Chương 17
bởi Ly ThiênHơi thở bị nghẹn ứ bỗng chốc được giải phóng, nhưng không vì thế mà tôi có thể hít thở dễ dàng ngay lập tức. Giống như bị dìm mặt xuống nước và phải ngậm một cái ống nhỏ để thở, trong đầu tôi cứ bị choán ngợp bởi ý nghĩ rằng mình sẽ không thở được nữa, rằng mình sẽ tuột mất cái ống và chìm nghỉm xuống đáy nước.
Bóng tối mịt mù lại một lần nữa ập đến. Tầm nhìn thu hẹp lại như bị mạng nhện đen bao phủ, nước mắt tôi trực trào. Trái tim đập thình thịch như đang chạy nước rút. Tôi tưởng chừng như nó sắp đâm thủng lồng ngực mà nhảy ra ngoài.
Cứ như vậy suốt hơn mười phút… Lee Tae-seon chống tay cạnh đầu tôi và nhìn tôi chằm chằm. Thật kỳ lạ là ánh mắt lạnh lẽo ấy lại mang đến cho tôi sự an ủi. Ít nhất thì nếu tôi có chết, hoặc sắp chết, vẫn có người gọi xe cấp cứu giúp tôi. Điều đó đã trở thành sức mạnh giúp tôi vượt qua nỗi sợ hãi cái chết không thể kiểm soát nổi.
Khi cơn hoảng loạn gần như lắng xuống, chóp mũi tôi vô thức cử động. Không chỉ sự hiện diện của Lee Tae-seon giúp tôi bình tĩnh lại. Anh ta đang nhè nhẹ tỏa ra pheromone. Không phải thứ pheromone phẫn nộ như ban nãy, mà là một mùi hương dịu nhẹ giúp xoa dịu đối phương.
Biểu cảm của Lee Tae-seon lúc này rất phức tạp. Dường như anh ta đang nhìn thấy ‘Yoon In-young’ thông qua tôi, ‘Yoon In-ha’. Nghĩa là, anh ta đang nhìn tôi. Người yêu của tôi, người chồng của tôi, gia đình của tôi.
Cơ thể tôi vô thức rướn về phía trước. Lee Tae-seon, người đang nhốt tôi giữa hai cánh tay, ở khoảng cách vô cùng gần. Đầu tôi từ từ xích lại như thể đã mất đi ý thức. Cho đến khi chạm vào môi anh ta.
“…”
“…Ư!”
Cùng với tiếng “rầm”, tôi bị đẩy mạnh, đầu và cơ thể lại va vào cửa kính xe. Lực đẩy mạnh khiến cơ thể tôi nảy lên một cái rồi mới tựa hẳn vào cửa kính.
Lee Tae-seon không thèm để ý đến tôi, anh ta dùng mu bàn tay lau miệng. Trông anh ta như vừa phải chịu một sự sỉ nhục to lớn. Hoặc cũng có thể giống như vừa chạm phải một thứ dơ bẩn nào đó.
Đến lúc này tôi mới nhận ra mình vừa làm gì. Hôn sao, dùng cơ thể của Yoon In-ha để hôn Lee Tae-seon. Nổi cả da gà.
“Xin, xin lỗi anh.”
Tôi buột miệng xin lỗi, Lee Tae-seon liền trừng mắt nhìn tôi đầy lạnh lùng.
“Cậu thử làm lại cái trò tởm lợm này xem. Xem hậu quả sẽ thế nào.”
“…”
“Chỉ cần chạm một ngón tay vào cậu thôi tôi cũng thấy sởn gai ốc rồi.”
Nghe câu nói đó, đầu tôi tự động cúi gằm xuống. Dù có tự nhủ bao nhiêu lần rằng đó là những lời dành cho In-ha, thì sự thật người đang nghe vẫn là tôi. Cảm giác như những lời ấy đang nhắm thẳng vào tôi khiến trái tim tôi như thắt lại.
“Có vẻ cậu đã nhụt chí đi chút rồi đấy.”
“…”
Tôi đã nhụt chí từ lâu rồi. Bởi vì tôi đâu thể có được sự tự tin như In-ha. Không biết trong mắt Lee Tae-seon tôi trông như thế nào… Chắc anh ta chỉ nghĩ là tôi đang bắt chước chính mình thôi.
Tôi chợt nhớ lại lời Lee Tae-seon nói lúc nãy. Rằng tốt nhất là tôi cứ giữ vẻ mặt ủ rũ. Anh ta không muốn cho mọi người thấy vẻ mặt hạnh phúc của In-ha. Và của chính anh ta nữa.
Chắc anh ta muốn thể hiện rằng mình buộc phải kết hôn vì người anh em sinh đôi của tôi đã mất.
Lee Tae-seon kéo tấm che nắng xuống, nhìn vào gương chỉnh lại mái tóc và quần áo hơi xộc xệch. Vừa làm, anh ta vừa liếc nhìn tôi. Ý bảo tôi cũng lo mà chỉnh đốn lại trang phục đi.
Tôi vuốt lại tóc, nhìn vào kính cửa sổ xe rồi thắt lại chiếc nơ cổ bị nhăn và xộc xệch. Khi nới lỏng cổ áo sơ mi kéo cao đến giữa cổ, tôi giật mình hoảng hốt. Bởi vì vết hằn do Lee Tae-seon bóp cổ ban nãy đã biến thành vết bầm tím và hiện lên rõ mồn một.
Cũng may là thiết kế của chiếc áo này gần như che kín cổ. Chắc không phải Lee Tae-seon đoán trước được chuyện này nên mới bảo tôi mặc chiếc áo này đâu nhỉ. Sau khi thắt nơ và chỉnh lại chiếc áo khoác dày dặn để chống chọi với gió sông Hàn cho ngay ngắn, tôi nhìn Lee Tae-seon.
“Chúng ta đi chứ. Cũng sắp đến giờ rồi.”
Anh ta cũng đã chuẩn bị xong với vẻ ngoài hoàn hảo. Chúng tôi bước xuống xe. Dù vô thức mong chờ, nhưng làm gì có chuyện Lee Tae-seon mở cửa xe cho tôi như khi tôi còn là In-young. Trong lúc đi bộ từ bãi đỗ xe đến bến tàu, dù mặt trời vẫn còn thức nhưng gió sông đã thổi lồng lộng lạnh buốt.
Con tàu đang neo đậu tại bến. Phía trước con tàu được trang hoàng rực rỡ ánh đèn, nhân viên quản lý du thuyền và nhân viên tổ chức tiệc trong bộ vest chỉnh tề đang đứng đón khách.
Họ thậm chí còn mời cả Lee Tae-seon và tôi, à không, In-ha. Những vị khách thỉnh thoảng xuất hiện hầu hết đều là những gương mặt quen thuộc, dù chưa gặp trực tiếp thì cũng đã từng thấy trên tin tức, chương trình thời sự hay các chuyên mục giải trí.
Sở dĩ tôi chưa gặp họ ngoài đời là vì tôi hầu như không bao giờ đi dự tiệc. Dù có đi, tôi cũng sẽ đứng cách xa In-ha, thu mình vào một góc tường không ai lui tới. Tôi chỉ đến những bữa tiệc đông người khi cần phải giải trừ một loại ác sát (액살) nào đó.
Vì không cần phải trò chuyện với ai, nên tôi cứ trốn vào một góc để tránh rước xui xẻo cho người khác.
Sau mỗi lần đi dự tiệc như thế về, ni cô lại phải làm lễ giải hạn thâu đêm thì những vận xui (액) bám lấy tôi mới tan biến. Nếu cứ giữ vận xui trong người thì In-ha và gia đình cũng sẽ bị ảnh hưởng, nên đó là việc bắt buộc phải làm.
Nhắc mới nhớ, hôm nay là lần đầu tiên tôi tham dự một bữa tiệc mà không phải mang theo những thứ đó. Tôi thầm nghĩ không biết mình có thể trò chuyện với mọi người một chút không, nhưng với tính cách của tôi thì trò chuyện nỗi gì. Chỉ để không bị lộ việc Yoon In-ha có biểu hiện bất thường, tốt nhất là tôi cứ đứng im bên cạnh Lee Tae-seon và nở nụ cười. À không, giả vờ tâm trạng tồi tệ chắc sẽ tốt hơn.
“Lại gần đây.”
“À…”
Câu nói ‘chỉ chạm vào thôi cũng thấy sởn gai ốc’ của anh ta lại vang lên trong đầu tôi. Nhưng lối lên tàu đang ở ngay trước mắt. Tôi rụt rè đặt hai tay lên cánh tay Lee Tae-seon. Dù chắc chắn anh ta nhận ra cả hai tay tôi đang run rẩy, nhưng anh ta không hề có chút phản ứng nào.
Khi chúng tôi đến gần bến tàu, nhân viên – người có vẻ như nhớ mặt tất cả các vị khách (hoặc dù không nhớ thì ở Hàn Quốc này làm gì có ai không biết mặt Lee Tae-seon chứ) – cúi chào cung kính và dẫn chúng tôi vào bên trong tàu.
Những vị khách đến trước vừa thấy hai chúng tôi đã ùa tới. Tôi quên mất cả việc phải cười hay phải làm mặt khó chịu, chỉ biết cắn môi vì căng thẳng. Bàn tay đang bám lấy cánh tay Lee Tae-seon vô thức siết chặt hơn.
“In-ha, cậu không sao chứ? Đã đỡ nhiều chưa?”
“Thật là may quá. Nghe nói suýt chút nữa thì có chuyện lớn rồi.”
“Tai nạn giao thông thường để lại di chứng nặng nề lắm, thật đáng lo…”
Đúng lúc đó, Lee Tae-seon lặng lẽ gạt tay tôi ra. Mất đi chiếc phao cứu sinh duy nhất trong lúc căng thẳng tột độ, tôi bối rối ngước nhìn anh ta.
Lee Tae-seon không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, chỉ nói với đám đông đang vây quanh: “Tôi có chút việc ở đằng kia, xin phép một lát.” Nhìn bóng lưng to lớn đang sải bước về phía ‘đằng kia’ của anh ta, lúc này tôi thấy thật bạc bẽo. Dù biết đó là điều hiển nhiên.
Bỏ mặc tôi bơ vơ một mình, mọi người thi nhau đặt câu hỏi. Dồn dập đến mức tôi không phân biệt được ai đang hỏi gì. Tôi ngượng nghịu mấp máy môi. Dù nghe rõ câu hỏi nhưng câu trả lời cứ luẩn quẩn trong miệng mà không thể thốt ra thành lời.
“À… Tôi đã đỡ nhiều rồi. Họ bảo sẽ không có di chứng gì đâu, còn chuyện lớn thì…”
Bầu không khí xung quanh chợt chìm vào im lặng. Tôi khựng lại ngay trước khi kịp nói hết câu ‘chuyện lớn’. Tôi cảm nhận được nét mặt mình tự động đanh lại. Chuyện lớn đã xảy ra với người anh em sinh đôi của tôi. Cậu ấy đã chết. Và tất cả mọi người ở đây đều biết sự thật đó.
Nhưng không ai muốn nhắc đến chuyện ấy.
Vì người chết là Yoon In-young mà…
“Thật ra thì…”
Phá vỡ sự im lặng, một cô gái Beta mặc váy xanh dương đứng phía trước lên tiếng. Tên cô ta là gì nhỉ. Đúng như thân phận Beta của mình, cô ta có mối quan hệ khá thân thiết với In-ha, một Omega. Cô ta nói tiếp.
“Tôi nói thật như thấy này thì lại hay. In-ha à, chẳng phải cậu rất muốn kết hôn với Giám đốc Lee sao.”
“…”
Tôi kinh ngạc nhìn cô ta. Cô gái nhún vai rồi tiếp tục nói.
“Dù sao thì Yoon In-young cũng đâu có xứng với Giám đốc Lee? Vừa u ám vừa lầm lì. Nghe nói trước khi chết cậu ta còn bảo là do cậu đẩy… cậu ta mới nói thế phải không? Rốt cuộc tại sao cậu ta lại làm vậy?”
“…Chuyện đó, cậu đừng bận tâm.”
“Haizz, cũng phải, bận tâm đến một đứa đã chết thì được ích gì.”
Tôi đã nhớ ra tên của cô gái Beta đó. Kim Seon-kyung. Con gái út của tập đoàn xây dựng Daejong, và là Beta duy nhất trong số bốn anh chị em nhà đó không có hệ hình chất. Giờ tôi mới nhớ ra cô ta vốn không hề ưa gì tôi.
Nghĩ lại thì dù bị In-ha lấn lướt về mặt tính cách, nhưng thỉnh thoảng cô ta vẫn bộc lộ sự tự ti của mình.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Có người nghĩ ‘Dù sao nói thế cũng hơi quá’, cũng có người tỏ vẻ đồng tình. Nhưng trong hoàn cảnh này, không ai dám vội vàng lên tiếng.
Tôi chọn một câu trả lời vừa phải.
“Seon-kyung à. Dù gì thì In-young cũng là anh em sinh đôi với tôi, em ấy mất rồi mà cậu đừng nói như thế.”
“…Nói gì cơ?”
Kim Seon-kyung nổi đóa.
“Ha, nực cười thật. Chính cậu cũng từng nói thế mà, rằng Yoon In-young thật phiền phức, giá mà nó chết quách đi cho rảnh nợ.”
0 Bình luận