Bạn không có cảnh báo nào.

    “Tại sao lại không nghe lời chứ…”

    Đôi mắt Hae-young trong thật mệt mỏi dụi vào vai tôi, vuốt ve mông còn in đậm dấu tay sau vài cái vỗ, trầm ngâm một lúc rồi lên tiếng.

    “Cho đến khi tôi quay lại thì suy nghĩ kĩ lại đi. “

    Đẩy người tôi đang nằm trong lòng mình ra, Seo Hae-young bước ra khỏi bồn tắm, phủi phủi chiếc quần khô sũng một cách bình thần rồi hướng dẫn về phía cánh cửa kín mít. Tôi bị bỏ lại một mình trong bồn tắm lạnh, ngay khi ánh đèn tắt phụt, tôi vội vàng ngồi dậy. Căn phòng tắm kín mít , không một khe hở, trở nên đen tuyền như mực khi ánh sáng biến mất, đến một tấc phía trước cũng có thể nhìn thấy.

    “Seo Hae-young…”

    Tôi hoảng loạn ngã xuống nền, bò trên nền gạch lạnh tanh. Tôi mò mẫn trên sàn nhà và xung quanh, lần tới được cánh cửa, nhưng dù nắm lấy tay cầm và xoay thế nào, khóa vẫn cứng, chỉ phát ra những tiếng lạch cách vô vọng, cửa không di chuyển dù chỉ một chút.

    “Hae, Hae-young! “

    tôi gõ cửa sổ, áp tai vào cánh cửa. Không có âm thanh nào vang lại. Lại nắm lấy tay cầm, lắc qua lắc lại. Tôi không biết ngoài cửa vẫn có ổ khóa. Làn da lạnh nổi gai góc lấm tấm. Tôi xoa mạnh hai tay lên cánh tay, cố gắng tạo ra chút hơi ấm, nhưng càng thấy lạnh hơn.

    Hối hả bò về phía bồn tắm, tôi nhanh chóng tìm cần gạt, xoay sang trái và mở nước. Trong bóng tối, tiếng nước ào ào ào vang lên một lúc lâu, tôi mới đưa tay vào.

    “Ư…”

    Lạnh lẽo. Tôi xoay cần gạt lại, cố gắng điều chỉnh nước nóng, nhưng dù xoay thế nào, chỉ có dòng nước lạnh ra. Nhiệt độ êm dịu, lực nước vừa phải. Tắt nước đi, tôi co người lại. Ôm chặt đầu gối, vai siết lại, những giọt nước nhỏ xuống tí tách vang vọng. Cả người tô co rúm lại chỉ còn lại một khúc.

    Tôi không hiểu sao Seo Hae-young lại nổi giận.Tôi cảm thấy cậu ấy không quan tâm chuyện tôi đã làm tình với ai, bao lần mà cậu ấy chỉ đơn giản là kiếm cớ bắt bẻ tôi. Chính Seo Hae-young là người đã giữ chặt cơ thể tôi lại để Go Tae-kyum dễ dàng đâm vào.Cũng chính cậu ấy là người banh chân tôi ra và kêu Joo Huyn-woo đút vào. Tôi đã cầm cự mọi thứ. Tôi đã làm theo tất cả mọi lời cậu ấy sai khiến rồi mà tại sao cậu ấy lại nổi giận.

    Tôi cắn móng tay, cơ thể lắc lư liên tục.

    Lạnh. Lạnh đến tê cóng. Lạnh buốt, toàn thân đau nhức, nhưng thứ hành hạ nhất là cơn buồn ngủ. Giấc ngủ ngon lành đã thành dĩ vãng xa xôi. Không được ngủ, nhưng mí mắt cứ trĩu nặng. Dùng hết sức mở mắt cũng vô ích, cơ thể rũ xuống như cục chì.

    Một dòng nước lạnh dội xuống đầu khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Phòng tắm vẫn tối om, không nhìn rõ mặt người đứng chắn trước mắt.

    “Úp mặt xuống.”

    Tiếng nói ù ù bên tai khiến tôi không nhận ra ai đang nói. Trong lúc ngơ ngác ngước nhìn, cánh tay bị túm chặt, cơ thể bị lật úp. Hai bàn tay in hằn lên vết đỏ trên da đưa mông và mở rộng lỗ hậu, nhét duong vat vào một cách mạnh bạo.

    “Ưa! Đau…!”

    Cơn đau như xé lỗ hậu bộ khiến mắt tôi trợn trừng. Những cú đẩy hông không chút thương xót bắt đầu. Tôi úp trán xuống đáy bồn, bị xóc lên theo từng nhịp. Duong vat thô kệch đâm sâu vào lỗ hậu giãn nở rồi rút ra, lặp lại không ngừng.

    “Hưm… Ưm…”

    “Haa…”

    Tiếng nước vỗ vang lên. Bàn tay to đè chặt mông, mùi quen thuộc phả vào mũi. Mỗi lần duong vat đâm sâu vào với dụng ý gây đau đớn, mí mắt tôi run lên bần bật.

    “Ha… Dừng lại… Đau quá…”

    “Không được nói vậy đâu, Hae-won à.

    “Á!”

    Tóc bị túm giật lên, eo gập đau điếng. Seo Hae-young áp môi vào tai cậu, vừa đẩy hông dồn dập vừa thở gấp thì thầm.

    “Nhớ ra chưa? Hả? Hae-won à.”

    “A… A… Đau…”

    “Cậu thích như này mà đúng chứ? Nên mới cứng đầu không nghe lời, phải không?”

    Hae-young túm tóc đập đầu cậu vào bồn tắm, tay kia ấn mạnh vào lưng dồn hông mạnh hơn. Tôi cầu mong mình lại ngất đi. Cổ gáy căng cứng, da bụng phập phồng theo từng nhịp. Đau đến kinh hoàng.

    “Ưm… Ức…”

    Giữa đôi chân cong queo thảm hại, duong vat đâm vào liên tục. Đôi mắt sáng màu lóe lên trong tầm nhìn mờ ảo. Sợi dây ý thức mỏng manh cuối cùng cũng đứt.

    Khi tỉnh dậy, vẫn là căn phòng tắm đó. Tôi nằm vật vã trong buồng tắm, lỗi hậu chứa đầy tinh dịch, đến việc đảo mắt cũng trở nên khó khăn. Ít nhất cũng đã bốn tiếng trôi qua. Có thể cả một ngày đã qua.

    Go Tae-kyum và Joo Hyun-woo đang làm gì nhỉ? Chắc chắn Joo Hyun-woo sẽ giúp mình mà… Lẽ nào đều do tôi ảo tưởng hay sao? Thật là thê thảm. Tôi không muốn nghĩ nữa. Tôi chỉ cần duy nhất Seo Hae-young đưa tôi ra khỏi đây thôi.

    Tôi bò ra khỏi bồn tắm và bò tới cửa. Cảm giác như có một cây gậy mắc kẹt giữa mông tôi và tôi không thể đứng dậy được. Tôi vừa đến cửa, tựa trán vào khung cửa lạnh tanh và cào xước cửa bằng móng tay.

    “Đau…lạnh, Hae-young… Cho tôi ra. Tôi muốn ra ngoài…”

    Tiếng gỗ cọ vào nhau vang vọng khắp phòng tắm yên tĩnh. nhỏ giọt. Tôi nghe thấy tiếng nước rơi. Đã lâu rồi tôi chưa tắt nước. Đây hẳn là ảo ảnh. Tôi bịt tai và đập trán. Tôi vẫn có thể nghe thấy ngay cả khi bịt tai. Một tiếng thình thịch, một tiếng gõ cửa.

    Tôi ngạc nhiên quay lại nhìn. Đôi mắt đã thích nghi với bóng tối của tôi bắt gặp hình bóng mờ nhạt ở ngoài phòng tắm. Không có ai cả. Có vẻ như có ai đó ở đó, nhưng tôi không thể nhìn thấy họ. Tôi vẫn đang tựa vào cửa, đưa môi lại gần và cầu xin.

    “Tôi sợ quá, Hae-young à… Trong này có âm thanh đáng sợ lắm…”

    Tôi dồn hết sức lực vào việc lắng nghe, cố gắng bắt được ngay cả âm thanh nhỏ nhất. Thật khó để tập trung các dây thần kinh nhạy cảm của tôi vào một chỗ, vì vậy tôi dùng cả hai tay vỗ vào má mình. Tôi nín thở và áp tai vào lần nữa. Tôi phải nghe được giọng nói của Seo Hae-young qua tiếng ù tai của mình. Nhưng không có tiếng trả lời từ phía bên kia cánh cửa. Như thể nó vừa bị bỏ hoang vậy.

    Bụp, bụp, bụp. nhỏ giọt. Tôi nghe thấy tiếng va chạm và tiếng ngã ở một nơi không có ai. Cốc cốc cốc cốc, cốc…….

    ***

    Hyun-woo nằm dài trên sofa, môi rớm máu vì say xỉn không thể nhấc mình dậy. Mỗi khi mảnh ký ức đêm qua hiện về, cậu túm tóc gào thét, chìm trong biển dằn vặt. Anh nhớ mình đã hoảng hốt khi thấy Hae-won bị lôi vào chỉ mặc mỗi áo phông, nhớ cả việc túm cổ áo Seo Hae-young. Sau đó, khi tỉnh lại, anh đã nằm trên sofa với bờ môi nứt nẻ. Không có dấu hiệu bị đánh, chỉ đứt đoạn ký ức. Cứ uống rượu là y rằng thế này.

    “Ưm…”

    Hyun-woo rửa mặt qua loa, ngồi dậy thì chạm ánh mắt khinh bỉ của Tae-gyeom đang xem bóng đá trên tivi. Tae-kyum bấm chuyển kênh, hỏi nhẹ.

    “Sướng đúng chứ?”

    “Cái… Đm. Mày nói cái gì… “

    Hyun-woo vuốt cổ khô khốc, xoa trán choáng váng. Tae-gyeom vỗ hai bàn tay vào nhau, cười khẩy.

    “Nghe nói mày địt hăng lắm mà… Xong rồi vứt xó, mẹ kiếp.”

    Hyun-woo trợn mắt nhìn Tae-kyum rồi bật dậy khỏi sofa. Ngoài cửa sổ, hoàng hôn buông xuống. Có lẽ anh đã ngủ nửa ngày.

    “…Hae-won! Yoon Hae-won đâu?”

    “Tao biết đâu được? Lại định làm gì à?”

    Tae-kyum đứng dậy theo, rẽ về phía cầu thang. Hyun-woo im lặng theo sau, tay vuốt mái tóc rối bù.

    “Chỉ là… do rượu thôi…”

    “Đừng đổ tại rượu. Cứ thẳng thắn là mày muốn làm đi.”

    Không có gì để phản bác. Hyun-woo cắn chặt môi, theo Tae-kyum vào phòng lớn rồi nhíu mày. Seo Hae-young có ở đó, nhưng Yoon Hae-won thì không. Bỏ mặc Hyun-woo, Tae-gyeom nằm vật ra chiếc giường lớn, bật TV rồi lướt kênh, rồi nói.

    “Định nhốt đến bao giờ? Muốn nó bị cảm à?”

    “Chưa phải lúc.”

    Seo Hae-young dựa đầu vào cửa phòng tắm, lắc đầu. Hyun-woo tiến lại gần Hae-young đang ngồi duỗi chân nghịch ngợm.

    “Làm gì vậy? Hae-won đâu?”

    “Bụng ổn chứ?”

    Bỏ qua vẻ giả vờ quan tâm không hợp của Hae-young, Hyun-woo nắm tay cửa phòng tắm. Ngay lập tức, bàn chân đang duỗi của hắn đá vào ống chân anh ấy.

    “Đừng đụng vào.”

    “…Có phải Yoon Hae-won ở trong này không?”

    “Ừ.”

    Hae-young gập chân, vẫy tay ra hiệu bảo ngồi xuống. Hyun-woo bất đắc dĩ ngồi bệt xuống sàn, liếc nhìn phòng tắm.

    “Sao cậu ấy không ra? Yên tĩnh thế?”

    “Vì cậu ta không thể ra.”

    Seo Hae-young chỉ tay vào ổ khóa. Biểu hiện của Hyun-woo trở nên cứng đờ khi nhìn lên tay nắm cửa.

    “Cậu nhốt cậu ta? Tại sao? Trong khi cậu đánh đập cậu ta như vậy rồi……?”

    “Vì cần thiết phải làm vậy.”

    Hyun-woo định đứng dậy vì cảm thấy chuyện này thật không đúng, nhưng Seo Hae-young đã giữ anh lại và dùng sức ấn xuống. Gương mặt tươi cười khác thường của hắn bỗng trở nên rợn người. Seo Hae-young thì thầm khe khẽ bằng giọng trầm. Lời thì thầm lửng lơ giữa thuyết phục và cưỡng ép len lỏi vào tâm trí trống rỗng của Hyun-woo. Những lời dài dòng, lan man và vô lý mang theo một sức thuyết phục kỳ lạ xâm chiếm từng ngóc ngách trong tâm trí cậu. Đôi môi đỏ thắm của Seo Hae-young không ngừng mấp máy.

    “Yoon Hae-won là thằng điếm, lén lút ngủ với hết người này đến người khác, không thể cứ để yên như vậy được, chúng ta đang chăm sóc bỏ qua cho cậu ta rất nhiều, cậu ta khóc lóc cũng chỉ là diễn kịch thôi, đừng thương xót, đừng thấy tội nghiệp, đừng dỗ dành, à, đừng hôn, cái đó thì không được, nếu một trong hai cậu dám gặp riêng cậu ta thì chết với tôi. Nghe hiểu chưa? Không phải cậu chết mà là Yoon Hae-won chết, hiểu không? “

    Hyun-woo xoa mặt rồi khẽ che miệng. Anh cảm thấy bụng dạ khó chịu. Hình như vừa có tiếng cào cửa lẹt xẹt nhưng rồi lại biến mất ngay.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú