Bạn không có cảnh báo nào.

    “Thú vị thật đấy.”

    “…Sao, sao cơ ạ…?”

    “Chắc vì vốn là anh em sinh đôi nên mới thế chăng…”

    Tôi giật mình, rụt người lại rồi nhìn về phía anh ta. Nhờ có trang điểm nhẹ cho bữa tiệc nên trông cũng đỡ hơn, nhưng Lee Tae-seon với gương mặt nhợt nhạt và đầy vẻ mệt mỏi vẫn đang tựa đầu vào vô lăng như muốn chợp mắt.

    “Lần trước cậu đã nói rồi mà. Rằng cậu, đang bị hoang tưởng rằng mình là Yoon In-young. Thật nực cười. Chắc bình thường cậu ghen tị với In-young lắm phải không?”

    “…”

    Tôi á khẩu. Không biết phải trả lời thế nào. In-ha mà lại ghen tị với tôi sao? Chuyện thật hoang đường. Một In-ha có trong tay mọi thứ thì tại sao chứ. Nhưng đúng là gậy ông đập lưng ông. Tôi phải tìm một câu trả lời cho thỏa đáng ở đây.

    “…Không có chuyện đó đâu.”

    “Tại sao?”

    Không ngờ Lee Tae-seon lại ngoan ngoãn đối thoại như vậy. Nhưng giọng điệu khi hỏi câu “Tại sao?” lại đầy vẻ khó chịu.

    “Tại sao lại phải ghen tị với In-young chứ. Đứa trẻ đó ở nhà bị đối xử như cầm thú, như ma quỷ, ba mẹ cũng thực lòng ghét bỏ, nơi duy nhất để nương tựa chỉ có mỗi Giám đốc Lee  anh thôi mà.”

    “Không phải đâu.”

    Tôi vô thức nhìn chằm chằm vào Lee Tae-seon.

    “Không phải đâu, Yoon In-ha. Cậu trong lòng chắc chắn rất ghen tị với In-young. Bởi vì In-young khác với cậu, em ấy là một con người.”

    “…”

    Tôi lỡ lời rồi. Nếu là In-ha thì trong tình huống này đã hét lên hỏi anh đang nói cái quái gì vậy rồi nổi trận lôi đình, nhưng vì quá bất ngờ nên tôi lại ngồi im thin thít. Lee Tae-seon cũng thấy lạ nên nghiêng đầu thắc mắc.

    “Cậu không nói gì sao. Bị nói trúng tim đen nên mới ngồi im à? Không phải chứ… Đó đâu phải tính cách của cậu.”

    Đúng vậy. In-ha mà bị nói trúng tim đen thì sẽ nhảy dựng lên nổi đóa, chứ không phải kiểu người chịu ngồi im. Đa số mọi người đều vậy, nhưng In-ha lại đặc biệt… vô cùng ghét việc phải thừa nhận mình đã sai.

    “Là một con người, ý anh là sao?”

    Nhưng trong tình huống này, tôi không thể bắt chước In-ha được. Vì tôi quá đỗi bàng hoàng trước câu nói của Lee Tae-seon. Từ trước đến nay, trong nhà tôi không bao giờ được coi là một con người. Tôi là dã thú, là thứ tà ma ngoại đạo đã đánh cắp bào thai của mẹ để sinh ra như một con người… là một ác quỷ đội lốt người.

    Vậy mà, với In-ha – kẻ đã bị tôi đánh cắp tử vi phải sống một cuộc đời bình thường – Lee Tae-seon lại bảo không phải là người, còn với tôi, anh ta lại gọi là người. Đây là lần đầu tiên tôi biết Lee Tae-seon suy nghĩ như vậy.

    “…Đáng lẽ tôi phải nói điều này cho In-young nghe trước khi em ấy mất. Nghĩ lại thì tôi chưa từng nói lần nào. Vì tôi coi đó là điều quá đỗi hiển nhiên.”

    Lee Tae-seon ngồi thẳng dậy rồi tựa đầu vào ghế lái. Trông anh ta vô cùng mệt mỏi. Nhắc đến cái tên In-young, đôi mắt anh ta chùng xuống tăm tối. Tôi có thể hiểu được anh ta đã hoang mang đến nhường nào trước cái chết của tôi.

    “Người nhà các người tin vào những lời xằng bậy của một bà đồng vớ vẩn rồi không coi In-young ra con người, nhưng nghe có lọt tai không? Dã thú đánh cắp bào thai để ra đời sao? Nói điên nói khùng cũng phải có mức độ chứ… Kể cả kẻ dùng những lời đó để lừa gạt, hay những kẻ tôn sùng và tin tưởng nó.”

    “…”

    Thế nhưng, thật có lỗi với Lee Tae-seon vì đó lại là sự thật, nên tôi chẳng thể nói được lời nào. Từ nhỏ đến lớn, vô số bằng chứng cho thấy tôi thực chất là một con dã thú tồi tệ đã được tìm thấy.

    Ví dụ như xác động vật chết được tìm thấy trên giường tôi ngủ, hay thú cưng đang nuôi tự nhiên nôn ra máu rồi chết… Hoặc chuyện động vật quấn quýt lấy tôi một cách kỳ lạ, hay những chuyện xui xẻo xảy ra trong nhà.

    “Đã có đủ bằng chứng rồi mà.”

    “Bằng chứng gì cơ? Lời nói nhảm nhí thì lấy đâu ra bằng chứng?”

    Tôi giật nảy mình. Kể từ khi coi tôi là In-ha, Lee Tae-seon thỉnh thoảng lại dùng những từ ngữ thô lỗ như vậy. Trong khi trước mặt tôi, anh ta luôn dùng những lời lẽ dịu dàng. Đôi khi anh ta cũng lỡ thốt ra vài câu chửi thề vô thức, nhưng ngay sau đó đều xin lỗi.

    Là do anh ta mệt mỏi sao… Hay vốn dĩ Lee Tae-seon là người có thói quen ăn nói thô lỗ. Tôi không rõ nữa, nhưng chắc chắn một điều là giờ tôi phải làm quen với việc đó.

    Tôi kể lại vài chuyện mà bản thân đã trải qua. Đầu tiên là trên giường tôi thường xuyên xuất hiện xác động vật mới chết. Đôi khi còn bê bết máu. Mỗi lần như thế, ni cô lại được gọi đến, phán rằng giường tôi đầy tà khí và tiến hành một nghi lễ gọi là “cất chỗ ngủ” (jarigeodi – một nghi lễ thanh tẩy).

    Trong suốt hai tiếng đồng hồ làm lễ, tôi phải quỳ gối trước giường, chịu đựng những hạt đậu đỏ và cành đào mà ni cô ném và quất vào người.

    Khi nghi lễ kết thúc, toàn thân tôi đầy rẫy những vết xước rỉ máu. Dọn dẹp sau đó cũng là phần việc của tôi. Bộ chăn ga có xác động vật bị đem đốt sạch, và trong lúc chờ bộ chăn ga mới đã được thanh tẩy mang đến, tôi phải nằm co ro trên chiếc giường trơ trọi không có gì cả.

    Tôi đã lược bỏ những chi tiết đó… và chỉ kể lại những sự việc đã xảy ra. Xác động vật chết, thậm chí động vật đột nhiên rơi xuống chết ngay trước mặt khi tôi đang đi dạo, và những chuyện xui xẻo ập đến với gia đình mỗi khi tôi có chuyện vui.

    Khi tôi chuyển tải những điều đó bằng cách thay thế chủ ngữ thành ‘In-young’, ‘đối với In-young…’, thì vẻ mặt của Lee Tae-seon – người vốn đang im lặng lắng nghe – dần trở nên lạnh lẽo. Tôi vô thức nuốt khan. Bầu không khí trong xe thay đổi hẳn, Lee Tae-seon đang phẫn nộ một cách đáng sợ.

    “Chỉ vì muốn bức tử một con người mà làm đủ mọi trò khốn nạn. Lý do thì chẳng tài nào hiểu nổi.”

    “…”

    ‘Con người’ ở đây chắc hẳn là chỉ tôi rồi.

    “…Không phải vậy đâu. Mọi người trong nhà và ni cô đã cố gắng hết sức để nuôi dạy In-young – một đứa trẻ lẽ ra không nên được sinh ra làm người – trở thành một ‘con người’ đấy.”

    Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng “Rầm!” vang lên. Lee Tae-seon đã dùng nắm đấm đập mạnh vào cửa kính bên cạnh. Cả chiếc xe rung bần bật. Tôi nhắm tịt mắt lại rồi mới dám mở ra. Khi tôi run rẩy nhìn sang Lee Tae-seon, anh ta đang trừng mắt nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng đáng sợ.

    “Cậu, hay cái gia đình của cậu, tất cả đều là một lũ điên. Những kẻ ngu ngốc bị lời nói nhảm của một bà đồng dắt mũi đến mức không nhận ra con ruột của mình. Cậu có biết tại sao In-young lại là con người không? Là vì lớn lên giữa bầy dã thú các người mà em ấy vẫn không hề bị vấy bẩn chút nào.”

    “…”

    “Trong cái nhà đó, người duy nhất ra dáng con người là In-young. Và kẻ giống dã thú nhất, chính là cậu, Yoon In-ha.”

    “Là, là tôi sao?”

    “Đúng vậy. Cậu đã hành hạ em mình cho đến chết, rồi giờ lại trơ trẽn bám lấy tôi đòi kết hôn.”

    Tôi không biết mình nên vui hay nên buồn nữa. Tôi rất biết ơn vì Lee Tae-seon đã nói về tôi như vậy. Dù từ trước đến nay chưa từng nói ra, nhưng hóa ra anh luôn coi tôi là một con người. Vì thế nên anh mới quyết định kết hôn với một kẻ như tôi.

    Hóa ra anh đã phẫn nộ với người nhà tôi đến nhường nào…

    Nhưng xen lẫn niềm vui ấy, những cảm xúc chỉ trích dồn dập đổ xuống khiến tôi thật khó chống đỡ. Tôi biết rõ những lời đó là dành cho In-ha chứ không phải cho tôi. Thế nhưng, trong không gian chật hẹp của chiếc xe, cơn thịnh nộ trút xuống một chiều ấy lại đang hướng thẳng vào tôi.

    Đằng nào thì tôi cũng sắp trở thành In-ha rồi. Vậy thì những lời đó sẽ hoàn toàn dành cho tôi. Dù bây giờ cái tôi của bản thân vẫn còn hiện diện. Theo lời ni cô, cái tôi ấy sẽ không biến mất hoàn toàn. Chỉ là cái tôi của In-ha sẽ trở nên mạnh mẽ hơn thôi.

    Có lẽ vì thế, dù rõ ràng đó là những lời mắng chửi In-ha, nhưng tôi lại thấy nhói lòng như thể anh đang mắng chửi chính mình. Trong khi nếu là In-ha, anh ấy nghe xong chắc chắn sẽ dửng dưng như không.

    “Những tổn thương mà In-young phải gánh chịu vì gia đình cậu…”

    “In-young.”

    Tôi đột ngột lên tiếng. Bởi vì có một điều tôi nhất định phải nói.

    “In-young không hề bị tổn thương đâu. Vì em ấy chẳng thấy sao cả.”

    “…”

    Lee Tae-seon nhìn tôi với vẻ mặt sững sờ trong giây lát. Đành chịu thôi. Đó là sự thật mà. Tôi thực sự không thấy sao cả. Vì tôi coi đó là chuyện hiển nhiên. Và đó đúng là điều hiển nhiên. Nên tôi không thấy sao cả. Không hề hấn gì…

    Tôi đang quay đầu đi thì nghe thấy tiếng tháo dây an toàn, rồi ngay lập tức, bóng tối bao trùm trước mắt. Trước cả khi tôi kịp nhận ra đó là cái bóng của Lee Tae-seon, một bàn tay to lớn và khô ráp đã bóp chặt lấy cổ tôi rồi ấn mạnh về phía sau. Đầu tôi va mạnh vào cửa kính.

    “Ư…”

    Sau cú va chạm, tôi mở đôi mắt vốn đang nhắm nghiền ra thì bắt gặp ánh mắt của Lee Tae-seon. Anh ta… gương mặt anh ta lúc này thật sự vô cùng đáng sợ. Đáng sợ đến mức tôi sợ anh ta sẽ giết chết mình ngay tại đây.

    Nỗi sợ hãi khiến cơ thể tôi đông cứng, từ cổ họng bị siết chặt, một cảm giác lành lạnh lan tỏa làm toàn thân tôi run lên bần bật. Tôi nghẹt thở.

    Lee Tae-seon siết cổ tôi vừa đủ để không làm tôi chết. Tôi đã biết rõ sức mạnh của bàn tay ấy, nên tôi có thể nhận ra rằng đây là kết quả của việc anh ta đã cố gắng kiềm chế.

    Chỉ có điều, biểu cảm của anh ta quá đỗi rùng rợn để có thể gọi là đang kiềm chế. Cảm giác anh ta thực sự muốn giết tôi đã bao trùm lấy toàn thân tôi. Thứ pheromone nhuốm màu phẫn nộ đậm đặc đến mức không chỉ tôi mà người ngoài cũng có thể cảm nhận được, đã len lỏi khắp mọi ngóc ngách trong xe.

    “…”

    Cố kìm nén tiếng gọi ‘Lee Tae-seon’ suýt buột khỏi miệng, tôi nghiến chặt răng. Nỗi sợ hãi cái chết khiến cơ thể tôi run rẩy không kiểm soát được, chân tay lạnh toát như băng. Ánh mắt Lee Tae-seon đáng sợ đến mức tôi phải nhắm tịt mắt lại không dám nhìn.

    Ngay khoảnh khắc đó, Lee Tae-seon nới lỏng tay.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú