Bạn không có cảnh báo nào.

    “Không phải đâu, Jung-hyuk đó. Thằng đó hôm trước nhắn tin bảo muốn đến chơi…”

    Chỉ với một chai rưỡi soju. Anh đã hoàn toàn say bí tỉ. Thường thì Hae-won sẽ say trước, không biết do uống rượu từ lúc tối cộng với mệt mỏi tích tụ hay do không ăn đồ nhắm, chỉ uống rượu nên đầu óc tôi quay cuồng.

    Giữa cơn say, chúng tôi nói những mẩu chuyện linh tinh vun vặt để phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng, thỉnh thoảng anh liếc nhìn sang. Hae-won chỉ im lặng gật đầu nghe, che phủ tầm mắt mờ ảo.

    Qua khung cửa sổ hé mở, tiếng dế hay côn trùng rả rích vọng vào. Những ngón tay hai người đặt cạnh nhau trên sàn, gần đến mức gần như chạm vào nhau. Hae-won chìm vào suy nghĩ, tay lơ đãng lắc chai soju trong khi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình TV đang tắt. Rượu soju trôi xuống kiến cổ họng anh ta nóng bừng. Cảm giác thấy nhộn nhạo, nhưng không phải từ trong bụng, mà là từ lồng ngực đang đập thình thịch. Huyn-woo nuốt khan, rồi liếc nhìn trộm.

    Bàn tay ấm của Hyun-woo bò trên sàn. Những ngón tay lạnh lẽo chạm vào trước, rồi luồn qua mu bàn tay khô ráp, đan vào kẽ tay tôi. Khi tôi quay đầu lại, ánh mắt hai người gặp nhau. Tim anh ta đập nhanh như mất kiểm soát.

    Chỉ là men rượu. Không phải vì bất cứ cảm xúc đặc biệt nào, chỉ đơn giản là hơi men.

    Hyun-woo do dự xoay người, rồi đặt một nụ hôn lên má tôi. Chiếc má lạnh lẽo với thân nhiệt thấp khiến anh ấy bất giác mím môi. Không dừng lại, anh trượt xuống cắn nhẹ vào bờ môi dưới căng mọng của tôi. Tôi không kháng cự. Khi anh ta mút nhẹ đôi môi mềm mại, một hơi thở mỏng manh thoát ra từ kẽ môi hé mở. Đúng lúc Hyun-woo định đẩy lưỡi vào, anh chợt bừng tỉnh, vội lùi lại.

    “…À, xin lỗi.”

    Buông bàn tay đang nắm một cách vội vã, Hyun-woo dựa lưng vào giường, không chịu nổi sự im lặng nên anh cầm chiếc điều khiển nằm lăn lóc trên sàn. Bật TV lên, tiếng “bíp” vang lên, phải mất vài giây màn hình mới hiện lên. Dù có ấn nút dính nhớp để chuyển kênh, cũng chẳng có gì đáng xem. Thực ra, anh ấy cũng chẳng tập trung vào nó được.

    “Chẳng có gì hay…”

    Hyun-woo dừng lại ở kênh đang chiếu một bộ phim chất lượng thấp, đặt điều khiển xuống rồi véo mạnh vào quần đùi. Tại sao lại phạm sai lầm vào đúng lúc này chứ? Anh cúi nhìn xuống dưới rồi vùi mặt vào lòng bàn tay. Duong vat vừa mới dịu xuống, giờ lại cương cứng đến mức khó chịu.

    Tôi đặt chai rượu xuống, dùng mu bàn tay lau đi đôi môi ướt át rồi bật cười khẩy. Nghe tiếng cười, Hyun-woo giật mình quay lại. Tôi chống tay xuống sàn nhà ấm nóng, vươn người tới nắm lấy bờ vai rắn chắc của Hyun-woo rồi đẩy mạnh. Anh ấy ngã vật ra sau, lưng đập xuống sàn với vẻ mặt lộ rõ sự bối rối.

    “Ơ, sao… Sao cậu…?”

    Tôi túm lấy cổ Hyun-woo đang định ngồi dậy, đè xuống rồi đặt mình lên bụng dưới của cậu. Huyn-woo hoàn toàn có thể đẩy tôi ra nhưng anh ấy chỉ đặt tay lên đùi, dùng lực có cũng như không. Khi tôi nhìn chằm chằm, gương mặt vốn đã đỏ của Hyun-woo càng trở nên bừng bừng. Phản ứng khác hẳn hai người kia khiến tôi thấy bực bội.

    Joo Hyun-woo, từ bao giờ cậu ta nhìn tôi bằng con mắt khác? Chắc chắn không phải ngày một ngày hai rồi.

    Tôi nhíu mày mở miệng.

    “Này.”

    “…Hả?”

    Vẻ mặt ngơ ngác của Hyun-woo đáng xem thật. Tôi đưa tay ra sau, ấn mạnh vào duong vat đang cương cứng.

    “Cậu thích tôi à?”

    Hyun-woo đờ người ra như bức tượng gỗ, từ từ lắc đầu rồi nuốt ực một cái.

    “…Không.”

    Nhìn Hyun-woo dùng toàn bộ cơ mặt để phủ nhận trong khi trán nhăn tít, tôi nở nụ cười vô hồn.

    “Thế thì được rồi.”

    Tôi thọc tay thẳng vào quần nắm lấy duong vat đã cứng đến mức nóng ran, khiến Hyun-woo giật bắn người. Dù bàn tay đặt trên đầu gối tròn xoe đẩy ra mạnh hơn trước, nhưng tôi vẫn cố kéo nó ra khỏi quần, tay nhẹ nhàng vuốt lên. Duong vat gồ lên những đường gân xanh trông chẳng hợp chút nào với vẻ ngoài thư sinh của Hyun-woo. Tôi gần như hiểu tại sao Joo Hyun-woo lại luôn tràn đầy tự tin đến thế.

    “Này, Yoon Hae-won… cậu…”

    Dù lời nói và biểu cảm từ chối rõ ràng, bàn tay đẩy ra của Hyun-woo chỉ yếu ớt chạm vào đầu gối tôi, như đang nũng nịu. Thật buồn cười. Tôi cười méo miệng rồi buông cổ cậu ấy ra.

    Dù không còn bị đè, anh ấy vẫn nằm im, chỉ cắn chặt môi. Chỉ vài giờ trước, cậu ấy còn lắc đầu khóc lóc bảo “Đừng cho vào”, nhưng giờ lại tự leo lên sờ soạng nó. Anh chẳng hiểu nổi nên diễn giải thế nào. Nếu bản thân là kẻ dễ dãi, có lẽ đã anh đã không bối rối đến thế. Nhưng cậu không thể kháng cự. Người ta vẫn bảo “rượu vào là bạn bè cũng thành người dưng”, dù biết nên đẩy ra nhưng phía dưới vẫn thành thật phản ứng. Cứ thế này thì sẽ mất kiểm soát mất. Anh gom chút kiên nhẫn cuối cùng, thốt lên một câu.

    “…Hae-won-ah.”

    Giọng nói ngập tràn kích thích đến mức ai nghe cũng nhận ra. Tôi nhếch mép cười khẩy, dùng ngón cái xoa đi xoa lại đầu duong vat. Hyun-woo rên “Ưm”, đôi mắt tràn ngập dục vọng đảo đi nơi khác.

    Khi duong vat cương cứng dựng đứng lắc lư, tôi đứng dậy khỏi bụng Hyun-woo, cởi bỏ quần và đồ lót. Hyun-woo không ngăn cản, cũng chẳng lao tới. Anh ấy cũng không hề phản kháng ngay cả khi tôi lại ngồi lên bụng mình. Quả nhiên cậu ta cũng y hệt. Dẫu có giả vờ như không phải, thì cậu cũng chả khác gì bọn họ cả.

    Tôi nắm lấy duong vat, áp vào lỗ hậu đã ướt nhẹp mở hé rồi từ từ hạ hông xuống. Hyun-woo nhìn duong vat của mình từng chút một chui vào lỗ hậu của tôi với vẻ mặt bối rối. Chỉ mới đầu duong vat vào thôi nhưng bên trong ấm nóng khiến anh ấy nheo mắt lại.

    “Hức…!”

    Tôi nghiến răng, ánh mắt lạnh như băng nhìn Hyun-woo trong lúc dồn hết sức nặng ngồi phịch xuống.

    “Ah…!”

    Nước mắt rơi xuống, cơn đau nhói lan dọc sống lưng. Lỗ hậu mở căng nuốt trọn duong vat Hyun-woo. Tôi chống hai tay lên ngực cậu ấy, run rẩy. Dù khi Go Tae-kyum ở trên và đẩy vào từ phía dưới đã luôn khó khăn, nhưng việc cố nhét vào lỗ hậu khi chưa được nới lỏng khiến tôi đau đến mức muốn hét lên.

    “Ha…”

    Tóc Hyun-woo ướt đẫm mồ hôi chảy xuống sàn nhà. Bên trong Yoon Hae-won tốt đến kinh ngạc. Chỉ vài giờ trước, anh ấy đã chứng kiến cảnh lỗ hậu bị đâm vào thô bạo, vậy mà giờ đây chẳng những không lỏng lẻo mà còn siết chặt lấy duong vat của cậu. Hyun-woo nắm chặt tay, kìm nén ham muốn túm lấy eo Hae-won và đẩy lên điên cuồng. Chỉ là men rượu thôi, Yoon Hae-won cũng chỉ phạm sai lầm do say rượu mà thôi.

    Hyun-woo hé mắt, ngay lập tức đối mặt với hình ảnh Hae-won chỉ mặc mỗi chiếc áo phông, run rẩy ngồi lên duong vat của cậu. Lồng ngực anh lại bồn chồn. Từ góc nhìn phía dưới, đôi má đỏ ửng và đôi môi hé mở thở gấp của Hae-won hiện ra rõ mồn một. Khuôn mặt đẹp đẽ ấy giờ méo mó vì hưng phấn pha lẫn đau đớn. Hae-won  từ nhỏ đã thu hút mọi ánh nhìn, giờ đang ôm trọn duong vat của anh với một biểu cảm mà anh không tưởng tượng nổi.

    Sướng quá. Ý nghĩ thoáng qua khiến Hyun-woo giật mình, vội đẩy đùi Hae-won ra. Lần này, anh dùng lực không hề nhẹ.

    “Hae… Hae-won à. Rút ra đi. Tôi xin lỗi… Ưm…!”

    Tôi giật tay ra, hơi nâng hông lên rồi lại đột ngột ngồi phịch xuống. Cảm giác thành bên trong co thắt rồi đột ngột mở rộng khiến Hyun-woo buông lỏng tay hoàn toàn. Tay chống lên ngực Hyun-woo, tôi chớp mắt xua đi tầm nhìn mờ ảo rồi bắt đầu di chuyển hông. Nâng mông lên rồi lại đập mạnh xuống.

    “Ah… Hae-won à…”

    “Ha…”

    Hyun-woo dùng bàn tay ướt đẫm mồ hôi vuốt dọc đùi tôi. Làn da mịn màng bám chặt tay như cách lỗ hậu đang bám chặt lấy duong vat của anh ấy. Chỉ là rượu thôi, ngày mai sẽ quên hết, cậu nhắm nghiền mắt trốn tránh trách nhiệm, không dám nhìn Hae-won đang co giật trên người mình. Nhìn thấy sẽ chỉ khiến lòng dậy lên những cảm xúc kỳ lạ.

    Ngồi trên người Hyun-woo nhắm mắt, tôi vụng về lắc hông lên xuống. Cử động không thành thạo nhưng vẫn khiến anh rên rỉ, tay siết chặt đùi tôi. Tôi nhìn gương mặt Hyun-woo đang đắm chìm trong khoái cảm, tiếp nhận duong vat đã cứng đến mức khó chịu.

    “Haa, ức… Hư…”

    Mông của tôi và háng Hyun-woo đập vào nhau theo từng nhịp. Mỗi lần duong vat gồ ghề cọ xát vào bên trong sưng đỏ, một cơn rùng mình lại chạy dọc sống lưng. Đầu gối ướt mồ hôi trượt liên tục trên sàn nhà. Cánh tay chống lên ngực gục xuống.

    “Hae-won à, chậm thôi… Hức…”

    Hae-won như người đang vội, mỗi khi tay khuỵu xuống lại nhanh chóng lấy lại thăng bằng rồi tiếp tục nhún mông. Dù mồ hôi thấm vào da tạo tiếng “bạch bạch” dính rồi rời, cậu vẫn không giảm tốc. Hyun-woo nghiến răng chịu đựng cơn khoái cảm dồn dập, rồi lại mở mắt.

    Trong tầm nhìn mờ ảo là hình ảnh Hae-won tự mình nâng mông. Nhíu mày, rên rỉ khẽ, giật mình mỗi khi duong vat đâm sâu nhưng vẫn không ngừng nghỉ. Bàn tay vốn đang ở đùi dần di chuyển lên eo. Rồi anh dùng cả hai tay nắm chặt eo, co đầu gối lên. Cơ thể Hae-won ngả về phía trước.

    “Ah…! A!”

    “Ha… Hae-won-ah…”

    Hyun-woo túm chặt eo tôi đang ngồi trên, mạnh mẽ đẩy hông lên. Phần trên cơ thể vốn chỉ di chuyển nhẹ nhàng do chưa quen với việc quan hệ bằng lỗ hậu chao đảo dữ dội. Mắt mở to, giọng nói vốn nén chặt bật thành tiếng lớn.

    “A, ưm…! Nhẹ… nhẹ thôi…! A!”

    Hông Hyun-woo vốn dán sát sàn nhà giờ nhấc lên cao. Tôi cũng co đầu gối, cố tránh duong vat đang đẩy lên từ phía dưới nhưng bị tay kia giữ chặt eo đến mức đau đớn, không thể thoát ra, đành bất lực để lỗ hậu tiếp nhận.

    “Yoon… Hae-won… Hae-won à…”

    Hyun-woo rên rỉ, tay nắm chặt vạt áo Hae-won đang cong lưng, đâm mạnh cậu nhỏ đã cương cứng đến hung hãn vào sâu bên trong. Anh thấy Hae-won co rúm vai run rẩy thật đáng yêu. Một cơn rùng mình nổi lên trên mặt.

    Cậu đã mơ về điều này. Hồi nhỏ, khi còn nghĩ đó chỉ là cảm xúc thoáng qua, trong tưởng tượng, cậu đã đè Yoon Hae-won xuống và đâm duong vat vào. Trong tưởng tượng, Hae-won có lúc ôm lấy eo bằng đùi, nói “Tốt lắm, làm thêm đi”, nhưng cũng có lúc gào khóc “Đừng làm thế”. Hyun-woo nhìn chằm chằm Hae-won đang giãy giụa, đẩy hông lên mạnh đến mức phát ra tiếng “bạch bạch”.

    “Ha…! A! Nhẹ… nhẹ thôi…!”

    Hae-won ngẩng đầu lên. Đôi mắt đẫm lệ giờ méo mó vì khoái cảm. Hyun-woo không hề giảm lực, vừa đẩy hông vừa siết chặt eo cậu ấy người đã chủ động làm trước rồi lại muốn chạy trốn.

    “Hae-won à… Sướng không? Cậu đang sướng đúng không…?”

    “A, đau…! Tôi bảo… nhẹ thôi mà… Chậm… ưm!”

    Eo bị siết chặt khiến tooi nghẹt thở. Duong vat đâm không ngừng từ phía dưới chạm vào điểm nhạy cảm mà Seo Hae-young và Go Tae-kyum đã tạo ra, nhưng cơ thể đã trải qua quá nhiều khoái lạc giờ lại không kích thích. Tôi vặn vẹo chân, nhưng chỉ khiến bản thân trượt dài trên sàn nhà ướt đẫm, duong vat càng đâm sâu hơn. Dù ngửa mặt nhìn trần nhà, tôi không thể chống lại cơn khoái cảm dâng lên từ phía dưới, đành túm lấy cánh tay Hyun-woo đang giữ eo mình.

    “Ha…! Đồ khốn…! Chậm… ha…!”

    Những cú đẩy hông “bạch bạch” khiến cơ thể tôi lao đao. Khi tiếng khóc vang lên, Hyun-woo lập tức ngồi dậy từ tư thế nằm, ôm chặt mông tôi vào người.

    “Ha…”

    “Hae-won à… Là cậu bảo làm trước mà.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú