Chương 6
bởi Ly ThiênCơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.
“Tae-seon… ư?”
“Hả? Từ bao giờ con lại gọi Giám đốc Lee là Tae-seon vậy?”
“A…”
In-ha luôn gọi Tae-seon là Giám đốc hoặc Trưởng phòng. Bởi vì Tae-seon không cho phép cách gọi khác. Lần đầu tiên In-ha gọi anh ta là “Tae-seon”, anh ta đã tỏ thái độ khó chịu ra mặt và lạnh lùng cắt ngang, cấm anh không bao giờ được gọi như thế nữa.
Hôm đó, vì lòng tự trọng bị tổn thương sâu sắc, In-ha đã lục tung phòng tôi lên và đánh tôi.
Tất nhiên, tôi không kể chuyện đó với bố mẹ, nhưng dù sao họ cũng biết tôi và In-ha có cách gọi Tae-seon khác nhau. Họ cũng biết In-ha không bao giờ gọi anh ta là “Tae-seon”.
Tuy nhiên, mẹ chỉ cười xòa mà không suy nghĩ nhiều.
“Chắc là quan hệ hai đứa đã tốt lên rồi. May quá. Giám đốc Lee cũng chủ động đề nghị, mẹ thật sự trút được gánh nặng…. Dù sao thì cậu ấy vốn rất thân thiết với In-young, nên bên mình cũng khó mở lời trước.”
Tôi đang lặng lẽ xúc cơm bỗng khựng lại. Tae-seon, là người chủ động đề cập đến chuyện kết hôn ư? Vốn dĩ đây là cuộc hôn nhân chính trị giữa hai gia đình. Nhưng rồi nó đã trở thành cuộc hôn nhân tình yêu giữa tôi và Tae-seon. Giờ đây khi “tôi” đã chết, Tae-seon sẽ kết hôn với “Yoon In-ha”.
Chuyện này khá phổ biến trong các gia đình Alpha và Omega. Có trường hợp buộc phải kết hôn với anh chị em chênh lệch tuổi tác lớn, nhưng nếu đối tượng là anh em sinh đôi thì người ta còn cho là chuyện tốt, những người đến dự đám tang đã bàn tán như vậy.
Kết hôn vì tình yêu. Tôi và Tae-seon đã rất hợp nhau, và chúng tôi kết hôn vì có tình cảm với nhau. Một điều cực kỳ hiếm hoi trong giới tài phiệt.
Tae-seon là chỗ dựa duy nhất của tôi, một kẻ lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình và chẳng có lấy một người bạn. Và theo như tôi quan sát, anh ấy cũng là người có tính chiếm hữu rất cao. Có vẻ anh ấy thấy việc tôi không còn nơi nào khác để trao gửi tình cảm cũng không tệ.
Tôi đã từng nghĩ chỉ cần kết hôn là mình sẽ được hạnh phúc. Vậy mà… chỉ còn vài tháng nữa là đến đám cưới thì chuyện này lại xảy ra.
“Mấy hôm nữa, anh ấy sẽ đến ạ? Đến nhà mình?”
“Ừ. Giá mà đến sớm hơn thì tốt, nhưng cậu ấy phải đi công tác ngay sau đám tang. Hình như là đi Phần Lan à? Mẹ cũng không rõ lắm, nhưng chắc là đi xa lắm.”
Tôi không nói gì, chỉ lùa cơm vào miệng. Tae-seon đi công tác, nhưng người biết điểm đến không phải là tôi mà là mẹ. Sự thật ấy quá đỗi kỳ lạ và gượng gạo khiến tôi chẳng còn cảm nhận được vị ngon của thức ăn nữa.
“Sao thế, sắp gặp lại Giám đốc Lee nên con hồi hộp à?”
Tôi chậm rãi lắc đầu, rồi lại gật đầu. Mẹ nhìn tôi với vẻ mặt thương cảm. Số lần tôi hồi hộp khi gặp Tae-seon chỉ đếm trên đầu ngón tay vào những ngày đầu mới quen.
Nhưng ở nhà tang lễ, dáng vẻ của anh…. quá đỗi áp bức. Anh hoàn toàn nhìn tôi như là Yoon In-ha.
Liệu có phải tôi hồi hộp vì anh đối xử lạnh lùng với mình?
Hay tôi hồi hộp vì anh không nhận ra tôi?
Cơ thể tôi bây giờ là của “Yoon In-ha”. Tôi đã nhập vào xác của In-ha. Tôi thực sự đã trở thành linh hồn tà ác mà Bồ Tát từng nói đến. Chẳng thể nào biết được.
Nếu thân xác là In-ha, nhưng linh hồn là tôi, thì tôi là In-ha sao? Hay là, vì linh hồn là tôi nên dù thân xác có là của ai thì tôi vẫn là Yoon In-young? Chỉ có một người duy nhất có thể trả lời câu hỏi này. Bồ Tát.
“À, chú đang ở đây đấy. Trên tầng 2, chú đang nghỉ ngơi, lát nữa con lên chào….”
“Không cần lên đâu chị dâu.”
“…”
Ở cầu thang tầng 2, một người đàn ông đang đứng. Dáng người mảnh khảnh, mái tóc dài buộc gọn sau gáy, đôi mắt trĩu xuống, là người em trai kém bố rất nhiều tuổi. Chú Chae-in. Chú hơn tôi đúng mười tuổi.
Chú là một họa sĩ khá có tiếng, từ khi tôi còn nhỏ, chú đã sống cùng chúng tôi. Trên tầng 2, phòng của chú ở gần phòng tôi, và chú dùng nhà phụ làm xưởng vẽ. Chú cũng là một trong số ít người có thiện cảm với tôi.
Người chú mà ở đám tang, lễ đưa tang, cho đến tận khi lễ an táng kết thúc tôi đều không hề thấy mặt, chẳng biết đã về nhà từ lúc nào. Gương mặt vốn đã mệt mỏi nay hốc mắt càng sâu hoắm, trông tiều tụy vô cùng.
“Cả nhà ăn xong rồi à? Vậy em nói chuyện với In-ha một chút nhé.”
“Bây giờ sao? Chú Chae-in, chú lại định nói linh tinh gì với In-ha đấy à.”
Mẹ gọi chú là Chae-in chứ không gọi là chú em chồng. Và bà khá cảnh giác. Từ nhỏ chú đã cưng chiều tôi và không mấy thiện cảm với In-ha, nên trong ngôi nhà này, chú là “kẻ thù” duy nhất của In-ha, đứa trẻ được cả nhà yêu thương.
Tôi cũng không biết tại sao chú lại như vậy. Chỉ biết là chú cũng ghét cả Bồ Tát. Đương nhiên chú cũng không tin vào quẻ bói của bà ta. Vì thế chú cũng không tin vào vận mệnh của tôi và In-ha. Có lẽ vì vậy mà chú ghét In-ha và quan tâm đến tôi chăng.
“Nói linh tinh gì chứ. Em có ăn thịt In-ha đâu. Em có chuyện muốn hỏi nên mới thế, chị dâu đừng lo.”
“…”
Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.
Mẹ nhìn chú với vẻ mặt không thoải mái. Lúc đó tôi chen vào.
“…Mẹ, con đi nói chuyện với chú một chút rồi về.”
“Hả? Con, con muốn đi sao?”
Tưởng tôi sẽ vùng vằng từ chối, nhưng thấy tôi ngoan ngoãn đứng dậy, mẹ cũng không thể ngăn cản thêm được nữa.
“Con đi đánh răng cái đã ạ.”
Tôi nói với chú, chú từ từ đứng dậy khỏi lan can và đi ra cửa chính.
“…Ừ. Đến xưởng vẽ của chú nhé.”
Tôi gật đầu. Khoảng 10 phút sau, sau khi đi qua lối sau sân vườn, tôi đứng trước nhà phụ. Chẳng hiểu sao tôi thấy căng thẳng. Chú sẽ đối xử với tôi thế nào đây? Chắc chắn là sẽ đối xử như với “In-ha” rồi. Vậy thì không thể mong chờ một bầu không khí nhẹ nhàng được.
Sau khi hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa, từ bên trong, tiếng dép lê loẹt xoẹt vọng lại gần.
Và cánh cửa bật mở. Cửa nhà phụ mở đẩy ra ngoài, do tôi đứng quá gần nên suýt nữa bị cánh cửa đập vào người. Tôi loạng choạng lùi lại rồi ngã bệt xuống đất.
“…”
Trước đây cũng từng có lần như thế này. Tôi ngớ ngẩn đứng ngay trước cửa. Lần đó chú đã hốt hoảng đỡ tôi dậy, nhưng lần này chú chỉ chằm chằm nhìn tôi.
Ánh mắt chú hướng về một điểm hơi lạ. Nhìn theo ánh mắt ấy, tôi nhận ra chú đang nhìn hình xăm ở cổ chân tôi.
Điểm khác biệt duy nhất giữa tôi và In-ha.
“…Sao thế ạ, chú?”
Tôi vừa khó nhọc đứng dậy vừa hỏi. Chú không trả lời mà đi thẳng vào trong.
Tôi cũng đi theo chú vào trong. Mùi dầu, mùi sơn dầu và màu acrylic nồng nặc quyện vào nhau, cảm giác như cần phải thông gió ngay lập tức.
Tôi lén nhìn chú rồi tiến lại gần cửa sổ mở toang ra. Cùng với tiếng chim hót, không khí trong lành ùa vào phòng.
“Làm hành động y hệt In-young.”
“Dạ…?”
Chú lầm bầm gì đó rất nhỏ, tôi nghe không rõ. Tôi hỏi lại nhưng chú lại nói sang chuyện khác.
“Mọi chuyện được giải quyết êm đẹp rồi, may quá.”
“Dạ?”
“Chuyện của In-young ấy.”
Tôi ngẩn người chớp mắt.
“Được xử lý là tự sát rồi mà. Với con thì đúng là may mắn thật. Phải không?”
“…”
Ở đám tang, cảnh sát có đến, nhưng bố mẹ bảo mọi chuyện đã giải quyết ổn thỏa, đừng lo. Chắc chắn là họ đã dùng tiền để bưng bít.
Không có nạn nhân nào khác, người chết là người nhà mình, lại là tai nạn giao thông lúc trời mưa. Không có bằng chứng nào cho thấy tôi đã đẩy em song sinh của mình. Lời khai của In-ha hoàn toàn có thể bị coi là do hoảng loạn tinh thần.
Chỉ có điều, những lời In-ha tìm đến Tae-seon và nói ra khiến tôi bận lòng…. Thực ra bình thường In-ha cũng hay nói những lời như vậy. Có lẽ vì thế mà nó không được xem là bằng chứng quyết định.
Tôi bỗng thấy chột dạ. Tôi không biết phải cư xử thế nào trong tình huống này. Việc mở cửa sổ có phải là “hành động In-young hay làm” không? Tôi chỉ làm theo thói quen thôi. Nhưng có vẻ chú không hài lòng về điều đó.
Nhưng tôi không thể hành động giống In-ha được. Cách cư xử của In-ha quá khác biệt so với tôi. In-ha tươi sáng, hoạt bát, nói chuyện hợp với bất kỳ ai, được yêu thương, nhiều bạn bè…. Thật sự rất khác với một đứa như tôi.
Đột nhiên chú lên tiếng.
“In-ha này, tại sao In-young tự sát mà lại kéo con ngã theo nhỉ?”
“Dạ…?”
Chiếc cúc áo bị giật đứt lăn xuống cống, cú va chạm ập đến ngay sau đó. In-ha định kéo tôi theo khi lao vào xe ô tô. Có lẽ nó nghĩ tôi có thể làm tấm đệm đỡ đạn cho nó cũng nên.
“Lạ thật đấy, đám cưới ngay trước mắt rồi… Đó là đám cưới mà nó mong chờ đến thế. Tại sao In-young lại tự sát chứ?”
“…”
Chú đang nghi ngờ kết quả điều tra đã bị lấp liếm. Vì thế chú mới đang hỏi tôi. Rằng ngày hôm đó, thực sự “em song sinh của tôi” đã tự sát sao.
“In-ha.”
“Dạ…?”
“Con không cảm thấy có chút trách nhiệm nào về cái chết của In-young sao?”
“…”
“Người ta bảo song sinh là một nửa của nhau mà… Mà cũng phải, con vốn dĩ cũng chẳng thương yêu gì In-young.”
Tôi không nói nên lời. Trái tim tôi như hẫng đi một nhịp. Chẳng hiểu sao hốc mắt tôi nóng lên. Đâu phải chuyện gì đáng khóc. Và rồi tim tôi đập nhanh liên hồi. Tầm nhìn thu hẹp lại, tôi cảm giác như có một cơn lốc đen ngòm đang vây lấy cơ thể mình.
“Hộc…….”
Cơn lốc đen ấy hút cạn hơi thở của tôi. Tôi không thở nổi. Cố gắng hớp lấy không khí mấy lần nhưng nó cứ trôi tuột đi như đổ nước vào chiếc túi thủng. Oxy không được cung cấp lên não. Và nỗi sợ hãi như cái chết ập xuống toàn thân.
Lồng ngực đau tức, tim đập thình thịch. Có lẽ tôi sẽ chết thế này, chết cũng không biết chừng. Uổng công chiếm được thân xác của In-ha.
Liệu thân xác In-ha sẽ chết, hay là tôi sẽ chết, nếu chết thì linh hồn sẽ ra sao, đủ loại suy nghĩ quay cuồng trong đầu… Nhưng rồi thời gian trôi qua, mọi thứ dần lắng xuống, tôi bắt đầu bình tĩnh lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“….”
Tôi vô thức nhìn đồng hồ. Đã khoảng 10 phút trôi qua. Tôi thở hổn hển ngước nhìn chú. Chú khoanh tay nhìn tôi, chậm rãi nói:
“Ừ, người ta bảo cũng có thể bị hoảng loạn đấy. Do di chứng tai nạn giao thông, dù sao thì con cũng bị tai nạn mà. Tuy không bị thương nặng.”
“Hộc…”
“Hoặc cũng có thể là do cú sốc khi thấy anh em chết ngay trước mắt. Trong ngăn kéo kia có thuốc đấy. Thuốc chú đang uống. Nếu bây giờ cần thì lấy mà uống.”
Cơn hoảng loạn. Chờ mọi chuyện qua rồi mới bảo có thuốc, trong đó chứa đựng sự ác ý rõ ràng. Là vì muốn tránh né sự ác ý đó, hay là dư âm của cơn hoảng loạn thôi thúc tôi muốn bộc bạch nỗi lòng.
Tôi vô thức mở miệng gọi chú, và nói ra điều cấm kỵ.
“Chú, ơi….”
“…”
“…Con là, In-young đây….”
“Gì cơ?”
“Con là In-young… Chú ơi.”
Chú nhìn chằm chằm tôi một lúc rồi cười khẩy.
“Mày điên rồi à.”
“…”
“Đùa cũng vừa phải thôi chứ. Lôi người chết ra làm trò gì vậy?”
“Chuyện đó…”
Không phải đùa đâu, con thực sự là In-young mà. Nhưng có lẽ do lý trí đã quay trở lại nên lần này lời nói cứ nghẹn ứ trong cổ họng. Nếu nói tiếp, có khi tôi sẽ bị chú đá ra khỏi phòng mất. Chú tặc lưỡi rồi nói:
“Vừa phải thôi, con được kết hôn với Lee Tae-seon như ý nguyện rồi thì liệu mà sống cho tốt vào. Chắc con cũng chẳng có tí cảm giác có lỗi nào với In-young đâu nhỉ…. Ra ngoài đi.”
Đầu óc choáng váng, nỗi bất an mơ hồ lấp đầy lồng ngực. Tôi đành bất lực bước ra khỏi xưởng vẽ của chú.
0 Bình luận