Bạn không có cảnh báo nào.

    Khi tỉnh táo lại và nhìn ra sau, chiếc dù, Seo Hae-young, và mọi thứ đều biến mất. Không biết tôi đã đi bao xa. Để kiểm tra thời gian, tôi lục túi nhưng không thấy điện thoại. Nghĩ lại thì từ khi đến biệt thự, tôi chưa từng lấy nó ra khỏi túi. Thay vào đó, một tờ năm nghìn won nhàu nát rơi ra.

    Tình cờ có một quán cà phê bên đường, tôi đổi năm nghìn won lấy thời gian. Tôi hút từng ngụm nước lạnh qua ống hút và nhìn ra biển qua cửa sổ. Nhờ dậy muộn và ra ngoài, mặt trời đã dần lặn. Đã đến lúc phải về, nhưng chuyện đêm qua cứ hiện lên khiến tôi không muốn rời khỏi ghế. Quán cà phê yên tĩnh với bài hát nhẹ nhàng khiến tôi không cần căng thẳng và thả lỏng hoàn toàn.

    Tôi có thể kiểm tra thời gian bất cứ lúc nào, nhưng không hiểu sao lại không muốn làm vậy. Có lẽ đã được một tiếng kể từ khi vào đây. Tôi nhai nhai ống hút và nhìn ra biển, đột nhiên mắt mở to.

    Ngay trước cửa kính quán cà phê, Seo Hae-young lướt qua. Dù chỉ là thoáng qua với bước chân nhanh, nhưng chắc chắn đó là Seo Hae-young. Lưng hắn thẳng tắp.

    Dù không phát ra bất kỳ âm thanh nào, hắn đứng sững và nhìn xung quanh, rồi từ từ quay lại. Ánh mắt gặp nhau qua tấm kính. Seo Hae-young, người có má ửng hồng vì nóng, phát hiện ra tôi đang nhai ống hút và cười bất lực. Sau khi nhìn chằm chằm từ xa một lúc, hắn quay lại con đường vừa đi.

    Hắn đi rồi sao? Tôi thả lỏng đôi vai căng thẳng và hút nốt đồ uống còn lại, đột nhiên vai bị nắm chặt. Cơ thể giật tôi bật dậy.

    “Cậu không nói không rằng mà cứ thế biến mất như vậy à?”

    Seo Hae-young, người đã vào quán cà phê và ngồi xuống ghế trước một cách tự nhiên, vẫy cổ áo phông. Mỗi khi vạt áo phất phới, một mùi hương dễ chịu tỏa ra. Tôi liếc nhìn hắn, người chưa từng có mùi khó chịu, và nghịch chiếc cốc đọng nước.

    “Điện thoại cậu đâu?”

    Tôi nhai ống hút và tránh ánh mắt. Tôi biết mình phải trả lời, nhưng bây giờ không muốn. Tôi lắc ly thủy tinh và lục lọi đá. Tôi biết Seo Hae-young sẽ bỏ qua cho mình nên có thể hờn dỗi một cách vụng về. Hắn chu môi rồi nghiêng người về phía bàn và hỏi lại.

    “Sao không nghe máy?”

    Chiếc điện thoại vỡ màn hình trượt dài trên bàn. Ánh mắt tôi nhìn xuống màn hình.

    [Yoon Hae-won ♥(28)]

    “Tôi đã gọi rất nhiều đúng chứ?”

    Trái tim đó. Suốt mười năm nó vẫn luôn ở sau tên tôi trong danh bạ. Lần đầu tiên phát hiện ra trái tim đó, tôi đã rất hoảng hốt và kêu hắn xóa nó đi, nhưng ngược lại còn viết thêm ba cái nữa, khiến tôi đành phải đồng ý giữ lại một. Vì nó chẳng có ý nghĩa gì nên tôi thấy lãng phí thời gian để bận tâm. Tôi kiểm tra cuộc gọi nhỡ, tắt màn hình và trả lại.

    “…Tôi để quên ở phòng rồi.”

    “Vậy à?”

    Không hỏi thêm, Seo Hae-young nhún vai rồi đứng dậy khỏi ghế, vẫy tay như bảo đi thôi. Tôi uống cạn đồ uống còn lại, trả cốc về quầy và lẽo đẽo đi theo. Lưng hắn với biển hoàng hôn làm nền trông sao xa xôi quá. Trước đây đâu có như vậy.

    Chúng tôi đi bộ dọc con đường lát gỗ bên bờ biển. Hắn đi trước chậm lại và bước sang cạnh, rồi vòng tay qua vai một cách không hợp lý. Cánh tay buông thõng trên vai tôi thật nặng nề.

    “Hôm qua cậu đau lắm đúng không?”

    Có gì đâu. Nhờ vậy mà sáng nay tôi cũng không ăn được. Sợ nôn ngay tại chỗ.

    “Thế nên cậu mới bỏ đi xa như vậy hả? Làm tôi hết hồn đấy.”

    Seo Hae-young đặt tay lên ngực và nhăn mặt giả vờ khóc. Với thân hình to lớn mà làm vậy mà không trông lố bịch cũng là tài. Tôi cẩn thận gỡ cánh tay đang đặt trên vai mình.

    “…Cậu đừng làm như vậy nữa.”

    “Hửm? Gì cơ?”

    “Chỉ là, đừng chạm vào tôi.”

    Tim đập nhanh. Tôi dụi mắt để che giấu sự lo lắng. Dù sợ bị đánh ở đây vì đêm qua chưa bị đánh, nhưng tôi thật sự muốn nói ra. Seo Hae-young ừm hừ rồi chần chừ, lần này ôm lấy eo tôi. Hơi ấm tỏa ra từ hai cơ thể dính sát vào nhau. Một sự xao xuyến khó chịu. Dù cố gắng gỡ bàn tay đang nắm eo từng ngón một, nhưng nó lại chạm vào, gỡ ra lại chạm vào.

    “Này.”

    Tay tôi dừng lại khi nghe lời cảnh báo nhẹ nhàng. Seo Hae-young cúi đầu dưới vành mũ và tiếp tục nói trong khi xoa eo tôi.

    “Cậu đã làm tình với Go Tae-kyum trước mà. Trong khi cậu thích tôi… Con người sao có thể làm vậy được hả?”

    Tôi có thể nói ra rất nhiều lời biện minh, nhưng cái lưỡi tôi đông cứng không thể thốt ra lời nào được.

    “Trả lời đi.”

    Seo Hae-young dừng bước, bước tới trước và nắm lấy vai tôi, rồi nâng vành mũ đang che khuất mặt lên. Vẻ mặt bối rối và đôi mắt không thể tập trung của tôi lộ rõ dưới ánh hoàng hôn.

    “Tôi đâu có nói gì về chuyện hai người làm tình với nhau mà. Tôi còn tạo điều kiện để hai người làm chuyện đó. Vậy mà không một lời cảm ơn nào với tôi… thái độ đó là sao hả?”

    “Tôi, không thích…”

    Tôi đã nói là không thích rồi mà.

    “Không thích? Không thích à? Sao cậu cứ liên tục nói dối khiến tôi buồn lòng vậy?”

    Seo Hae-young, như thể thật sự buồn lòng, nhíu mày và làm vẻ mặt đau khổ, rồi nhẹ nhàng xoa vai tôi. Da gà nổi lên trên cánh tay bị che khuất bởi áo sơ mi. Không biết có biết hay không, hắn vuốt xuống cả cánh tay, rồi khẽ liếc mắt lên xuống. Khóe môi nhếch lên, và lời thì thầm nhẹ nhàng tuôn ra.

    “Cậu thích tôi à?”

    Môi tôi run rẩy. Nếu nói không ở đây, có lẽ tôi sẽ chết mất. Tôi gật đầu một cách khó khăn. Nhưng Seo Hae-young như muốn lột da tôi ra, soi xét khuôn mặt từng chút một và siết chặt vai đến mức đau đớn.

    “Thật chứ?”

    Tôi vội vàng gật đầu thêm vài lần và căng thẳng người. Không thể phân biệt được trái tim đập nhanh là vì xao xuyến hay sợ hãi. Seo Hae-young, người đã nhìn câu trả lời vào mắt tôi, truyền tải lời cảnh báo một cách chậm rãi rồi buông vai ra.

    “Cậu phải chịu trách nhiệm với những lời cậu nói ra đấy.”

    Rồi hắn thốt lên ‘à’, và thêm một câu nữa.

    “Lần sau cậu còn không nói không rằng mà cứ thế bỏ đi như này, tôi sẽ không để yên đâu.”

    Tóc Seo Hae-young, người đang kéo tay tôi, bay theo làn gió biển như đang nhảy múa. Đế giày tôi, người đang bị lôi đi loạng choạng, lê trên mặt đường nhựa. Chiếc xe quen thuộc đang từ từ tiến lại trên con đường một chiều.

                                                                  ***

    Hyun-woo đã mải mê với biển nên phát hiện ra tôi về muộn, thả cằm xuống. Sự bất mãn với tôi, người đã biến mất mà không nói gì, đã biến mất, và thay vào đó là sự tức giận hướng về Seo Hae-young. Tôi kiệt sức vì phải ngăn Hyun-woo, người đang hét lớn và túm lấy cổ áo Seo Hae-young. Cuối cùng cũng dỗ được anh ấy bình tĩnh và lên xe, nhưng đương nhiên không khí chẳng tốt đẹp gì.

    “Thằng chó má này… Cười à? Không, đây là chuyện đáng cười sao? Nói gì đi, nói bằng lời!”

    “Tôi đã nói rồi mà.”

    Seo Hae-young dựa đầu lên vai tôi, cười bình thản và nghịch tay.

    Hắn lấy cánh tay buông thõng của tôi và áp lòng bàn tay vào nhau, rồi khẽ đan ngón tay. Hyun-woo, người đang cầm vô lăng, bấm còi liên tục trên con đường vắng như để xả giận.

    Tôi bị Hyun-woo giật mất chiếc mũ rơm, xoa bụng đầy vết bầm còn nặng hơn cả mặt và đưa mắt nhìn về phía biệt thự đang đến gần. Hyun-woo, người đang liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu, thở dài nặng nề.

    “Này, cậu cũng vậy. Nếu bị đánh, thì sao? Cứ đánh lại đi!”

     “Tôi không có tiền.”

    Ngay khi nghe câu trả lời một cách bình tĩnh, Hyun-woo bật cười bất lực và đỗ xe ở bãi đậu.

    “Hai người đúng là điện thật đấy, thiệt tình…”

    Kẻ đánh hay kẻ chịu đòn mà không phản kháng đều chơi với nhau rất hợp. Dù cảnh tượng chứng kiến sáng nay cũng khó chịu, nhưng không thể nói gì ngoài việc thấy lạ khi Hae-won quá cúi đầu nghe lời Seo Hae-young. 

    Hyun-woo nhíu mày và nhìn chằm chằm hai người bước vào biệt thự. Có vẻ như có những chuyện giữa họ mà cậu không biết, nếu hỏi dò, Seo Hae-young sẽ lảng tránh, và Yoon Hae-won sẽ im lặng. Rõ như ban ngày. Dù thở dài liên tục vì bức bối, nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.

    “Này, thằng khốn này.”

    Huyn-woo dùng nắm đấm đánh vào vai Go Tae-kyum, người đang hút thuốc bên cạnh xe. Có lẽ nuốt nhầm khói, anh ta ho sặc sụa và nhìn Hyun-woo với vẻ mặt khó hiểu. Hyun-woo hạ giọng và nhanh chóng trút giận.

    “Tôi không quan tâm chuyện hai người hẹn hò? Nhưng mà, nếu thấy Seo Hae-young đánh Hae-won thì cậu phải cản cậu ta lại chứ? Hay tôi nói sai à?”

    Tae-kyum, người đang nhìn thẳng vào Hyun-woo đang bộc lộ sự khó chịu, hút một hơi dài qua bộ lọc và vứt tàn thuốc xuống đất. Khói xám tuôn ra từ kẽ môi.

    “Chuyện của bọn họ mà sao tôi phải xen vào.”

    “…Không phải hai bọn cậu thích nhau nên mới hẹn hò à?”

    Vì cách trả lời như chuyện người khác của Tae-kyum, Hyun-woo bị nghẹn lời. Dù đưa ra ý kiến một cách lưỡng lự, nhưng đầu óc anh rối bời. Có phải mình quá nhiều chuyện không? Việc nổi giận như vậy có kỳ lạ không? Nếu là bạn bè thì  nghĩ có thể tức giận đến mức này, nhưng có vẻ với Go Tae-kyum thì không. Mọi chuyện thật phức tạp.

    Đúng như dự đoán, Tae-kyum nhăn mặt. Anh ta giẫm lên tàn thuốc để dập tắt khói hoàn toàn rồi đột ngột chửi thề.

    “Hẹn hò cái con khỉ… Sao? Tôi đã bảo cậu rồi mà muốn chịch cậu ta thì thử nói với cậu ta xem?”

    “…Cậu bị điên à? Cậu có bình thường không vậy?”

    Hyun-woo hít một hơi thật sâu và liếc nhìn xung quanh xem liệu Yoon Hae-won có ở gần đó không.

    “Không…Hyun-woo à.”

    Tae-kyum thở dài và quay lại phía Hyun-woo. Anh ta gõ gõ bao thuốc còn ít trên lòng bàn tay và nhướng đôi mắt đầy khó chịu lên.

    “Mẹ kiếp… Cậu tưởng tôi không biết chuyện cậu thường xuyên ghé nhà Yoon Hae-won à? “

    “Chuyện đó thì, tại cậu ấy không lo ăn uống đàng hoàng nên…”

    Hyun-woo bối rối và đưa ra lời biện minh nghe có vẻ hợp lý. Bạn bè với nhau thì cũng có thể như vậy mà. Nhưng Tae-kyum từ từ lắc đầu và nói:”Không”

    “Cậu đã từng đến nhà đứa khác như vậy chưa? Chuyện gì cũng có thể xảy ra… Không phải tính cảm xúc thích hay yêu gì đó.”

    “Cậu cũng muốn thử chịch cậu ta một lần còn gì, thằng khốn này…”

    Hyun-woo nghiến răng và nhíu mày. Dù không biết lý do là gì, nhưng Go Tae-kyum đang quá hung hăng. Anh ấy cười gượng gạo và lắc đầu.

    “Vì là bạn nên tôi mới thế, thằng khốn này. Tóm lại ý tôi là, cậu với cậu ấy hẹn hò thì cậu không được…”

    “Đm, thật là…”

    Tae-kyum ngắt lời Hyun-woo, quay lưng lại và bước từng bước dài về phía biệt thự, nghiến răng.

    “Theo tôi. Để xem cậu có kiềm chế không chịch cậu ta được không?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú