Bạn không có cảnh báo nào.

    Hyun-woo không vào phòng mà ngồi trên sofa đợi Hae-won trở về. Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng… Thời gian càng trôi qua, anh ấy càng sốt ruột. Tự hỏi “Sao cậu ấy vẫn chưa về nhỉ?”

    Kim đồng hồ đã chỉ 2 giờ sáng. Bỗng anh bật dậy, lao vội lên tầng trên. Có lẽ anh đã đoán một trong hai người có thể biết lý do.

    “Này! Này, Seo Hae-young!”

    Hae-young đang chìm sâu trong chăn ngủ say. Anh lắc người Hae-young dữ dội nhưng hắn khó đánh thức đến mức phải bạt tai mấy cái mới chịu mở mắt. Mất tận năm phút đôi mắt mới chậm rãi hé ra. Khi anh ấy kéo Hae-young dậy bằng được, ánh mắt Hae-young đầy khó chịu. Tiếng ồn khiến Tae-kyum bước ra khỏi phòng, dựa vào khung cửa ngái ngủ. Hyun-woo không thể chịu nổi việc ngồi xuống chiếc giường nơi ba người đang vừa làm tình nên anh ấy bước ra và ngẩng cao cằm.

    “Cậu biết Yoon Hae-won đi đâu không?”

    “….Hae-won?”

    Seo Hae-young ngáp dài, mặt chúi sâu vào chăn lắc đầu nguầy nguậy.
    “Cậu ta không ở trong phòng à?”

    “Cậu ấy đi từ lâu rồi, giờ vẫn chưa về. Chắc cũng ba tiếng rồi đấy.”

    “Mẹ kiếp…”

    Nghe xong lời Hyun-woo, Tae-kyum lập tức quay lưng bước vội ra phòng khách, tay lục túi tìm chìa khóa xe thì phát hiện chiếc ví mở toang nằm chỏng chơ trên bàn. Lật nhanh bên trong, số tiền mặt dự phòng đã biến mất tự lúc nào. “Chết tiệt!” – anh ta nghiến răng, bàn tay siết chặt chiếc ví rỗng tuếch.

    “Cái đéo gì…”

    “Chìa khóa.”

    “Đưa nhanh lên đi”

    Hae-young khó chịu khua ngón tay nhưng Tae-kyum vẫn đờ người ra như gỗ. Không chịu nổi, hắn vồ lấy chùm chìa khóa từ tay anh ta, quay ngoắt người bỏ đi.

    “Cậu đi ngủ đi. Để tôi đi đón cậu ấy.”

    “….Là xe của tôi, thằng chó ạ?”

    Tae-kyum tức giận đến kỳ lạ, khó mà nói ra lời lẽ tử tế. Seo Hae-young đang đi xuống cầu thang bỗng ngẩng đầu lên. Hắn suy nghĩ một lúc rồi buông một câu, tiếp tục bước xuống.

    “Vậy thì… cho tôi mượn tí nhé?”

    Ngay khi Seo Hae-young biến mất, Tae-kyum đá ghế sofa và bước vào phòng.

    Hyun-woo là người duy nhất còn đứng lại trong phòng khách tan hoang sau cuộc đấu căng thẳng, bước đến bên cửa sổ nhìn ra vườn. Seo Hae-young lên xe một cách tự nhiên như thể hắn biết rõ Hae-won đang ở đâu, khởi động máy. Ánh đèn pha chói lòa xé toang màn đêm khiến Hyun-woo đưa trán tựa vào tấm kính lạnh ngắt.

    Đáng lẽ mình phải hỏi thẳng cậu ấy ngay từ đầu. Đáng lẽ phải vừa xin lỗi vì đẩy tay cậu ra, vừa hỏi rõ ý cậu mới phải.

    Một cảm giác tiếc nuối sâu sắc vẫn còn đó, nhưng đó không phải là một cảm xúc hoàn toàn thuần túy. Cảm giác mất liên lạc đó khiến lương tâm Hyun-woo nhức nhối.

    “Này, tôi cũng ra ngoài một lát rồi về!”

    Hyun-woo cắn chặt môi nhìn ra ngoài, cuối cùng nhét vội chiếc ví vào túi rồi lao xuống cầu thang từng bước dồn dập.

    ***

    Hae-young lái xe xuống dốc, liếc nhìn đồng hồ. Hai giờ rưỡi – khoảng thời gian khiến nỗi băn khoăn càng thêm sâu sắc. Chiếc xe suýt soát vượt qua con mương nhỏ, trong lòng hắn bỗng dâng lên cảm giác kỳ lạ khi nghĩ về Hae-won.

    Tác dụng thuốc ngày càng giảm. Hae-won đáng lẽ phải ngoan ngoãn nghe lời, sau khi đã đi lạc vào ngày hôm qua. Dù quen dùng roi vọt hơn là dụ dỗ, hôm nay hắn quyết định tỏ ra khoan hồng. Một phần vì thích trải nghiệm tình dục khác lạ này, phần nữa do thời gian không còn nhiều nên tránh làm tổn thương mặt cậu ấy.

    Chỗ cậu ấy ở hiển nhiên quá rõ. Ở một bờ biển ngoại ô chẳng có taxi hay xe buýt qua lại, thì còn có thể đi đâu được nữa? Lái xe vội trong 10 phút, Hae-young đến bến xe buýt tồi tàn chẳng có chỗ trú ẩn nào, nhưng phải đối mặt với tình huống bất ngờ. Dưới tấm biển được chiếu sáng lờ mờ, Hae-won đáng ra đang ngồi yên ở đó, lại không thấy đâu cả.

    “……….”

    Không thể nào. Seo Hae-young trầm ngâm suy nghĩ rồi lại chậm rãi lái xe dọc theo con đường. Các cửa hàng đều đã tắt đèn hết, còn taxi đến được chỗ này thì chắc chắn… không có. Hồi còn đi học, hắn cũng khổ sở không ít mỗi lần đến đây.

    Hắn lấy điện thoại ra kiểm tra, tin nhắn đến từ ba tiếng trước giờ mới từ từ lọt vào tầm mắt.

    [Tôi về nhà đây]

    Đúng như dự đoán. Ngay lập tức hắn gọi cho Hae-won nhưng chỉ nghe thấy giọng nói tự động thông báo máy đã tắt nguồn. Cơn buồn ngủ tan biến. Seo Hae-young chớp mắt, nhìn chiếc điện thoại với vẻ mặt khó hiểu rồi bấm nút gọi lại năm lần liên tiếp.

    – Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, vui lòng gọi lại sau tiếng…

    – Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…

    – Thuê bao quý khách…

    Tôi đã định bỏ qua cho cậu một cách nhẹ nhàng êm đềm rồi mà sao cậu lại như vậy sao.

    ***

    Đúng như Seo Hae-young dự đoán, Hae-won không thể rời khỏi khu biệt thự.

    Dù có chờ đợi bao lâu tại trạm dừng, tôi cũng chẳng thấy bóng dáng một chiếc taxi nào qua lại, đến cả một con kiến cũng không.

    Điện thoại không lên nguồn, cũng chẳng có nơi nào để về. Đành phải tiếp tục bước đi trong vô vọng.

    Đi mãi, đi mãi rồi cũng đến được quán cà phê đã ghé ban ngày. Tôi rẽ vào con hẻm có quán, lang thang quanh khu phố vắng vẻ. Rồi tôi phát hiện một tấm biển đèn sáng lờ mờ, liền lấy từ túi ra tờ tiền được gấp gọn gàng. Khách sạn với tấm biển đỏ lòm có lối vào tồi tàn, phòng ốc bên trong cũng chẳng khá hơn. Rõ ràng 40,000 won là giá chặt chém dành cho kẻ trông giống khách du lịch lạc đường như tôi vậy.

    Tôi trả tiền xong bước vào phòng, đặt chiếc nón rơm đã dùng để che mặt lên kệ giày rồi nằm vật ra chiếc giường nhỏ. Chiếc giường cũ kỹ kêu răng rắc mỗi khi cử động.

    “Giờ này không có taxi đâu.”

    Giọng điệu lạnh lùng của ông chủ vẫn văng vẳng bên tai. Ngay cả giọng điệu bình thường nhất cũng bị cái tâm trạng suy sụp của tôi tiếp nhận một cách khó chịu.

    Vừa khi mặt trời lên là tôi sẽ thẳng đến bến xe. Thoát khỏi cái khu phố chết tiệt này, trở về nơi quen thuộc, biết đâu mọi thứ sẽ trở lại như cũ. Bởi ở những chốn xa lạ, người ta đều trở nên kỳ quặc theo cách nào đó.

    Ngón tay lần theo những họa tiết hoa nhí nhố trên tấm giấy dán tường vàng ố. Nhắm mắt lại, hình ảnh Hae-young hiện lên rõ mồn một, nhưng khi cố vẽ ra thì lại méo mó dị dạng. Dù đã phác họa vô số lần trong lúc buồn chán, bức tranh ấy chưa bao giờ thành hình trọn vẹn, chỉ là nét vẽ mờ ảo. Tôi dùng lòng bàn tay chà xát lên nó.

    Dường như coi cơn ngất lịm ban nãy như giấc ngủ ngắn, giờ tôi chẳng thể chợp mắt được nữa. Xóa bỏ hình bóng Hae-young ra khỏi tâm trí, tôi bật dậy khỏi giường rồi đi vòng quanh căn phòng chật hẹp. Tôi thử gõ vào chiếc TV phủ bụi, nghịch cái máy sấy cũ kỹ cho chạy. Càng cố tìm giấc ngủ bằng cách lục lọi mấy món đồ linh tinh, người lại càng nóng bừng lên.

    Phòng không có điều hòa, chỉ trơ trọi một ô cửa sổ to đùng chễm chệ trên tường ngay đầu giường. Tôi đành phải mở toang cánh cửa kính, tựa khuỷu tay lên khung cửa mà hít thở bầu không khí về đêm.

    Phòng ở tầng một chẳng có view đẹp gì. Nếu có thể gọi cái dốc tối om dưới ánh đèn đường vàng vọt là ‘view’ thì đúng là nó đấy. Con đường mờ ảo trong bóng tối như sương mù chính là ngõ hẻm mà tôi đã lang thang trong vô định.

    Nơi đây cách xa khu du lịch, chẳng nghe thấy ồn ào của biển mùa hè. Vào rạng sáng ở một nơi xa lạ chỉ nghe thấy tiếng côn trùng, tôi vô thức cắn móng tay rồi nghĩ về Hyun-woo. Kỳ nghỉ kết thúc là tôi phải về cửa hàng ngay, nếu Hyun-woo lỡ miệng kể với chị Hyun-jung thì…

    “Ha…”

    Tôi thở dài não nề. Tất nhiên tôi sẽ không bảo cắt đứt hay chửi bới gì. Chỉ sẽ lảng tránh một cách tế nhị rồi khiến mọi thứ trở nên khó xử mà thôi. Dù cố ý hay vô tình thì cũng sẽ y như lúc nãy.

    Trước khi kỳ nghỉ bắt đầu, chị Hyun-jung đã chuyển vào tài khoản của tôi một khoản lương khá hậu hĩnh. Công việc ổn, đồng nghiệp tốt, tiền lương lại cao, quả thực không dễ dàng gì để từ bỏ công việc cửa hàng như vậy.

    Biết đâu đấy, phải nhanh tìm việc khác thôi. Tôi đang phân vân thì ngẩng mặt lên, bất ngờ thấy ai đó đứng sừng sững giữa dốc. Tôi giật mình đứng thẳng người, ánh mắt khó chịu nhìn theo bóng người đang bước tới với dáng vẻ giận dữ. Vừa bước vào vùng sáng đèn đường, gương mặt đầy phẫn nộ của người đó lộ rõ.

    “Mẹ kiếp, cậu đột nhiên bỏ đi như thế à…!”

    Là Joo Hyun-woo. Anh ta chạy đến nơi nên thở gấp gáp, tay đẩy mái tóc ướt dính trên trán rồi bước về phía cửa sổ. Tôi do dự không biết nên đóng sập cửa kính lại hay không, cuối cùng chỉ lùi nửa người về phía sau. Hyun-woo xông tới, giận dữ như sắp đấm một cú nhưng lại không dám nhìn thẳng. Môi anh ta mấp máy chọn lời, cuối cùng thốt ra một câu giận dữ được kiềm chế.

    “…Sao cậu không nghe máy?”

    “Điện thoại tôi bị sập nguồn nên không mở lên được.”

    “Tôi đã bảo cậu đổi điện thoại mới đi mà…”

    Lời nhúng nhường quen miệng của Hyun-woo vừa buông ra. Một lúc ở một mình khiến những cảm xúc thất thường trong lòng tôi cũng tạm lắng xuống. Bàn tay bị đẩy ra nãy giờ đã buông lỏng trở lại, tôi lại khoanh tay trên bệ cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng liếc Hyun-woo từ đầu tới chân.

    Đôi dép lê lệch màu đập vào mắt, chân trái màu đen, chân phải màu trắng.

    Hyun-woo vẫn cầm chiếc áo phông ướt đẫm mồ hôi phất phơ, sau bao công tìm kiếm nhưng khi đối mặt thật thì chỉ biết lúng túng đảo mắt. Định trút giận nhưng vừa nhìn thấy mặt Hae-won, bao nhiêu tức tối tích tụ từ lúc chạy khắp nơi bỗng tan biến.

    Nhanh đến mức chính cậu cũng ngạc nhiên. Thật vô nghĩa.

    “Tôi vào trong nói chuyện một chút được không?”

    “Nói chuyện gì vậy?”

    “Chỉ là… ban nãy tôi… À, nếu cậu thấy khó chịu thì tôi đứng ở đây nói cũng được…”

    Tôi nhìn Hyun-woo đang ngập ngừng rụt rè, rồi nheo mắt lại. Joo Hyun-woo, Joo Hyun-jung, cửa hàng, tiền bạc… Chuyện gì xảy ra nữa cũng chẳng thể tệ hơn. Tôi giơ tay chỉ sang trái.

    “Chỗ cửa vào ở đằng kia.”

    Hyun-woo bất ngờ ngẩng phắt đầu lên, tròn xoe mắt rồi vội vã rẽ sang trái.

    “À, ờm…!”

    Tôi nhìn theo bóng lưng Hyun-woo đi về phía lối vào, đóng nửa cửa sổ rồi ngồi dựa vào tường. Chẳng mấy chốc, tiếng gõ cửa vang lên. Đang thắc mắc sao còn gõ cửa làm gì trong khi cửa không khóa, tôi lên tiếng mời vào thì anh ta đã hé cửa, thò mặt vào dò xét trước khi chậm rãi bước vào phòng. Lần đầu tiên, tôi thấy người luôn khéo léo lo liệu đủ thứ như anh ta lại lúng túng đến thế. Hyun-woo cầm chiếc nón rơm trên kệ giày, nghịch ngợm trong tay rồi bắt đầu bập bẹ những câu chuyện vô thưởng vô phạt.

    “Không phải… người ta đã thu tiền phòng sao? Tớ vừa bị chặt chém những 40,000 won… Dù chỉ vào có một lát thôi.”

    Hyun-woo lật ngược chiếc túi rỗng không cho tôi xem, rồi khi thấy vẻ mặt lạnh tanh của tôi, liền xoa xoa sau gáy. Anh ta bước cẩn trọng vào căn phòng 80,000 won với sàn nhà vàng ệch lẫn tường dán giấy hoa loè loẹt, rồi ngồi thụp xuống sàn. Vì chạy khắp nơi nên mồ hôi vẫn còn ướt đẫm, vừa quạt tay vừa dán mắt vào ngực tôi mà nói tiếp.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú