Bạn không có cảnh báo nào.

    May mắn thay, tình trạng cánh tay không nghiêm trọng như vẻ ngoài sưng tấy. Đúng là phong cách của tôi, hễ đau một chút là luôn làm quá lên. Chấn thương dây chằng này chỉ khoảng hai tuần là khỏi, nhưng bác sĩ bảo phải cẩn thận mới mau lành nên bắt đeo thêm nẹp bảo vệ, kể ra cũng hơi đáng tiếc.

    Thấy tôi đeo nẹp bước ra, Lee Tae-seon thoáng lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi anh ta quay đi không nói một lời. Tôi chỉ biết gượng gạo cúi đầu.

    Rời khỏi bệnh viện, chúng tôi đến thẳng trạm cứu hộ động vật.

    Các nhân viên ở trạm cứu hộ có vẻ thực sự vui mừng khi chú mèo dự kiến bị an tử vào ngày mai đã tìm được người nhận nuôi. Trong lúc tôi xin lỗi vì đến muộn và chờ đón mèo ra, một nhân viên lên tiếng hỏi:

    “Anh nhà là chồng của cậu phải không ạ?”

    Nghe câu đó, Lee Tae-seon không trả lời mà quay người bỏ ra ngoài. Bầu không khí trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo. Người nhân viên bối rối nhìn tôi hỏi:

    “Tôi… tôi đã lỡ lời sao?”

    “À, không đâu…”

    Khó xử thật. Giới thiệu Lee Tae-seon là chồng ở đây thì cứ thấy lấn cấn, mà dù sao cũng sắp kết hôn nên cũng không thể nói là “người lạ” được. Thấy tôi ấp úng, nhân viên liền nói với vẻ nghiêm túc:

    “Nếu không có sự đồng ý tích cực của tất cả thành viên trong gia đình thì việc nhận nuôi sẽ rất khó khăn. Cậu biết điều này chứ?”

    “A, chúng tôi đã thống nhất rồi. Người… người kia cũng từng khen nó dễ thương mà. Dù bận quá chưa được nhìn tận mắt. Thật ra, không phải do con mèo đâu, chỉ là trên đường đến đây chúng tôi có chút tranh cãi.”

    Đến đây thì tôi cảm thấy mình đã lỡ miệng. Giá mà cứ nhắm mắt nói bừa không phải là chồng thì mọi chuyện đã đơn giản, giờ lại thành ra làm phiền đến Lee Tae-seon.

    “Liệu có ổn không ạ? Ít nhất anh nhà cũng phải vào đây nói một tiếng xác nhận chứ.”

    Nhân viên trạm cứu hộ rất kiên quyết. Tôi thầm thở dài. Chắc là do có quá nhiều trường hợp trả lại thú nuôi với lý do gia đình phản đối. Động vật bị trả về sẽ phải đăng tin lại, và nếu không tìm được người nhận nuôi mới thì sẽ bị an tử. Nhân viên nhạy cảm như vậy cũng là điều dễ hiểu.

    Sau một hồi chần chừ, tôi đi ra ngoài, lảng vảng bên cạnh Lee Tae-seon đang nghe điện thoại.

    Anh ta liếc nhìn tôi một cái rồi lờ đi, tiếp tục cuộc trò chuyện. Thực tế chắc chưa đến năm phút, nhưng nghĩ đến việc có người đang đợi bên trong khiến tôi cảm thấy như hàng chục phút trôi qua. Anh ta cúp máy, lạnh lùng hỏi:

    “Gì vậy?”

    “À, chuyện là… Họ bảo muốn nhận nuôi thì phải có sự đồng ý của cả gia đình.”

    “Tôi đã đồng ý rồi, thông qua In-young.”

    “Xin lỗi anh… Nhưng hình như anh phải vào nói một tiếng mới được. Với lại, tôi định viết lại đơn xin nhận nuôi dưới tên tôi…”

    Giọng tôi run rẩy nghe thật ngốc nghếch. Tôi không dám nói là do vừa nãy anh ta đùng đùng bỏ đi nên mới thế.

    Lee Tae-seon nhìn tôi với ánh mắt phiền phức một lúc rồi quay người lại. May quá, có vẻ anh ta chịu vào trong. Bước vào trạm cứu hộ, anh ta nhìn quanh một lượt rồi tiến về phía người nhân viên đang có vẻ căng thẳng.

    “Việc nhận nuôi là do chúng tôi đã thống nhất. Là tôi đã khiến cô hiểu lầm. Không cần phải lo lắng đâu. Các giấy tờ khác chắc cô đã xem rồi, hẳn cô cũng biết môi trường sống của chúng tôi rất ổn định.”

    “À… vâng! Hóa, hóa ra là vậy! Vâng, tôi hiểu rồi. Vậy người nuôi dưỡng chính vui lòng ký vào đây giúp tôi nhé? Giấy tờ trước đó đã điền hết rồi nên… À, nhưng mà cậu Yoon In-young thì…”

    “…Tôi sẽ viết lại. Dưới tên Yoon In-ha.”

    “À, vâng, nếu được vậy thì cảm ơn cậu quá.”

    Trong lúc viết hồ sơ, tôi lo đến toát mồ hôi tay vì sợ Lee Tae-seon lại bỏ đi mất, nhưng anh ta vẫn đứng đó, khoanh tay nhìn những con vật khác.

    Thỉnh thoảng anh ta còn hỏi nhân viên xem bé kia mấy tuổi, hay đã vào trạm bao lâu rồi.

    Có lẽ vì là anh em sinh đôi nên dù người nhận nuôi thay đổi, anh ta cũng không tỏ vẻ bận tâm lắm. Có khi anh ta nghĩ rằng Yoon In-young sẽ sớm bình phục thôi.

    Nhưng nếu phía bên này kiểm tra hồ sơ thì sẽ sớm biết thôi. Rằng Yoon In-young là người đã được khai tử. Thà để họ tự biết như thế còn hơn, tôi không muốn chính miệng mình nói ra điều đó lúc này.

    Dù sao thì bầu không khí cũng đã dịu hơn lúc nãy nhiều khiến tôi nhẹ cả người. Thấy tôi khẽ thở phào, nhân viên đang hướng dẫn viết hồ sơ trước mặt nghiêng đầu hỏi:

    “Sao thế ạ?”

    “À, không có gì, tôi hơi hồi hộp chút thôi.”

    “Có gì đâu mà hồi hộp. Lần trước cậu đến bé nó cũng quấn cậu mà. Phải rồi, cậu đã đặt tên cho bé chưa? Lần trước cậu bảo để đến ngày đón về sẽ nghĩ.”

    “À, vâng, tôi đặt rồi.”

    “Cậu ghi vào đây là được ạ.”

    Tôi điền cái tên đơn giản “Lili” vào ô tên. Đó là cái tên tôi đã nghĩ ra từ trước khi tai nạn xảy ra. Tôi cũng đã nói với Lee Tae-seon rồi.

    Thế nhưng, lúc đầu khi tôi bảo sẽ đón mèo về, anh ta quan tâm lắm, vậy mà giờ trông chẳng có vẻ gì là để ý. Không biết anh ta có còn nhớ cái tên đó không.

    Nào là kỳ diệu thật đấy, nào là mong bé ấy sớm về nhà, anh ta đã nói mong chờ đến thế, chẳng lẽ tất cả chỉ là lời nói suông để chiều lòng tôi thôi sao?

    Ý nghĩ rằng có khi anh ta chẳng thích mèo lắm khiến tôi thấy buồn. Giờ đã sắp thành người một nhà rồi. Không được gia đình yêu thương là một chuyện rất buồn…

    Hoàn tất thủ tục xong, tôi định ra xe lấy lồng vận chuyển thì thấy Lee Tae-seon đã mang vào và đặt trên bàn từ lúc nào. Bên trong lồng là chiếc chăn mềm tôi đã lót sẵn, cùng đồ chơi và đồ ăn vặt mà loài mèo yêu thích.

    Không biết anh ta mang vào từ lúc nào nữa. Tôi định nói cảm ơn Lee Tae-seon, nhưng anh ta không nhìn về phía này.

    Tôi chỉ biết gượng gạo gãi lông mày rồi cho Lili vào lồng. Quả nhiên Lili vẫn giữ cái mặt thờ ơ cùng cái đầu to bự, trông người có vẻ hơi nhỏ so với cân nặng. Có lẽ cũng do là mèo lông vàng nên mới nhỏ như vậy.

    Nghe nói mới sinh được mười tháng mà mặt mũi đã trông như thấu hiểu sự đời, nhìn dễ thương ghê.

    Lúc được bế ra khỏi chuồng, Lili rất ngoan ngoãn. Khi tôi đến cùng In-ha, Lili tỏ ra hung dữ với In-ha nhưng lại khá thân thiện với tôi. Dù đang ở trong thân xác In-ha, dường như Lili vẫn nhận ra tôi nên nó nằm im dưới bàn tay tôi.

    Chú mèo vằn mềm oặt được chuyển từ chiếc chuồng chật hẹp, lạnh lẽo sang lồng vận chuyển.

    “É è.”

    Nó vẫn phát ra cái tiếng kêu kỳ quặc đó. Nhưng từ trước khi quyết định đón Lili, tôi đã rất thích mèo và tìm hiểu rất nhiều. Tôi biết mèo hiếm khi kêu “meo meo”. Lili cũng vậy.

    Kiểm tra thấy lồng đã khóa kỹ, Lili liền ghé mặt vào phần lưới phía trước. Tấm lưới căng ra, khuôn mặt Lili ép vào đó trông như thể có ai đang đẩy từ phía sau, nhìn vừa buồn cười mà thực ra cũng hơi… tợn. Với bộ lông mặt bị lưới ép cho lồi lõm, Lili kêu to một tiếng.

    Nghe cứ như là nó đang nói “Đi thôi” vậy… nhưng chắc không phải đâu. Thế mà nhân viên trạm cứu hộ lại nghiêng đầu thắc mắc:

    “Có phải mỗi tôi nghe thành ‘đi thôi’ không nhỉ?”

    “…”

    Xem ra Lili là một chú mèo có trí thông minh vượt mức bình thường.

    Cứ tưởng chỉ cần đón Lili về là xong, ai ngờ vì phải viết lại giấy tờ nên thủ tục nhận nuôi kéo dài hơn dự kiến. Cảm giác như đã tốn quá nhiều thời gian nên lúc lên xe, tôi cứ phải len lén nhìn thái độ của Lee Tae-seon.

    Nếu là trước kia thì tôi chẳng việc gì phải nhìn sắc mặt anh ta vì mấy chuyện này. Nhưng chỉ mới bị đối xử lạnh nhạt vài lần mà tôi đã thấy sợ Lee Tae-seon rồi.

    Tôi ôm lồng mèo ngồi vào ghế trước, dè dặt nói với Lee Tae-seon đang thắt dây an toàn.

    “Cái đó, Giám đốc… Mất, mất nhiều thời gian quá, xin lỗi anh.”

    “…”

    Lee Tae-seon không trả lời. Tôi tự dưng lại cắn môi. Không thấy phản ứng gì càng làm tôi lo lắng hơn, cảm giác phải nghe được câu nào đó thì lòng mới yên. Cuối cùng, dù biết im lặng là vàng nhưng tôi lại mở miệng lần nữa.

    “Có phải… anh giận không?”

    Nghe tôi nói, Lee Tae-seon liếc nhìn tôi.

    Tôi hối hận vì đã hỏi. Ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ.

    “Không phải.”

    “…Vâng.”

    Giống như đang nói rằng… chuyện này còn chẳng đáng để anh ta tức giận.

    Mặt tôi hơi nóng lên, tôi cúi đầu ôm chặt lồng mèo. Cánh tay bị thương hơi bất tiện, cộng thêm thuốc hết tác dụng bắt đầu đau nhức nên tôi đành buông thõng nó sang một bên lửng lơ. Vì thế tôi chỉ có thể ôm lồng mèo một cách khó khăn bằng một tay.

    Lee Tae-seon nhìn bộ dạng đó một lúc rồi vươn tay về phía lồng mèo. Hình như anh ta định chuyển nó ra ghế sau. Lili trong lồng đã kêu lên “É è è” đầy bất mãn, tôi cũng vội dùng bàn tay lành lặn còn lại nắm lấy tay Lee Tae-seon.

    “…”

    Anh ta nhíu mày nhìn tôi chằm chằm.

    “Khô, không sao đâu, cứ để tôi ôm cho. Để ghế sau tội nghiệp nó lắm… Lỡ xe rung lắc nó bị say thì sao.”

    Nghe tôi nói, Lee Tae-seon nhìn tôi một hồi lâu như nhìn sinh vật lạ. Ánh mắt nhìn chòng chọc khiến tôi ngày càng xấu hổ và ngượng ngùng không biết làm sao, thì Lee Tae-seon lên tiếng hỏi:

    “Tên con mèo là In-young bảo cậu à?”

    “Dạ? À…”

    Nhắc mới nhớ, tôi chưa từng nói tên con mèo cho In-ha biết. Tôi chỉ nhắn tin nói cho mỗi Lee Tae-seon thôi. Tôi đảo mắt rồi gật đầu cứng ngắc.

    “Vâng, ờ thì… Hôm xảy ra tai nạn, em ấy đã nói, In-young ấy…”

    “…”

    Bầu không khí trong xe trầm xuống ngay tức khắc. Tôi hối hận ngay lập tức. Đáng lẽ không nên nhắc đến ngày xảy ra tai nạn. Nhưng đúng là cái tên đã được đặt vào ngày hôm đó, và tôi còn từng nói là vừa đặt xong sẽ báo cho Lee Tae-seon ngay.

    Lee Tae-seon quay mặt đi. Tiếng khởi động xe vang lên trong không gian, Lili lại dí mặt vào lưới như lúc nãy kêu lên “Cà úc”. Tôi xoa đầu Lili qua lớp lưới, tiếng kêu của nó kéo dài ra. Ít nhất thì có vẻ nó không thấy khó chịu.

    Tôi muốn xoa thêm chút nữa nhưng đành dừng lại. Sợ cứ xoa mãi thì Lili sẽ kêu liên tục.

    Tôi không muốn làm Lee Tae-seon gai mắt thêm chút nào nữa ở đây. May sao khi tôi ngừng xoa, Lili cũng im lặng.

    Chiếc xe băng qua trung tâm thành phố yên tĩnh. Tôi đang lơ đãng nhìn dòng xe cộ trôi qua ở làn bên cạnh thì đột nhiên Lee Tae-seon lên tiếng.

    “Cách nói chuyện.”

    “Hả…! Dạ, sao cơ?”

    Vì quá bất ngờ nên tôi lỡ phát ra âm thanh kỳ quặc. Tim tôi đập thình thịch. Lee Tae-seon liếc nhìn tôi với vẻ mặt thoáng chút hoang đường rồi nói tiếp.

    “Tôi đang nói cái cách nói chuyện của cậu.”

    “Ca, cách nói chuyện ạ?”

    “Rốt cuộc cậu định bắt chước In-young đến bao giờ nữa.”

    “…”

    “Tôi không nghe nổi nữa đâu, nên dừng lại đi.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú