Chương 13
bởi Ly ThiênSeo Hae-young ban nãy dùng tay mở rộng lỗ hậu, bây giờ lại giả vờ vô tội. Tôi đã làm tình chỉ vì ghét cái vẻ giả tạo Joo Hyun-woo, nhưng giờ hắn đổi giọng khiến tôi tức nghẹn. Buông tay xuống, tôi ngẩng cằm, nói một cách thờ ơ.
“Vừa nãy, thế nên tôi mới làm vậy, tại sao…”
Hae-young dụi mắt ngái ngủ rồi đột ngột ấn điếu thuốc vào đùi tôi. Đầu lọc nóng bỏng đè lên da thịt rồi trượt xuống, khói bốc lên từ phần cháy dở. Tôi cắn môi đến mức rướm máu.
“Ư ức..!”
Trên bắp đùi dính đầy tinh dịch khô, vệt tro đen in hằn. Vùng da quanh đó ửng đỏ. Hae-young vứt tàn thuốc nhàu nát vào chai soju còn nguyên, rút điếu mới ngậm rồi liếc nhìn tôi.
Khuôn mặt sợ hãi. Mỗi lần thấy Yoon Hae-won như thế, Hae-young chỉ muốn tát. Muốn đá, muốn hét cho cậu giật mình. Cái cách Hae-won tròn mắt kinh ngạc, ánh mắt ngước nhìn đầy phản bội khiến hắn rùng mình khoái trí. Kỳ lạ là giờ gương mặt ấy chỉ khiến hắn bực bội. Dù sao thì…
“Vừa nãy là chuyện của vừa nãy…”
Hae-young rít một hơi thuốc dài. Tôi rơi nước mắt, cảm giác tiếng thuốc cháy như thấm vào tai. Bắp đùi bỏng rát. Không phải vì nóng hay đau, mà vì quá hoảng sợ đến mức không biết phải làm gì.
“Bực mình thật, ai cho phép cậu lấy cái đó ra làm cớ hả?”
Bắp đùi rát bỏng vì tàn thuốc còn nóng. Seo Hae-young thản nhiên phủi tàn thuốc trên đùi tôi, tay đè chặt xuống chân đang run rẩy.
“Vậy cậu chính là người gạ cậu ta chịnh mình, nên tôi phải đánh cậu đúng chứ?”
Đầu điếu thuốc đỏ rực lơ lửng ngay trên đùi, gần đến mức sắp chạm vào. Tôi không thể rút chân vào vì sợ chạm phải. Dù sợ đến mức hàm răng va lập cập, cậu vẫn lắc đầu gào lên.
“Tại sao! Mẹ kiếp, tại sao mọi thứ phải theo ý cậu…!”
Dù thường bỏ qua những lời chửi bới hay thái độ ngạo mạn của Hae-won, nhưng lúc này Hae-young không thể làm ngơ. Đối với hắn vừa tỉnh giấc đã phải lục soát từ bến xe đến các ngõ hẻm, đây là việc không thể tha thứ.
Xèo! Tiếng thịt bị đốt cháy. Tôi hét lên, giãy giụa chân còn lại để thoát khỏi Hae-young, nhưng đã muộn – một vệt đen khác in lên đùi. Hae-young ném tàn thuốc đã tắt, đứng dậy nhìn xuống tôi đang run lẩy bẩy dựa vào tường. Mùi tinh dịch bốc lên nồng nặc từ cơ thể đờ đẫn của cậu.
Đột nhiên, Hae-young đá mạnh vào vai tôi đang đề phòng. Tôi đập vai và gáy vào tường rồi trượt xuống, có lẽ bị đá cả ngực nên ho sặc sụa. Lần này, ý định đấm trả cũng tan biến ngay khi Hae-young túm cổ áo. Tôi nằm gục xuống sàn, vật vã thở từng hơi ngắn.
“Giữ thể diện ở chỗ nào vậy?”
Một cú đá trời giáng vào lưng trần. Chỉ hai nhát, tôi đã nằm sấp dưới sàn, nước mắt sinh rơi lã chã khi trừng mắt nhìn Hae-young. Hắn buông nắm đấm vốn định đấm vào mặt cậu, thở dài.
“Hae-won à… Không phải lúc tỏ ra cứng đầu đâu. Cậu hiểu mà.”
“Cậu… bảo tôi làm mà…!”
Ngay lập tức, một cú đá trúng bụng. Mắt tối sầm. Tôi ôm bụng cúi đầu, tóc bị túm kéo cằm lên. Hình như Hae-young đã cúi xuống, nhưng tôi không nhìn thấy.
Hae-young kéo vai tôi đang khóc nức nở giận, dựa vào tường, tay giơ lên chần chừ. Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt run rẩy, hắn thấy kỳ lạ. Thế là giảm lực, tát vừa đủ. Dù định nhịn nhưng không thể. Môi khô nứt nẻ lại rớm máu, máu đỏ loang ra khắp môi.
“Này.”
Hae-young áp sát mặt đến mũi gần chạm, thì thầm.
“Ai chịch cậu thì cậu đều thấy sướng à? Cậu rên rỉ to như vậy mà.”
Hơi thở của cả hai nóng bỏng trên môi. Hae-young túm cổ áo tôi, đập lưng vào tường.
” Tôi đang rất tò mò… Mau trả lời đi.”
“Ưm…”
Hae-young hỏi xong nhưng tôi không chờ trả lời. Cả người tôi bị lắc dữ dội, gáy và xương bả vai liên tục đập vào bức tường dán giấy vàng cũ kỹ.
“Bao nhiêu người rồi? Cậu giấu tôi lén lút dạng chân cho bao nhiều người chịch cậu rồi?”
***
Tại tầng 2 biệt thự của Go Tae-kumm. Phòng tắm cạnh phòng ngủ chính không có cửa sổ – nơi duy nhất trong tòa nhà được thiết kế để ngắm biển và núi này bị cô lập hoàn toàn. Khi tắt đèn, chỉ còn bóng tối trong không gian chật hẹp vang tiếng nước rơi.
Dòng nước lạnh xối xuống đầu. Tầm nhìn quay cuồng, tôi thoáng thấy bờ môi Seo Hae-young. Tiếng hét của Joo Hyun-woo vọng đến rồi đột ngột biến mất. Có cảm giác rung lắc, nhưng giờ cậu đang nằm trong bồn tắm cứng ngắc. Cơ thể bị lắc dữ dội, có lẽ bị tát vào má, hay không… À, không biết nữa. Tựa đầu vào thành bồn lạnh, giọng nói trầm khàn vang vào tai.
“Dậy đi.”
“Lạnh quá…”
Dù co người vào nhưng vẫn rét buốt. Nước lạnh luồn qua các vết thương. Seo Hae-young dùng sức tách đôi chân khép chặt, đưa vòi hoa sen vào. Tia nước mạnh đỏ rát da bắn thẳng vào duong vat và lỗ hậu. Nước tràn vào cái lỗ đã bị ba người bọn họ đâm thúc cả ngày, khiến tôi bật dậy từ bồn tắm.
“Ha… a…!”
Lạnh và rát không chịu nổi. Tôi cố khép chân lại, nhưng cánh tay thô ráp của Hae-young luồn vào đùi, ép vòi sen vào mông. Tôi kẹp đùi vào tay hắn run rẩy, giọng vang từ trên cao.
“Cậu thấy sướng à? Giờ đến cả cái này cũng khiến cậu sướng hả?”
“La… lạnh… Đau…”
Seo Hae-young ấn vòi hoa sen sát lỗ hậu, ngón cái đè mạnh lên vết bỏng loang lổ. Khi móng tay hắn cào một đường dài, người tôi đã bị bao phủ bởi vết bầm lăn lộn trong bồn tắm.
“Thôi đi… Làm ơn dừng lại đi…”
Cơ thể bị hành hạ suốt mấy ngày đương nhiên không còn chút sức lực nào. Mỗi lần tôi chợp mắt như ngất đi, nước lạnh lại ập xuống. Khi tôi mím chặt miệng không nói, hàm lại bị bóp đau điếng. Hae-young nhìn xuống tôi đang nức nở bằng ánh mắt vô cảm, treo vòi sen lên rồi thọc ngón trỏ vào lỗ hậu giãn nở, xoay nhẹ.
“Cậu dạng chân cho những ai chịch rồi? Chắc không phải chỉ có một hai người đâu ha…”
“Haa…”
Dù cố xoay tròn bên trong rồi ấn sâu, hắn vẫn không chạm tới đáy. Hae-young ấn nhịp nhàng vào thành trong như đang ước lượng, liếc mắt.
“Mười người? Hình như còn hơn thế nữa, phải không?”
“Đau quá…”
Dù có khép đùi hay túm lấy cánh tay hắn, tôi cũng không thể ngăn ngón tay đang khuấy động bên trong. Tôi lắc đầu ướt sũng, giọng khàn đặc nói ra.
“Không… Không có… Tôi không biết…”
“Vừa nãy cậu nói nhiều mà. Giờ lại không nhớ nữa à?”
Không còn sức trả lời, cậu chỉ lắc đầu. Tiếng gào thét cũng chỉ thoáng qua. Bị lôi ra ngoài chỉ mặc mỗi áo phông, tôi bị đập trước mặt Hyun-woo đến mức nghẹt thở. Thoáng thấy bóng Hyun-woo hoảng hốt can ngăn rồi biến mất.
“Không biết… Tôi không biết, đồ khốn…”
Sức lực dần cạn kiệt khỏi đôi chân tôi đang giữ chặt. Seo Hae-young tiến đến bồn tắm, ôm tôi ra khỏi và đặt tôi ngồi chéo lên đùi mình. Hắn nhìn chằm chằm vào mặt tôi khi khóc lớn trong khi dùng ngón tay chọc vào lỗ hậu một cách không thương tiếc. Đầu mũi của anh ta có màu đỏ. Seo Hae-young mỉm cười nhẹ như hơi thở thoảng qua, đưa ngón tay ra và lướt qua cặp mông hở của tôi một lần.
Hắn lập tức giơ tay lên. Một bàn tay to ướt át vỗ vào mông tôi và túm chặt.
“A, đau quá……!”
Hắn tiếp tục đập vào cặp mông đang co giật của tôi mà không dừng lại. Seo Hae-young liên tục nắm lấy mông tôi đến mức đau, thả ra rồi lại nắm lấy lần nữa, như thể hắn đang giải tỏa cơn tức giận vì không thể đánh thẳng vào mặt tôi. Phần thịt mềm nhô ra giữa các ngón tay.
Tôi rùng mình và run vai vì sợ hãi. Tuy nhiên, cơ thể tôi vẫn tiếp tục nằm gọn trong vòng tay của Seo Hae-young. Tôi cần chút hơi ấm áp. Một mùi hương quen thuộc và dễ chịu thoang thoảng qua lớp quần áo ướt.
“Ah……. Đau quá…….”
“Giờ cậu nhớ ra chưa? Mau nói hết tên của bọn chúng ra.”
Tôi lắc đầu và khóc nức nở. Không có cái tên nào đáng nói đến. Go Tae-kyum và Joo Hyun-woo. Cậu cũng biết rõ rồi mà. Chỉ có đúng hai người họ.
0 Bình luận