Chương 10
bởi Ly Thiên“Lúc nãy tôi cứ tưởng cậu đi dạo chút thôi. Seo Hae-young bảo đi ra bến xe… Ừm, thì ra cậu ở đây.”
Tôi nhìn xuống Hyun-woo, người đang nói vòng vo. Hyun-woo nhanh chóng gửi tin nhắn định vị của mình cho Seo Hae-young, người đang đi loanh quanh vô ích, và ngay lập tức đứng dậy trên giường sau khi nhìn thấy khuôn mặt của tôi.
“Cậu bị ngã à?”
Một vết thương khô máu in hằn thành đường gọn gàng. Không kìm được, Hyun-woo quỳ xuống, xoay người tôi kiểm tra khắp cơ thể, rồi tặc lưỡi trước những vết xước loang lổ.
“Cậu phải cận thận chứ…”
“Cậu muốn nói chuyện gì?”
Tôi giật cánh tay bị nắm lại khiến Hyun-woo bất đắc dĩ buông tay ra. Lòng bàn tay vừa chạm vào làn da mịn màng bỗng nóng rực lên, khiến tôi vô cớ lau tay vào quần rồi chỉnh lại cổ áo.
“Ờ… cái, hai người… Chuyện mấy cậu làm đó…”
Tôi đếm được chừng 20 bông hoa trên tường giấy, Hyun-woo đã ấp úng suốt, bỗng thở dài rồi đi thẳng vào vấn đề.
“…Là cậu tự nguyện vì bản thân muốn thế à?”
Ánh mắt tôi vốn dán chặt vào tường bỗng quay sang. Lần này, Hyun-woo không tránh né mà nhìn thẳng không chớp mắt.
Tôi trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi khẽ thốt lên.
“Không biết.”
“…Không biết?”
Hyun-woo đờ người ra, mím chặt môi. Anh ta cố dò xét nét mặt để đoán xem Hae-won đang nghĩ gì, nhưng Hae-won chẳng buồn cười, cũng chẳng nhíu mày. Chỉ nhìn chằm chằm đến mức khiến người ta khó chịu. Anh ta vốn định tìm mọi cách để giúp đỡ nếu Hae-won nói rằng mình không muốn nhưng giờ chỉ biết túm lấy mái tóc rối bù mà gãi đầu gãi tai.
Thật ra cũng chẳng có cách nào khác. Chẳng biết chuyện này có thể giải quyết bằng nói chuyện được không, dù Go Tae-kyum có dễ dàng buông tay đi nữa, thì vấn đề lớn nhất vẫn là Seo Hae-young.
Thời còn là học sinh cấp ba, Seo Hae-young chẳng bao giờ rời Yoon Hae-won nửa bước. Thật đấy, chẳng một giây phút nào. Chỉ khi Hae-young lên đại học, Hae-won mới có được chút thời gian riêng. Bản thân anh ta đâu có tư cách gì để ép buộc hai người chia lìa, huống chi còn chẳng hiểu nổi Hae-young đang nghĩ gì. Thật bế tắc. Hyun-woo vén mái tóc rối bù ra sau, nghiêm túc hỏi lại lần nữa.
“Thế không phải… do Seo Hae-young sai khiến cậu à?”
Hae-won bật cười khẩy khi nghe câu hỏi của anh ta. Vẻ mặt vừa nhăn mũi vừa cười của cậu chẳng khác gì thời còn là học sinh cấp ba.
“Hyun-woo à.”
Tôi ngừng cười, dùng chân đá nhẹ vào vai Hyun-woo đang ngây người nhìn tôi chằm chằm. Bờ vai rộng của anh ta bị đẩy lệch đi. Ngồi lại vị trí cũ. Tôi trả lời một cách chậm chạp.
“…Ờm. Sao?”
“Cái đó của cậu cũng dựng đứng lên rồi mà nói gì vậy”
Tôi hạ tầm mắt nhìn xuống đũng quần Hyun-woo. Dù không cương cứng, đường cong vẫn hiện lên mờ ảo dưới lớp vải. Nhận ra ánh nhìn, Hyun-woo giật nảy mình, ngồi bệt xuống giường quay lưng lại. Tôi cúi người xuống, tay nắm lấy đôi vai căng cứng rồi bóp mạnh từng nhịp. Y hệt cách Seo Hae-young từng làm.
“Chắc cậu là muốn được đút vào nhỉ? Đúng không?”
“Không… Cái đó… Không phải…”
Gáy cổ ướt đẫm mồ hôi. Tôi cố kìm nén cảm xúc đang trào dâng vào cổ họng rồi buông tay khỏi vai anh ta. Tựa đầu vào tường suy nghĩ một lúc, tôi mở miệng. Giọng nói đầy tuyệt vọng thở ra như một tiếng thở dài:
“Muốn thử đút vào không?”
Hyun-woo quay đầu nhìn tôi, chậm rãi nhíu mày. Tôi vẫn dựa người tường, giơ bàn tay đầy thương tích lên như đang hỏi “Nhìn gì thế?”.
“Cứ đút thẳng vào cũng được. Ban nãy họ làm nhiều rồi mà.”
“…Cậu bị điên à?”
Hyun-woo không thể hiểu được ý đồ của tôi, đang nhìn tôi với khuôn mặt vô cảm. Đây không phải là kiểu ham muốn bộc phát, cũng chẳng có dấu hiệu gì của sự khao khát. Anh ta không phải loại người có thể bàn về chuyện quan hệ tình dục nhẹ nhàng như chuyện cơm bữa. Chỉ thấy bối rối.
“Đột nhiên cậu sao vậy…”
Tôi chớp mắt chậm rãi nhìn Hyun-woo đang kinh ngạc, tay nhẹ nhàng xoa bóp dái tai mình. Đôi mắt đỏ hoe vì khóc hướng xuống tấm chăn khô cứng rồi lại quay về phía Hyun-woo. Đôi vai gầy khẽ nhún nhẹ.
“Chỉ là. Chúng ta là bạn bè mà.”
“Haiz…”
Hyun-woo xoa trán đang nhức như búa bổ, đứng dậy khỏi sàn nhà dính nhớp. Tránh ánh mắt Hae-won đang nhìn thẳng, anh lục lọi túi quần.
“…Cậu không đói à? Để tôi đi mua đồ ăn về đây.”
Sau khi thanh toán tiền phòng, trong tay chỉ còn đúng 10,000 won. Hyun-woo đưa ra tờ tiền xanh lục nhàu nát, vuốt ngược tóc sau rồi định bước ra khỏi phòng thì tôi chìa tay ra. Trong vô thức, anh ta đưa lại tờ 5,000 won. Tôi ngã vật xuống chiếc giường cót két, cuộn tròn người lại.
“Đi mua rượu về đây.”
“Cậu không uống được rượu mà…”
Huyn-woo vừa mím chặt môi quay đi thì giọng nói lạnh tanh kia đã chặn bước.
“Joo Hyun-woo.”
“Sao?”
Hyun-woo xỏ chân vào đôi dép lệch màu, tay nắm lấy tay nắm cửa rồi quay đầu nhìn lại. Trên chiếc chăn quê mùa, nửa khuôn mặt Hae-won bị che khuất, đôi môi khẽ động đậy.
“Cậu cương rồi.”
Đầu Hyun-woo cúp phắt xuống. Dưới lớp vải quần, hình dáng duong vat cương cứng hiện lên rõ mồn một.
“Mẹ kiếp, đúng là…!”
Tai Hyun-woo đỏ rực lên như lửa bỏng. Ngay khi anh ta rời khỏi phòng, tôi vội ngồi bật dậy, bịt miệng lại. Buồn nôn. Mấy cơn nôn khan khiến lưng tôi co giật liên hồi. Không có gì để nôn ra, tôi nuốt ực cục nghẹn đau đớn, tựa đầu vào tường thở gấp. Tôi vừa nhắm mắt lại và cố gắng làm dịu cơn đói cồn cào trong bụng thì nghe thấy tiếng rung nhỏ vang lên. Quay mặt nhìn đờ đẫn về phía ấy, chiếc điện thoại của Hyun-woo đang nhấp nháy trên sàn nhà vàng. Tôi cúi xuống nhặt lên, nhìn chằm chằm vào màn hình đang hiển thị cuộc gọi đến.
[Seo Hae-young]
Theo lời Hyun-woo thì Hae-young đã đi đến bến xe. Chỉ lạ là giờ này hắn vẫn chưa ngủ. Tôi nhấc điện thoại áp vào tai, ngay lập tức một giọng nói đầy khó chịu và bị kìm nén vang lên:
– Tôi sẽ đến trong một tiếng. Đừng đụng vào. Cũng đừng nói chuyện, đừng nhìn luôn.
Tôi dùng móng tay cào lên sàn nhà, mắt dán vào chiếc TV cũ kỹ. Màn hình đen ngòm phản chiếu hình ảnh méo mó của bản thân. Khuôn mặt biến dạng trông chẳng giống người rồi nói.
“Đến muộn hơn nữa đi.”
– Yoon Hae-won?
“Đi từ từ thôi. Để tôi nói chuyện với Joo Hyun-woo chút.”
Bên kia đầu dây im lặng không đáp. Đây gần như là lần đầu tiên tôi làm trái ý Hae-young khi cậu ta đang bực bội, nên tim cậu đập thình thịch, tay vô thức đè lên ngực. Tôi im lặng chờ đợi.
– Hae-won à.
Giọng nói trầm thấp gọi tên khiến gáy tôi căng cứng theo phản xạ. Tay đang vuốt làn da nổi gai ốc thì một lời nói như lưỡi dao sắc lạnh bất ngờ xuyên vào tâm trí.
– Cậu không thấy tôi nên không sợ à?
Lưng tôi cứng đờ. Thấy tôi im lặng, Seo Hae-young thở dài ngắn ngủi rồi buông lời đe dọa trước khi cúp máy:
– Tôi mà đến thì cậu chết chắc.
Tôi đặt chiếc điện thoại còn nóng máy xuống sàn, co đầu gối áp trán vào. Tôi từng nghĩ mình hiểu Hae-young. Biết nhau lâu nhất, thân thiết nhất. Nhưng dạo này cậu thực sự không hiểu nổi. Chẳng thể nắm bắt được.
“…Tôi về rồi đây.”
Một lúc sau, Hyun-woo rón rén bước vào phòng, dò xét không khí rồi đặt túi nilon to đùng xuống sàn. Như thể giữ khoảng cách an toàn, anh ta lục lọi đồ ăn từ xa rồi đẩy túi bánh về phía tôi. Tôinhận chiếc bánh méo mó có lẽ bị rơi trên đường, nhưng tôi vẫn chẳng thấy đói. Khi tôi tiến lại gần, anh ta giật nảy, vội vàng lục túi lấy chai rượu đưa ra.
Ba chai rượu soju. Như này là đủ để tôi và Hyun-woo say mèm. Tôi mở nắp, lật ngược túi nilon lắc lắc. Chẳng có thứ gì đáng lẽ phải có.
“Ly đâu?”
“À…”
Hyun-woo vừa chạy đến cửa hàng tiện lợi xa tít để rồi về mồ hôi nhễ nhại, cất tiếng ngớ ngẩn. Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc mở một chai soju mới, đặt trước mặt Hyunwoo và cụng ly. Khi tôi ngửa cổ uống ực từng ngụm, anh ta hoảng hốt túm lấy tay tôi.
“Này này? Điên rồi hả? Uống kiểu này chết đó…”
“Cậu đã nói với Seo Hae-young chuyện tôi ở đây chứ?”
“À, ừ… Cậu ta có xe mà…”
Tôi lắc đầu khi Hyun-woo ngập ngừng hỏi liệu có phải điều không nên tiết lộ. Dù thất vọng vì kế hoạch sáng mai ra bến xe đổ bể, nhưng đành chịu. Điều tôi không ngờ là Hae-young sẽ tự tìm đến. Cứ tưởng hắn chỉ cười nhạt rồi bảo “muốn đi thì đi”. Tôi giật tay ra, ánh mắt nhìn về phía chai soju đã mở nắp.
“Uống nhanh đi. Tôi uống một mình uống buồn lắm.”
Vừa càu nhàu “Sao tao phải uống cùng?” vừa nốc cạn nửa chai trong một hơi, Hyun-woo khiến tôi nhíu mắt lại. Joo Hyun-woo, Joo Hyun-jung, cửa hàng, tiền bạc. Tôi nhấp thêm ngụm nữa, lặng lẽ quan sát gương mặt Hyun-woo chuyển đỏ phừng phừng.
Anh ta cũng giống như những người còn lại chỉ giả vờ là mình khác biệt. Mình ghét nhìn anh ta dối lòng như vậy. Dù sao vẫn đỡ hơn Seo Hae-young.
0 Bình luận