Chương 14
bởi Ly ThiênTự tay làm bữa tối là một hành động bốc đồng của tôi.
Đã ba ngày kể từ khi đón Lili về, Lee Tae-seon gần như không về nhà. Nhưng với tính cách không thích ngủ ở ngoài, anh ta có thói quen nhất định phải về nhà tắm rửa và ngả lưng lên giường vào ngày thứ ba.
Có thể là công cốc, nhưng tôi vẫn muốn nấu một bữa cơm nóng hổi. Tôi đã cho bếp trưởng tan làm sớm để tự tay làm tất cả, từ chuẩn bị nguyên liệu, sơ chế đến nấu nướng. Với một cánh tay bị thương thì chẳng dễ dàng gì, nhưng tôi vẫn muốn làm.
Lili chọn một chỗ trên bàn bếp phụ và chăm chú nhìn tôi. Cũng may là nó không bén mảng đến khu vực nấu nướng mà chỉ ngoan ngoãn chờ ở đó. Dù có hơi bay lông một chút…
Nhìn bộ dạng nó ngồi lọt thỏm trong cái tô trộn bột trông thật bình yên. Khi tôi cần dùng đến cái tô và bế Lili ra, nó liền tìm chỗ khác – như đĩa sâu lòng, rây lọc hay cốc đong lớn – để cuộn tròn người chui vào.
Chắc là do mặt bàn đá cẩm thạch lạnh quá nên nó không muốn ngồi trực tiếp lên đó.
Vừa chuẩn bị bữa tối, thỉnh thoảng tôi lại vuốt ve Lili, hoặc cho nó ăn vài miếng ức gà luộc. Bắt đầu từ lúc 3 giờ chiều, tôi mất tận bốn tiếng đồng hồ mới hoàn thành xong ba món chính và hai món phụ.
Theo thói quen, tôi bày biện thức ăn ra đĩa và đặt lên bàn ăn, chợt cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Điện thoại không có trong tay.
Bình thường vào những ngày nấu nướng thế này, tôi sẽ bận rộn nhắn tin hỏi Lee Tae-seon xem bao lâu nữa anh về, công việc đã xong chưa, nhưng hôm nay thì hoàn toàn không có chuyện đó. Cũng là lẽ đương nhiên thôi…
Mải vuốt ve và để ý đến Lili thay vì cầm điện thoại nên tôi không nhận ra. Tôi ngẩn ngơ nhìn bàn ăn đầy ắp thức ăn rồi gãi gãi lông mày. Cứ bày ra thế này rồi lỡ Lee Tae-seon không về, hoặc về muộn thì biết làm sao.
‘Hay là thử liên lạc…’
Nhưng liệu anh ta có nghe máy không? Tôi tự hỏi. Không biết anh ta có trả lời tin nhắn không nữa. Hơn nữa, tôi cũng chẳng biết phải nói gì. Nếu là bình thường thì sẽ là “Em nấu cơm tối xong rồi, bao giờ anh về?”, nhưng giờ thì không thể như thế được nữa.
“Á à ong.”
Ngửi thấy mùi thơm từ bàn ăn, Lili kêu lên một tràng dài. Nó đang cuộn tròn trong chiếc cốc đong lớn đặt gần bếp từ nhỏ trên bàn bếp phụ.
Vẫn biết mèo là chất lỏng, nhưng việc Lili – vốn dĩ khi bế lên thấy vừa vặn trong vòng tay – lại có thể chui lọt thỏm vào chiếc cốc đong 2 lít thật sự là một điều kỳ diệu.
“Lili, chỗ đó thoải mái không?”
“Sao.”
“…”
À ừm, chắc là tiếng kêu thôi… Chứ tôi đâu có hỏi lý do làm gì…
“Tao sợ chật quá mày sẽ khó chịu thôi…”
Thế mà tôi vẫn trả lời lại mới hay chứ. Lili vẫn giữ nguyên tư thế cuộn tròn không nhúc nhích, hơi nghiêng đầu nhìn tôi chằm chằm với vẻ mặt dửng dưng.
“Á ù ang.”
“Thoải mái hả?”
“Ừ.”
“Vậy thì tốt rồi.”
“Ung.”
Sao cứ có cảm giác như đang đối thoại thật thế nhỉ. Trong thông báo nhận nuôi cũng có ghi Lili rất thông minh và hiểu tiếng người mà. Dù không ghi là biết nói tiếng người.
Tôi xoa đầu Lili, nó càng thu mình lại nhỏ hơn. Nghĩ là chắc giờ nó không muốn được vuốt ve, tôi quay lại nhìn bàn ăn.
Nhìn bàn ăn được bày biện tươm tất, lòng tôi bỗng rối bời. Đang yên đang lành, tự nhiên lại dùng một tay hì hục bày ra tất cả những thứ này làm gì không biết. Trong khi chẳng biết bao giờ Lee Tae-seon mới về.
“Eng…! É oọc.”
“Hả?”
Lili nhảy phắt từ trong cốc đong lên vai tôi. Giật mình, tôi vội giữ thăng bằng để nó không bị ngã.
Đồng thời tôi cũng phải giữ lấy cái cốc đong đang quay mòng mòng cho đứng thẳng lại, loạng choạng một lúc mới đứng vững được. Lili đã yên vị vắt vẻo trên vai tôi.
Dù sao thì Lili cũng chỉ là con mèo nặng hơn 3kg một chút nên không quá nặng nề hay vướng víu. Lili kêu ngay sát bên tai tôi như đang thì thầm.
“U da a a.”
“Hả?”
“Da a.”
“Ừm…”
Quả nhiên chuyện mèo biết nói chỉ là ảo giác. Rất xin lỗi nhưng tôi hoàn toàn không hiểu Lili nói gì. Cái đuôi dày dặn của Lili quất cái “bộp” rồi quấn lấy cổ tôi.
Đúng lúc đó. Tiếng nhạc vui tươi từ chuông cửa màn hình vang lên. Đó là thông báo có xe vào gara.
Lee Tae-seon về đúng lúc thật.
Làm sao đây, đứng ở đâu thì tốt nhỉ, tôi đang phân vân thì Lili nhảy phịch xuống đất rồi đứng quấn lấy cổ chân tôi. Nó cuộn cả đuôi lại, khiến chân tôi hoàn toàn bị trói chặt bởi Lili.
Như thể bảo tôi hãy ở yên đây, nên tôi cứ đứng ngượng nghịu ở góc bàn ăn không nhúc nhích được.
Một lát sau, tiếng bấm mật khẩu cửa chính vang lên nhanh thoăn thoắt rồi cửa mở ra. Từ cửa chính vào bếp phải đi một đoạn. Có lẽ ngửi thấy mùi thức ăn, Lee Tae-seon đi thẳng vào bếp.
…Sắc mặt anh ta không được tốt cho lắm.
“Lại cái gì nữa…”
Ánh mắt anh ta lướt qua bàn ăn với vẻ khá bực bội, rồi gương mặt dần đanh lại. Tôi cũng đã nghĩ đến việc có thể anh ta sẽ không thích… Nhưng khi tận mắt chứng kiến vẻ mặt lạnh lùng ấy, toàn thân tôi cứng đờ.
“Ha, toàn là món In-young hay làm.”
“…”
Tôi chớp mắt. Tôi không hề nghĩ đến chuyện đó. Chỉ là, đằng nào cũng phải nấu bằng một tay nên tôi chọn toàn món dễ làm thôi.
“Tôi không ngờ cậu lại làm đến mức này. Cậu chưa tỉnh mộng à? Hay là cố tình làm vậy?”
Lee Tae-seon sầm sập bước tới, túm chặt lấy tóc tôi. Lili dưới chân rít lên một tiếng “khà” sắc lẹm.
“Ư…”
“Bày đủ trò nhỉ. Hả?”
“…”
Trong mắt anh ta chứa đựng sự ghê tởm và phẫn nộ thực sự. Giống như ở nhà tang lễ, một cơn thịnh nộ sâu sắc nhường ấy.
“…Ăn cho thỏa thuê một mình đi, còn thừa thì vứt hết. Đừng để lọt vào mắt tôi nữa. Hiểu chưa?”
“…”
“Phải trả lời chứ?”
“Tôi hiểu, rồi…”
Nghe tôi trả lời lí nhí trong miệng, anh ta mới buông tóc tôi ra. Ngay khoảnh khắc đó. Lili nhanh như chớp leo lên người tôi, rồi lao về phía Lee Tae-seon cào vào má anh ta.
“Tae-seon!”
Quá hoảng hốt, tôi ôm chặt lấy Lili tách nó ra khỏi Lee Tae-seon. Anh ta dường như đã kịp quay mặt tránh trong tích tắc, nhưng bên má vẫn hằn lên một vết xước mảnh do móng vuốt.
“Xin, xin lỗi anh… Làm sao đây…”
Thật may là vết thương không sâu. Chỉ vài ngày là sẽ lặn mất tăm không để lại sẹo. Nhưng có vẻ vẫn hơi rát, Lee Tae-seon dùng mu bàn tay ấn nhẹ lên vết thương. Anh ta nhìn tôi – người đang lầm bầm “xin lỗi” thêm lần nữa – bằng ánh mắt lạnh lẽo.
“Tôi đã bảo đừng gọi là Tae-seon rồi mà.”
“A…”
Có lẽ không nên nói câu ‘do giật mình nên tôi lỡ miệng…’ thì hơn. Tôi đành im lặng. Tôi lo Lee Tae-seon sẽ giận cá chém thớt sang Lili, nhưng anh ta không làm thế.
Thực ra Lee Tae-seon không phải người trút giận lên động vật. Nghe nhiều người bảo anh ta lạnh lùng khi làm việc, nhưng thú thật tôi chưa bao giờ tận mắt chứng kiến vẻ sắc sảo đó. Với tôi, anh ta luôn chu đáo và dịu dàng.
Bây giờ… anh ta coi tôi là In-ha thì đành chịu thôi. Lee Tae-seon nói với vẻ mặt chán ngán:
“Mai tôi sẽ về. Tôi muốn nghỉ ngơi trong một ngôi nhà sạch sẽ không có mùi hôi thối.”
Mùi hôi thối đương nhiên là ám chỉ mùi thức ăn. Cũng có nghĩa là đừng bao giờ làm mấy chuyện thừa thãi này nữa.
Ý nghĩ mình đã làm chuyện bao đồng khiến anh ta khó chịu làm tôi bồn chồn không yên. Tôi khó khăn lắm mới thốt ra được câu trả lời.
“…Vâng.”
“Với lại, một tuần nữa sẽ có tiệc trên du thuyền ở sông Hàn. Bên tổ chức cứ nằng nặc mời tham gia cho bằng được…”
Ánh mắt anh ta lướt qua tôi. Nói như vậy, nghĩa là muốn tôi đi cùng.
“Chắc đây là lần đầu tiên tôi đi cùng cậu In-ha. Mong cậu đặc biệt chú ý cho. Hiểu chưa?”
“Vâng, tôi hiểu…”
“Chậc.”
Lee Tae-seon tặc lưỡi quay đi. Tôi cảm thấy toàn thân lạnh toát. Lúc nghe câu ‘Mai tôi sẽ về’, tôi vẫn chưa cảm nhận rõ ràng.
“À, Tae, Giám đốc, tôi sẽ dọn thức ăn ngay thôi nên anh cứ ngủ lại đi ạ. Anh về để nghỉ ngơi mà…”
“Thôi khỏi. Mùi thức ăn ám lâu lắm.”
Dù vậy thì vào phòng chắc cũng đỡ hơn chứ. Trong lúc tôi còn đang ấp úng, Lee Tae-seon đã quay lưng bỏ đi thẳng. Anh ta thậm chí còn chưa kịp đặt cặp xuống.
Lili chạy theo ra ngoài, kêu lên một tiếng “ki a ang” to và đầy hung dữ. Tiếp đó là tiếng xe rời đi, tiếng động cơ xa dần bên ngoài tường rào.
Tự nhiên… tự nhiên lại bày vẽ nấu nướng làm gì, để rồi khiến Lee Tae-seon vừa mới về nhà đã lại bỏ đi. Sao tôi lại làm chuyện vô ích thế này chứ. Tôi thẫn thờ nhìn bàn ăn rồi ngồi xuống chỗ của mình. Thìa đũa đã được bày sẵn.
Tôi gắp từng chút thức ăn ra đĩa riêng rồi cố nhét vào miệng. Sống mũi cay cay, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống đĩa. Dù vậy, tôi vẫn tiếp tục tống thức ăn vào miệng cho đến khi không thể ăn thêm được nữa.
Khi miếng cuối cùng trôi xuống, dạ dày tôi quặn lên.
“Oẹ…”
Tôi bịt miệng chạy vội vào nhà vệ sinh. Khoảng thời gian đau khổ chết đi sống lại bắt đầu. Thức ăn chưa kịp tiêu hóa trào ngược ra ngoài, thực quản đau rát như bị thiêu đốt. Lưng cũng đau nhức như có ai đánh.
Sau một hồi nôn thốc nôn tháo, khó khăn lắm tôi mới thấy dễ chịu hơn một chút, lảo đảo đứng dậy thì thấy Lili đang ngồi ở cửa nhìn tôi với vẻ mặt dửng dưng quen thuộc.
Súc miệng sạch sẽ, đánh răng mấy lần, rửa mặt xong xuôi tôi mới cầm lấy khăn lau. Lili kêu khẽ “ya ang”. Cứ như đang hỏi ‘Có sao không?’.
“Mày lo cho tao hả, Lili?”
Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh một cách khó nhọc, Lili liền đi theo. Tôi ngồi bệt xuống khoảng trống trước cửa nhà vệ sinh và dang một cánh tay ra. Như một chú mèo đã sống chung với tôi cả chục năm, Lili leo lên đầu gối tôi như leo núi, tôi dùng một tay ôm lấy nó.
Cơ thể Lili ấm áp vô cùng.
0 Bình luận