện diện. Seo Hae-young, người đang đắm chìm vào trò chơi, đang đứng ngây người ở lối vào phòng giặt.
Seo Hae-young, với mái tóc ướt buộc ra sau để lộ vầng trán thẳng, lặng lẽ bước vào. Sau khi uống quá nhiều, đôi má trắng của hắn chuyển sang màu hồng và đôi mắt mở to. Tôi thậm chí không đứng dậy hay hỏi tại sao anh lại ở đó, mà chỉ đứng đó, nhìn lên Seo Hae-young đang tiến về phía tôi .
“Đang làm gì thế?”
Seo Hae-young tiến lại gần tôi, dùng chân đá tung đống quần áo vứt lung tung trên sàn rồi cúi xuống nhìn mặt tôi. Tôi cúi đầu lẩm bẩm trong khi Seo Hae-young nhìn tôi.
“Tôi không có quần áo.”
“Tại sao? Trông đẹp mà.”
Tôi thốt lên một tiếng “Ah” khi hắn xoa xoa gáy mình, lộ ra dưới cổ áo, bàn tay to lớn của hắn đang chạm vào.
Ngay cả giọng nói nhẹ nhàng của Hae-won cũng khiến hắn cảm thấy bồn chồn. Đúng như mong đợi.
“Muốn chịch nữa nên lại vào đây à?”
Tôi liên tục lắc đầu ngao ngán, nhưng Seo Hae-young thậm chí còn không nhìn tôi mà đưa tay dưới nách rồi nâng người lên. Seo Hae-young, người đang loạng choạng nhưng đã lấy lại được thăng bằng, ôm lấy đùi cô và nâng cô lên, đặt cằm cô lên máy giặt. Mùi rượu nồng nặc bốc ra từ Seo Hae-young, người đang đứng trên một chiếc máy giặt cao. Khi tôi quay đi, giọng nói chậm rãi vang lên.
“Để xem ai vào rồi cậu sẽ dạng chân mình ra phục vụ, đúng chứ?
“Tôi biết hết. Phải làm sao đây… Tôi là người đó nè.”
“Không phải, tôi chỉ đang tìm quần áo thôi…”
“Đừng có mà viện cớ.”
Hae-young sờ soạng đùi tôi qua áo choàng.
“Suốt ngày lươn lẹo, biện minh. Tưởng thằng này dễ ăn lắm à?”
Tôi không thể tránh được bàn tay đang đào sâu hơn nữa, chỉ nắm chặt lấy góc máy giặt như thể nó sắp gãy. Khi bàn tay đưa ra sau đùi khiến tôi cong đầu gối, thân trên của cô tự động ngã về phía sau. Tôi vội vàng dùng tay đỡ mình, nhưng toàn bộ phần thân dưới của tôi đều lộ ra.
Mặc dù tôi đã để lộ mông nhiều lần trước đó, nhưng tôi vẫn thấy ngại khi để lộ bộ phận sinh dục ở dưới ánh đèn. Seo Hae-young càng mở mắt nhìn xuống vùng tê liệt mà không nói một lời, tai tôi càng nóng lên. Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy xấu hổ về phần thân dưới của mình đến vậy.
Khuôn mặt và đôi mắt của tôi nóng bừng, cố khép đôi chân đang dang rộng của mình lại, một bàn tay trắng bệch đã chạm vào đầu gối toi. Phòng tắm tối tăm hạn chế chuyển động của tôi, tôi im lặng dang rộng chân. Seo Hae-young chỉ nhìn tôi chằm chằm một lúc, rồi nhanh chóng xoa xoa háng bằng lòng bàn tay.
Trong lúc tôi chưa kịp nói tiếp thì một bàn tay trắng đã luồn vào và nắm lấy bộ phận sinh dục của mình, lắc chúng một cách chậm rãi. Tôi chống chân và rên lên một tiếng cố nén. Lòng bàn tay ấm áp có tác dụng kích thích.
“Ồ..”
“Như vậy có ổn không? “
Seo Hae-young cúi xuống và chống khuỷu tay lên máy giặt, tựa má vào mặt trong của đùi. Hắn mỉm cười rạng rỡ, nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ quét bộ phận sinh dục của mình. Hắn trêu chọc bộ phận sinh dục của tôi như thể đang chơi đồ chơi, chạm vào đầu dương vật hồng hào của rôi bằng ngón trỏ và xoa tinh hoàn của tôi.
“Ha… Hae-young à…”
Khi tiếp tục kích thích, dương vật đang căng ra sẽ bắt đầu cương cứng. Seo Hae-young đang lặng lẽ ngắm nhìn dương vật cương cứng xinh đẹp, đột nhiên thè lưỡi đỏ ra. Khi lớp thịt ẩm ướt liếm vào duong vat, tôi giật mình và co chân lại. Khi tôi dùng đùi ôm chặt đầu Seo Hae-young, trái với ý định của mình, tôi giật mình và nhanh chóng thả lỏng sức lực. Khi anh nhìn Seo Hae-young một cách lo lắng, một nụ cười nhẹ hiện ra trên đôi môi đỏ của anh
“Lộ rồi nhỉ?”
Seo Hae-young đặt cả hai tay lên mông và nâng chúng lên một chút. Đôi chân lại dang rộng hơn nữa, tôi cảm thấy xấu hổ. Rồi nói một lời xin lỗi.
“Xin… xin lỗi…”
Seo Hae-young nhếch khóe môi lên, hôn vào đầu duong vat cương cứng đang run rẩy trước mặt tôi.
“Đã ai làm thế này cho cậu chưa?”
Tôi vẫn đang ngả người ra sau và chống khuỷu tay lên phần thân trên, lắc đầu chắc nịch. Seo Hae-young đang chà xát quy đầu bằng môi, liếc nhìn đi hướng khác.
“Lại nói dối.”
“Thật sự… Ha…”
Không hề báo trước, duong vat của tôi bị hút vào một nơi ẩm ướt. Seo Hae-young nhìn thẳng vào mắt tôi ngay từ đầu trong khi mút duong vat của tôi mạnh đến nỗi mắt tôi trở nên vô hồn. Tôi nhìn Seo Hae-young đang mút dương vật của mình với vẻ mặt bối rối. Mái tóc ướt chảy dài xuống vầng trán trắng của tôi, từng sợi một. Đó là một kích thích quá mạnh.
“Ha…, Hae, Hae-young…”
Âm thanh của tiếng thịt bị hút vang vọng khắp phòng giặt. Một cảm giác mà tôi chưa từng cảm thấy trước đây làm ấm cơ thể tôi và khiến khuỷu tay tôi cong lại. Tôi đang nằm ngửa trên máy giặt, cẩn thận nắm đầu Seo Hae-young và đẩy hắn ra.
“Này, dừng lại đi…”
Đối với tôi, người bị nhốt trong phòng tắm và liên tục đi tới đi lui, không thể xuất tinh dù chỉ một lần, thì đó là một khoái cảm quá mức. Seo Hae-young nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ ngầu và dùng sức đẩy dương vật của tôi vào cổ họng hắn cho đến khi chạm đến cuối, rồi rút nó ra chỉ trong một lần.
“Sướng mà dựng hết cả lên mà bảo dừng cái gì chứ?”
Tôi nói dối, lắc eo và hít một hơi thật sâu. Tôi không có thời gian để trả lời.
“Hư, hư…..”
Duong vat đẫm nước bọt giật giật. Seo Hae-young đang xoa mông và cắn chặt háng, từ từ cúi đầu xuống. Ngay lúc chiếc lưỡi sắc nhọn lướt lỗ hậu của tôi, tôi vội vã xua tay.
“Hae-young à..! Ha, đừng làm thế!”
“À…. Tôi đoán là cậu chưa thử kiểu này bao giờ?”
Khi Seo Hae-young dồn sức vào cánh tay và nâng hông lên, tôi đang co rúm lại, lắc đầu. Seo Hae-young cắn chặt vào mông khi đôi chân bầm tím của tôi tựa vào đôi vai rắn chắc của hắn.
“Nằm yên.”
0 Bình luận