Chương 10
bởi Ly ThiênCơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.
Hai ngày sau, tôi chính thức chuyển hẳn vào nhà của Tae-seon. Lúc ni cô trở về, tôi còn tự hỏi chuyện sẽ đi đến đâu, nào ngờ bà cũng cho rằng việc tôi dọn đến đó là lựa chọn tốt nhất.
Khi tôi đặt chân đến, ngoài những người giúp việc ra thì trong nhà chẳng có ai. Hành trang của tôi chỉ vỏn vẹn một chiếc vali. Chú tài xế xách nó vào, sau đó đội ngũ nhân viên phụ trách dọn dẹp và sắp xếp đồ đạc đã nhanh chóng lo liệu mọi thứ đâu vào đấy.
Việc sắp xếp xong xuôi trong chốc lát. Thế nhưng, tôi khó lòng quen được với căn phòng bài trí hệt như khách sạn này. Chẳng mấy chốc, những người nhân viên cũng rời đi. Tôi lặng lẽ bước ra khỏi phòng. Tae-seon đã căn dặn tôi chỉ được quanh quẩn trong phòng và nhà bếp… Nhưng trên đường đến bếp, ánh mắt tôi cứ vô thức hướng về phía phòng khách.
Ở đó bày biện đủ thứ đồ trang trí mà tôi và Tae-seon từng cất công sưu tầm.
‘Cái này với cái kia đặt cạnh nhau nhé. Trông như một cặp vợ chồng vậy.’
‘Thế thì phải đặt thêm cái này nữa mới đủ bộ.’
‘Cái gì cơ anh?’
‘Em bé.’
Tôi nhớ mình đã đỏ bừng mặt, còn Tae-seon thì được thể trêu chọc tôi. Giờ thì trong nhà chẳng có ai cả… Đang giữa ban ngày ban mặt, chắc Tae-seon chưa về đâu. Nghĩ vậy, tôi rón rén bước về phía phòng khách.
Món đồ trang trí ấy được đặt ở vị trí trang trọng nhất trên kệ, thu hút ánh nhìn ngay lập tức. Cảm giác hụt hẫng bỗng chốc xâm chiếm tâm trí tôi. Là đồ vật chúng tôi cùng nhau chọn lựa, vậy mà giờ đây, đến việc ngắm nhìn theo ý muốn tôi cũng chẳng thể làm được.
Trong lòng tôi… len lỏi chút oán trách Tae-seon.
“Một chút thôi…”
Tôi thì thầm thật khẽ, rồi rụt rè đưa tay vuốt ve món đồ. Đúng lúc ấy, tiếng mở cửa phòng từ tầng hai vang lên. Giật mình thon thót, tôi luống cuống lóng ngóng làm rơi một món đồ trang trí xuống sàn.
Đang lúc bối rối tột độ không biết làm sao, Tae-seon sải những bước dài tiến lại, túm lấy cánh tay tôi rồi đẩy mạnh.
Mất đà, tôi ngã nhào xuống sàn. Kèm theo tiếng đổ vỡ loảng xoảng là cơn đau nhói truyền đến. Cổ tay chống xuống sàn nhói lên dữ dội khiến tôi vô thức thốt lên “Á!” và ôm chặt lấy tay.
Tae-seon chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi. Anh ta nhặt món đồ trang trí lên, xem xét cẩn thận rồi đặt lại vị trí cũ. Thật may là nó không bị vỡ. Phù. Nếu nó mà vỡ, tôi chẳng biết phải gánh hậu quả thế nào nữa.
“Lén lút như ăn trộm thế hả?”
“…”
Kể cả bắt được kẻ trộm thật, chắc ánh mắt anh ta cũng bớt lạnh lẽo hơn lúc này. Tôi cứng họng, lúng túng hồi lâu chẳng thốt nên lời. Tuy hoảng sợ và tủi thân, nhưng vẻ mặt tồi tệ của Tae-seon lúc này mới là điều khiến tôi bận tâm hơn cả. Trông anh ta còn thiếu sức sống hơn cả một cái xác biết đi.
Từ hôm tang lễ đến nay, vẻ mặt anh ta luôn tiều tụy, và tình trạng ấy dường như ngày một tồi tệ hơn. Làn da thô ráp, quầng thâm dưới mắt sâu hoắm, nét mặt hốc hác thấy rõ… Ngay lúc này, tôi chỉ muốn lao đến ôm anh ta ngủ trên chiếc giường ấm áp, rồi vuốt ve anh ta như thể mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Thế nhưng, giọng nói khàn đặc của anh ta cất lên cắt đứt dòng suy nghĩ ấy:
“Trong nhà này, cậu không được phép động vào bất cứ thứ gì. Cứ ngồi yên đó. Trong ngôi nhà này, cậu chỉ là kẻ cắp đã tước đoạt mọi thứ của người yêu, của vị hôn phu của tôi.”
Tôi nghẹn đắng họng. Quai hàm run rẩy, tầm nhìn nhòe đi.
“…Em xin lỗi, thưa Giám đốc.”
Suýt chút nữa tôi đã buột miệng gọi anh ta là “Tae-seon”. Vừa ôm cổ tay vừa nói lời xin lỗi, tôi thấy Tae-seon định nói thêm gì đó nhưng lại thôi.
Tôi đã quen với việc kìm nén nước mắt trong những tình cảnh bi đát. Tôi lặng lẽ rủ mắt xuống, còn Tae-seon thì vẫn im lặng. Tôi đinh ninh anh ta sẽ tuôn thêm những lời sắc như dao nữa cơ…
Tôi từ từ ngẩng đầu lên. Không hiểu sao vẻ mặt Tae-seon lúc này lại vô cùng bối rối. Anh ta lẳng lặng nhìn xuống tôi như thể đang nhìn một sinh vật kỳ lạ.
Nửa miệng há hốc, ánh mắt dao động, nét mặt tái nhợt. Gương mặt vốn dĩ đã thiếu sức sống nay lại càng trắng bệch như tờ giấy. Bỗng dưng thấy lo lắng, tôi rụt rè gọi anh ta.
“…Giám đốc?”
Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.
Tae-seon quay ngoắt người, đi ngang qua tôi và đi thẳng lên tầng hai. Tiếng mở cửa rồi đóng cửa phòng cái rầm vang lên.
“…”
Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi chỉ biết chớp mắt. Cơn đau nhức nhối truyền đến từ cổ tay khiến tôi khẽ kêu lên và nhìn xuống. Cổ tay tôi đã sưng vù.
Đau cỡ này chắc không phải chuyện nhỏ rồi. Ít nhất cũng bong gân…
Định bụng gọi điện báo cho Giáo sư Jang trước, tôi đi tìm điện thoại. Chợt nhận ra từ lúc tỉnh lại trong bệnh viện, tôi chưa từng liên lạc với ai hay nhận được cuộc gọi nào. Tất nhiên là tôi cũng chẳng thấy chiếc điện thoại của mình đâu.
May mà trong nhà có điện thoại bàn. Điện thoại bàn… Dùng chắc không sao đâu nhỉ. Dù có khắt khe đến mấy chắc anh ta cũng chẳng cấm đoán đến mức không cho tôi gọi điện đâu. Nhớ số của bố mẹ, tôi gọi cho mẹ trước.
Sau khi nghe tôi kể đầu đuôi sự việc, mẹ bảo:
[Điện thoại của con vỡ nát nên mẹ vứt rồi, còn điện thoại của In-young thì mẹ đang giữ. Mua cái mới chắc tiện hơn, con thấy sao?]
“À… Dạ vâng, mẹ. Còn nữa ạ.”
[Sao thế con?]
“Mẹ cho con xin lại điện thoại của In-young nhé? À, cả máy tính bảng nó hay dùng nữa ạ.”
Tôi cố gắng bắt chước giọng điệu của In-ha hết mức có thể. Thật ra đó là điện thoại của tôi, và những dấu vết liên lạc với Tae-seon vẫn còn nguyên vẹn trong đó. Còn chiếc máy tính bảng là quà sinh nhật chú tặng tôi dạo trước. Tôi rất muốn lấy lại chúng.
[Vậy à? Ừ, thế thì… Con giữ đồ của nó chắc sẽ tốt hơn mẹ. Mẹ sẽ bảo thư ký Jin mang sang ngay.]
“Con cảm ơn mẹ.”
[Gì chứ, ơn huệ gì. À, mẹ cũng làm lại thẻ cho con rồi. Mẹ sẽ gửi cùng luôn nhé.]
“Vâng ạ.”
Nhắc mới nhớ, mấy ngày nay tôi sống không điện thoại, không một đồng xu dính túi mà vẫn ổn. Vốn dĩ tôi thường ôm máy tính bảng hơn là điện thoại. Điện thoại gần như chỉ dùng để liên lạc với Tae-seon.
Thế nên, khi không có Tae-seon ở cạnh, tôi cũng chẳng cần dùng đến điện thoại. Nói đúng hơn, không phải Tae-seon không có ở cạnh, mà là ‘tôi’ đã biến mất.
Khoảng một tiếng sau, thư ký Jin của mẹ đến, trao cho tôi chiếc điện thoại cũ của tôi vẫn còn nguyên vẹn, chiếc điện thoại mới vừa kích hoạt và chiếc ví. Rõ ràng là rơi ở hiện trường vụ tai nạn, vậy mà ngoài vài vết xước mờ trên vỏ máy, chiếc điện thoại của tôi vẫn còn nguyên.
Thấy lạ, tôi nhìn thư ký Jin. Cô ấy nhún vai giải thích:
“Màn hình bị vỡ nên mẹ cậu đã thay màn hình mới. Nhân viên kỹ thuật bảo không có vấn đề gì khác, chỉ cần sạc pin là dùng được. Danh bạ và ứng dụng từ điện thoại cũ cũng được chuyển hết sang điện thoại mới rồi ạ.”
“Cảm ơn cô, thư ký Jin.”
“Không có chi ạ. Cậu vẫn khỏe chứ?”
“Vâng, tôi khỏe.”
Tôi đang mặc áo dài tay, một cánh tay thõng xuống. Chắc thư ký Jin không hề nghĩ tôi bị thương nên chỉ hỏi thăm vài câu rồi về.
Trở lại căn phòng xa lạ, tôi cắm sạc điện thoại. Chắc do hết pin lâu ngày nên sạc mãi mới lên. Vừa bật nguồn lên, tôi liền kiểm tra tin nhắn nhỡ ngay.
Có hai nơi liên lạc đến. Một là Tae-seon, và nơi còn lại là…
‘À.’
[Trung tâm Cứu trợ Động vật Bị bỏ rơi Tổ Ấm]
Trời đất ơi, sao tôi lại quên béng việc này nhỉ? Phải làm sao đây… Dù có bối rối đến mấy cũng không thể quên việc hệ trọng thế này được. Tôi luống cuống gọi lại cho số đó.
[Xin chào, Trung tâm Tổ Ấm xin nghe.]
“À, chào cô, tôi là… Yoon In-young, người bảo trợ ạ.”
[Ôi! May quá. Bọn em gọi cho anh mãi không được nên lo lắm. Bé nhà anh vừa bị đưa vào danh sách an tử rồi đấy ạ.]
An tử sao!
“Không được! À, t-thật ra tôi bị tai nạn giao thông, nên mới không liên lạc được ạ.”
[Dạ? Anh bị tai nạn ạ? Anh có sao không?]
“Ơ, à… Vâng, vâng. Tôi có chút chuyện… Nói chung là tôi sẽ đến đón mèo ngay.”
[Anh chắc chứ ạ?]
Dù có vẻ hơi nghi ngờ nhưng nhân viên kia cũng không nói gì thêm. Chắc họ nghĩ chỉ cần tôi đến đón bé mèo là được.
“Tuy nhiên, tên người nhận nuôi… chắc sẽ đổi thành Yoon In-ha ạ.”
[Dạ, tự dưng đổi tên người nhận nuôi thì hơi…]
“Thật ra… Tôi không phải là Yoon In-young, tôi là anh trai sinh đôi đi cùng cậu ấy hôm đó. I-In-young bị thương nặng lắm. Rất nặng ạ.”
[Trời đất…]
“Cô yên tâm. Tôi sẽ đến đón bé về chăm sóc cẩn thận.”
Tôi đành nói dối qua chuyện. Tôi không muốn tiết lộ việc mình đã chết. Vừa cảm thấy kỳ lạ khi tự nói ra điều đó, lại sợ việc người nhận nuôi đột ngột qua đời sẽ khiến nhân viên hoảng sợ. Chẳng cần thiết phải gây sốc cho họ làm gì.
Cũng may là tôi có thể lấy danh nghĩa In-ha để nhận nuôi mèo. Chắc cũng nhờ việc tôi đi cùng anh đến trung tâm đợt trước.
Vài ngày trước khi tai nạn xảy ra, tôi đã cùng In-ha đến Trung tâm Cứu trợ Động vật Bị bỏ rơi. Tôi định đi một mình, nhưng In-ha bỗng nhiên đổi ý đòi theo. Những trò dở chứng của In-ha vốn dĩ như cơm bữa nên tôi cũng chẳng mảy may bận tâm.
Việc nuôi mèo đã được Tae-seon đồng ý. Cả việc đến Trung tâm bảo vệ động vật nhận nuôi một chú chó hoặc mèo bị bỏ rơi.
Ngay khi đến trung tâm, tôi đã chạm mắt với một chú mèo. Một chú mèo mướp lông vàng hung dữ, đầu to, vân sọc rõ nét.
Tôi đã trúng tiếng sét ái tình với chú mèo có ánh mắt nhìn tôi chằm chằm ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên và bắt đầu chuẩn bị thủ tục nhận nuôi. Tai nạn xảy ra trong lúc tôi vừa chuẩn bị đón chú mèo về, vừa lo liệu chuyện cưới xin.
Đứng ở vị trí của trung tâm, việc tôi nộp đơn xin nhận nuôi và hoàn tất giấy tờ rồi bặt vô âm tín ngay lúc sắp đón mèo chắc chắn đã khiến họ vô cùng khó xử.
“À, mọi chuyện khác cô không cần bận tâm đâu… Tôi đến đón mèo được chứ? Nếu tôi không đến đón thì nó sẽ bị an tử phải không?”
[Vâng, lịch an tử vào ngày mai ạ.]
“Nhanh thế cơ ạ? Hôm nay, ngay hôm nay tôi sẽ thu xếp thời gian đến đón bé. Hôm nay nhất định tôi sẽ đến.”
[Vâng thưa anh. Bọn em sẽ đợi.]
“Vâng!”
Cúp máy xong, nỗi lo lắng muộn màng lại ập đến. Phải nói với Tae-seon thế nào đây? Đột nhiên lại rước một chú mèo về sống chung nhà.
Vốn dĩ hai chúng tôi đã hứa sẽ cùng nhau nuôi, nhưng đó là vì Yoon In-young thích mèo, và vì ở nhà bố mẹ đẻ không được nuôi…
Dù sao thì tôi cũng đã quyết tâm nhận nuôi rồi. Thật nực cười là chỉ mới gặp chốc lát mà đã nảy sinh tình cảm, nếu tôi không đến đón thì ngày mai chú mèo ấy sẽ chết. Tôi lấy hết can đảm đứng trước cửa phòng ngủ của hai vợ chồng.
Tôi gõ cửa, nhưng không có tiếng trả lời. Lòng run rẩy, tôi rón rén mở cửa, nhưng bên trong không hề có dấu hiệu nào cho thấy có người sử dụng. Nội thất trang nhã, gọn gàng vẫn y nguyên. Thậm chí ga trải giường còn chẳng có lấy một nếp nhăn.
Tôi cẩn thận đóng cửa lại, lần này chuyển sang gõ cửa phòng làm việc nằm ngay cạnh phòng ngủ chính. Vẫn không có tiếng hồi đáp. Nhưng lần này, tôi nghe thấy tiếng động bên trong. Đứng yên một lúc, có tiếng bước chân chậm rãi tiến lại gần.
Tae-seon mở cửa.
“…Có chuyện gì.”
“Dạ, chuyện là, con mèo ấy ạ…”
Tae-seon nhìn tôi với ánh mắt dò hỏi “Mèo?”.
“Con mèo In-young định nhận nuôi… Nghe nói nó bị hủy tư cách nhận nuôi và ngày mai sẽ bị an tử. Nên nếu được, tôi muốn đón nó về, có được không ạ?”
“…À.”
Anh nhắm mắt lại như thể vừa nhớ ra.
“Tùy cậu.”
“Vâng, cảm ơn anh.”
“…Cậu định đến trạm cứu hộ bằng gì?”
“Dạ? Đi taxi…”
“…”
Anh nhìn tôi chằm chằm một lúc, rồi lướt qua tôi và nói.
“Đợi một lát. Tôi đưa đi.”
“Ơ, s-sao ạ?”
“Tay cậu.”
“…”
Tôi vội giấu cánh tay ra sau lưng.
“Chẳng phải bị thương sao. Tốt nhất là chữa trị tay trước rồi hãy đi đón mèo.”
Lạ thật. Từ lúc nãy, Tae-seon bỗng dưng dịu dàng một cách khó hiểu. Có lẽ… anh ta đang bận tâm vì làm tôi bị thương chăng? Bất chợt, lời nói của ni cô hiện lên trong đầu tôi. Anh ta sẽ dần có tình cảm với In-ha…
Không, không thể nào. Chắc chắn không phải vậy.
Tôi thầm lắc đầu xua đi suy nghĩ ấy.
0 Bình luận