Chương 9
bởi Ly ThiênCơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.
Vào ngày tôi ghé qua nhà để lấy thêm quần áo, cũng là lúc ni cô Wol-jeong trở về.
Nghe thấy tầng một có chút ồn ào, tôi nhận ra giọng nói quen thuộc ấy. Đúng là ni cô. Khi tôi bước ra khỏi phòng, quả nhiên thấy bà trong bộ Hanbok trang nhã đang đứng gần cửa chính, trò chuyện cùng cha mẹ tôi.
“Bà đã về rồi ạ.”
Dù thực tế việc tôi bị đối xử ghẻ lạnh trong nhà đều bắt nguồn từ quẻ bói của bà, nhưng ít nhất ni cô vẫn luôn đối xử với tôi và In-ha công bằng, không phân biệt. Giáo sư Jang, ni cô Wol-jeong, và chú Chae-in. Đó là ba người duy nhất coi tôi là con người trong cái nhà này. Chính vì thế, đối với tôi, họ rất đặc biệt, nhất là ni cô.
Tôi vội vã xuống cầu thang, bà chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên. Nhưng không hiểu sao, ánh mắt ấy…
“…”
“Bà ơi…?”
Hôm nay ánh mắt của bà có chút kỳ lạ. Giống như đang nhìn một thứ gì đó không vừa mắt. Bà kín đáo liếc nhìn tôi trước mặt cha mẹ, ánh mắt ấy sắc lạnh đến đáng sợ.
“Hai người đi nghỉ đi. Thời gian qua đã vất vả nhiều rồi.”
“Chúng con có gì đâu ạ. Bà mới là người vất vả.”
“Bà đã dùng bữa chưa? Để con bảo người chuẩn bị nhé?”
“Không cần đâu. Trước tiên hãy cứ để tôi…”
Bà ngẩng đầu nhìn tôi.
“Ta cần nói chuyện với In-ha một lát.”
Khi chỉ còn lại hai người trong phòng của In-ha, bà đóng cửa rồi nhấn chặt chốt khóa, sau đó bước tới giáng một cái tát nảy lửa vào mặt tôi.
“…!”
“Cái thằng này, đồ xảo quyệt.”
“B-bà…”
Tôi ôm lấy má, bàng hoàng nhìn bà. Dù đôi khi bà có dùng roi vọt để răn dạy, nhưng chưa bao giờ bà lại đột ngột ra tay như thế này. Khi tôi còn chưa kịp định thần, bà đã nhìn tôi bằng vẻ mặt lạnh băng.
Một sự im lặng kéo dài. Sự im lặng nhức nhối và đáng sợ. Một lát sau, bà mới cất lời.
“Kẻ đã chết mà lại dám chiếm lấy thân xác người sống để ngồi vào đó sao?”
“…”
Quả nhiên, bà đã nhìn thấu tất cả chỉ trong tích tắc. Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi.
“Ta đã lên tận núi cầu nguyện để cứu lấy In-ha của ta. Vậy mà mi lại chiếm lấy thân xác nó. Đồ tồi tệ, xấu xa.”
“C-con, bà ơi… Con không biết gì cả…”
“Tất cả là do tâm niệm bên trong ngươi thôi. Cái tâm muốn chiếm lấy vị trí của In-ha! Giờ ngươi tính sao đây? Tính sao với In-ha đây. Đứa trẻ tội nghiệp của ta phải làm sao bây giờ!”
In-ha, In-ha… Bà chỉ gọi tên In-ha. Ai nấy cũng đều chỉ tìm mỗi In-ha.
À mà, đó là chuyện đương nhiên. In-ha là In-ha mà. Còn tôi chỉ là một cái sinh linh vốn dĩ không nên tồn tại, kẻ sinh ra bằng cách tước đoạt mọi thứ của In-ha. Người ta bảo kẻ thú vật như tôi cuối cùng đã cướp đi cả mạng sống của In-ha để chiếm lấy thân xác này.
Đầu óc tôi choáng váng. Tôi đã làm gì thế này… Rốt cuộc là tôi đã làm gì? Tôi không nhớ gì cả. Không nhớ liệu có phải là một cái tội không? Tôi cúi gầm mặt, khó khăn lắm mới thốt ra lời.
“Con xin lỗi bà… Con thật sự không nhớ gì cả. Chuyện gì đã xảy ra…”
“Hừ, phải rồi. Chắc là vậy.”
Bà lẩm bẩm: “Quán Thế Âm Bồ Tát”, đó là câu cửa miệng của bà. Rồi bà đưa tay ra, bóp chặt hai vai tôi đến đau điếng.
“Nghe cho kỹ đây, In-young.”
“…”
Đã quá lâu rồi tôi mới được nghe thấy tên mình. Tôi chớp mắt, bà nhìn thẳng vào tôi và nói. Bà rất cao, tầm mắt của bà gần như ngang bằng với tôi.
“Mi phải sống như In-ha.”
“Dạ…?”
Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.
“Từ hôm nay, mi là Yoon In-ha. Đừng nghĩ gì khác nữa. Sống như In-ha thì ngươi sẽ trở thành In-ha. Vốn dĩ ngươi chỉ là cái vỏ rỗng sinh ra từ việc hút lấy dưỡng chất của In-ha thôi. Phải trở thành In-ha, phải trở thành In-ha… chỉ khi đó ngươi mới có thể là In-ha thực sự.”
“L-làm sao mà…”
“Trong mọi việc phải hành động như In-ha. Mỗi ngày soi gương, hãy nghĩ mình là Yoon In-ha. Cứ như vậy, chẳng mấy chốc ngươi sẽ trở thành nó thôi.”
“…”
Trong đôi mắt bà lộ rõ sự tin tưởng. Như thể nếu làm vậy thì ‘In-ha’ sẽ thực sự quay về. Lời bà nói chắc chắn là đúng. Nhưng nếu thế… nếu làm vậy mà In-ha quay về.
Thì tôi sẽ ra sao?
Đằng nào tôi cũng đã chết vào lúc đó, nên tôi phải trả lại chỗ cho In-ha sao? Vì đó là điều đúng đắn sao? Tôi phải trả lại tất cả những gì đã cướp đoạt của In-ha từ trước đến nay sao…
Tôi vốn luôn là người phục tùng. Chưa một lần tôi dám cãi lời cha mẹ hay ni cô cả. Dù là những mệnh lệnh phi lý đến đâu, tôi cũng đều tuân theo. Bởi vì tôi buộc phải làm thế. Nhưng hôm nay, ngay lúc này, lần đầu tiên trong lòng tôi nảy sinh sự phản kháng. Tôi biết tên gọi của cảm giác này.
Bản năng sinh tồn.
Thật nực cười. Một kẻ như tôi mà cũng có bản năng sinh tồn sao… Không, có lẽ chính vì là tôi nên bản năng đó mới mạnh mẽ đến vậy.
Chính vì bản năng mạnh mẽ đó mà một kẻ đáng lẽ phải lang thang nơi chín suối như tôi lại sinh ra bằng cách cưỡng đoạt những gì thuộc về In-ha.
Nhưng giờ đây tôi thấy bất mãn. Tôi không muốn tuân theo lời của ni cô – người vốn là lẽ phải tuyệt đối. Thế nhưng nếu nói ra ở đây, bà chắc chắn sẽ không để tôi yên.
“…Vâng.”
Ni cô Wol-jeong nhìn tôi bằng ánh mắt đáng sợ. Dù vậy, bà vẫn là người đôi khi đối xử dịu dàng với tôi, bà từng bảo rằng ngay cả một đứa như tôi sinh ra cũng có ý nghĩa riêng của nó. Mỗi khi chuyển cơn cảm lạnh của In-ha sang cho tôi, bà luôn nói lời xin lỗi.
Phải nói dối một người như thế khiến đầu lưỡi tôi như đông cứng lại. Cảm giác như mình sắp bị trừng phạt vậy.
Nhưng mà… cuối cùng thì tôi vẫn mang bản chất tà ác sinh ra từ việc cướp đoạt những gì In-ha đáng lẽ phải có. Một lời nói dối thản nhiên tuôn ra khỏi miệng tôi.
“Con sẽ làm như vậy ạ.”
Tôi sẽ không làm như vậy. Đằng nào thì giờ tôi cũng sẽ đến nhà anh Tae-seon… nơi từng là tổ ấm của chúng tôi, ở đó sẽ không có ai giám sát tôi cả. Tôi sẽ không trả lại những gì đã cướp của In-ha.
Vì tôi cũng muốn sống.
Dù thấy tội lỗi với In-ha, dù có lẽ phải mang theo cảm giác tội lỗi này suốt cả đời, nhưng tôi vẫn muốn được sống, dẫu là trong thân xác của In-ha đi chăng nữa. Tôi biết rõ mình đang tham lam một cách xấu xa đến nhường nào. Nhưng tôi vẫn muốn sống. Ở bên cạnh anh Tae-seon.
Ngay cả khi anh Tae-seon cứ mãi nhìn tôi như nhìn In-ha, tôi vẫn ôm hy vọng rằng một ngày nào đó, anh ấy sẽ nhận ra tôi, nhận ra linh hồn của tôi.
“Đừng lo lắng.”
Ni cô nhìn tôi hồi lâu rồi đột ngột lên tiếng.
“Cứ sống như In-ha đi, rồi thằng Lee Tae-seon đó cũng sẽ đổ gục trước In-ha thôi. Dù kết quả phụ thuộc vào nỗ lực của mi, nhưng mi sẽ sống tốt với tư cách là In-ha.”
“…”
Tôi không muốn thế.
Tae-seon ở bên In-ha chứ không phải tôi sao…? Tôi không muốn điều đó. Tae-seon đã từng ghét In-ha đến nhường nào. Dù tôi có bảo anh ta đừng làm vậy, anh ta vẫn ghét In-ha đến mức có thể gọi là kinh tởm. Một người như thế lại đi yêu In-ha chứ không phải tôi sao?
Tôi muốn phủ nhận. Tôi muốn phản bác rằng chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra. Nhưng vì sợ hãi nên tôi không thể mở lời. Làm sao tôi có thể nói ra những lời đó trước mặt ni cô được. Thấy tôi im lặng, bà siết chặt tay trên vai tôi, lại trừng mắt nhìn tôi lần nữa.
“…”
Ánh mắt đó khiến tôi như muốn quỵ xuống ngay lập tức. Tôi muốn từ bỏ mọi ý nghĩ vừa rồi, muốn nói rằng: Con sai rồi, con sẽ không nghĩ vớ vẩn nữa, con sẽ trở thành In-ha… Thế nhưng, đến cuối cùng tôi vẫn không nói gì.
Ni cô Wol-jeong mỉm cười.
“In-young à.”
“…!”
“Trên thế giới này chỉ có đúng hai người sẽ nhìn nhận mi là In-young thôi.”
“L-là những ai ạ…?”
“Là bà già này và Giáo sư Jang.”
Tôi ngạc nhiên đến mức há hốc miệng. Bà vừa mới bảo tôi phải trở thành In-ha xong mà…
“Việc đồng hóa linh hồn không phải chuyện dễ dàng. Mọi người đều gọi mi là In-ha, chắc ngươi cũng khổ tâm lắm phải không, con yêu. Bà già này hiểu rõ ngươi mà. Ngay cả khi đi bệnh viện, Giáo sư Jang cũng sẽ bí mật đối xử với mi như In-young thôi. In-young à… đứa trẻ tội nghiệp của ta.”
“…”
Đó là những lời tôi chưa từng nghĩ tới. Tôi không ngờ bà lại công nhận tôi trong hoàn cảnh này.
Sống mũi cay cay, nước mắt tôi tuôn rơi lã chã. Khóc là sẽ bị mắng. Đã rất lâu rồi tôi mới để lộ nước mắt trước mặt người khác. Dù biết sẽ bị mắng nhưng tôi không tài nào ngăn được dòng lệ. Ni cô dùng bàn tay thô ráp, to lớn so với phụ nữ của mình lau nước mắt cho tôi.
“Không được khóc. Phải mạnh mẽ lên chứ. Cứ tin tưởng vào bà già này. Giờ đây người thừa kế của gia đình này chỉ có mình mi thôi.”
“Vâng…”
Tôi trả lời bằng giọng nghẹn ngào, bà xoa đầu tôi, bảo tôi mau nín đi rồi bước ra khỏi phòng.
Mẹ tôi chắc cũng đã lên tầng hai, tôi nghe thấy tiếng mẹ và bà trò chuyện từ đằng xa. Dù không nghe rõ nội dung nhưng giọng mẹ tràn đầy vẻ lo lắng.
Tôi khóc thêm một hồi lâu nữa rồi vào phòng tắm, vừa rửa mặt vừa tiếp tục khóc. Không ngờ bà thầy bói lại nghĩ cho tôi như vậy. Hơi ấm từ người khác luôn là cái công tắc khiến tôi rơi lệ.
Để che giấu dấu vết của việc khóc, tôi tắm nước lạnh thật lâu rồi mới ra sấy tóc. Đôi mắt sưng đỏ cuối cùng cũng đã dịu đi. Sau khi sấy tóc, dấu vết càng mờ dần, tôi an tâm bước vào phòng thay đồ.
Tôi chọn trong số quần áo mới một bộ mà In-ha có vẻ sẽ mặc. Tôi cũng tìm một chiếc quần dài đến mắt cá chân để làm lộ ra hình xăm. Tôi định đeo thêm phụ kiện nhưng vì toàn bộ đều là đồ của In-ha nên tôi lại thấy không thoải mái.
Từ bỏ ý định đó, tôi đi xuống tầng một. Mẹ đã chuyển ra phòng khách ngồi, đang bàn bạc nghiêm túc với ni cô. Thấy tôi, mẹ lên tiếng.
“Ôi, In-ha à!”
Vẻ mặt vốn đang hơi cau lại của mẹ bỗng sáng rực lên. Mẹ đứng dậy ôm chầm lấy tôi và nói.
“Con mặc thế này trông xinh quá. In-ha của mẹ mà gả sang nhà Giám đốc Lee thì mẹ biết làm sao đây.”
“…”
Vì tôi mặc đồ của ‘In-ha’ nên mới xinh sao? Tôi trả lời qua loa rồi như chạy trốn quay lại phòng của In-ha. Tôi nhìn thấy chiếc vali lớn đã xếp sẵn quần áo.
Tôi mở vali, lôi hết đống đồ bên trong ra treo lại lên giá. Thay vào đó, tôi lấp đầy vali bằng những bộ đồ mà In-ha có vẻ sẽ mặc. Vừa bóc nhãn mác quần áo mới vừa xếp chúng vào vali, tôi không giấu nổi sự phiền muộn trong lòng.
Tôi sẽ mặc đồ của In-ha. Vì còn có ánh mắt của những người xung quanh.
Chắc hẳn anh Tae-seon cũng sẽ không thấy lạ về cách ăn mặc đâu.
Nhưng tôi sẽ không làm gì khác nữa. Không soi gương, cũng không gì hết.
…Tôi tuyệt đối sẽ không hành động giống như In-ha. Tuyệt đối không.
0 Bình luận