Chương 9
bởi Chung SeikerKét.
“…!”
Ngay lúc đó, tiếng kẽo kẹt vang lên từ mối nối giữa cánh cửa và bức tường, khiến tôi giật bắn mình, vội dồn lực vào cả hai chân. Nhưng vì khó giữ thăng bằng nên tôi lỡ dựa hẳn vào tường, không may lại chạm phải cánh cửa.
Tiếng động phát ra sau lưng làm y quay ngoắt đầu lại. Đã quá muộn để giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra mà quay về vị trí cũ. Tôi, chớp mắt liên tục, khẽ liếc sang chỗ khác mà thầm nghĩ: Ta thật sự không có ý định phá rối đâu mà, chết tiệt.
Tôi khịt mũi, mở miệng nói. Dù rất muốn lập tức quay về làng, nhưng tôi vẫn muốn bày tỏ rằng ít ra cũng có thể cho một đứa trẻ đang khóc chút thời gian ở một mình.
“Ta không cố ý, Khẹc- Khụ khụ…!”
Nhưng mà, ai đã nhét giấy nhám vào cổ họng tôi trong lúc tôi ngủ thế? Vừa mở miệng ra, tôi lập tức bị một cảm giác nghẹn ứ siết chặt, khiến tôi phản xạ mà ho sặc sụa. Một lúc sau, cảm giác khó thở khiến tiếng thở của tôi trở nên khò khè, y bỗng đứng bật dậy, quát lớn.
“À, cái đồ ngốc kia, thật là!”
“…?”
“Đã tỉnh rồi thì yên phận ở yên đi chứ, còn lồm cồm chui ra làm gì? Bộ định để người ta phải đi dọn xác ngươi sao?!”
“…Ể, khụ khụ!”
…Ể? Tôi chớp mắt, mắt lăn tăn đảo về phía Tae-ha.
Xác… ai cơ?
Khuôn mặt mà tôi tưởng đang khóc lóc kia trông vẫn bình thản như chẳng có chuyện gì xảy ra. Không, đúng hơn là, khuôn mặt đó đang bừng bừng vẻ bực tức như muốn bùng nổ. Tôi đứng sững, há hốc miệng.
Cái quái gì đang xảy ra thế này? Theo mạch câu chuyện thì “xác” tiềm năng chỉ có thể là tôi thôi chứ ai. Tôi cúi mắt nhìn xuống, lướt qua cơ thể mình. Trang phục vẫn sạch sẽ y như trước khi ngủ, có lẽ là do vừa mới tắm rửa xong, mùi cỏ non nhè nhẹ phảng phất.
Điểm khác biệt duy nhất… là lưng áo ướt sũng đến khó chịu?
Tae-ha sải bước tới gần, mở miệng nói với tôi.
“Vết thương cũng không băng bó, quần áo cũng chẳng biết mặc cho đàng hoàng, giờ thì đến cả tình trạng cơ thể mình cũng không nhận ra nữa sao?”
“A- không! Không, cái đó là…”
“Đừng có nói nhảm, vào trong nằm xuống ngay!”
Y hét lên, vừa quát tháo vừa đẩy tôi vào phòng. Y còn bực dọc bảo rằng, vì tôi mà sư phụ đã phải vất vả cả đêm không ngủ. Tôi ngơ ngác hỏi lại, ý muốn biết y đang nói cái gì.
Câu trả lời quay lại… đúng là cú sốc trời giáng.
Cả đêm qua, nghe thấy tiếng tôi rên rỉ, y đã chạy tới và thấy tôi đang nằm co ro, mồ hôi vã ra như tắm. Vì thế, Un đã phải túc trực suốt đêm, không ngủ nổi một chút nào, thậm chí còn phải xuống làng kiếm thuốc vì trong núi không tìm được dược liệu.
“Ta ở đây canh chừng ngươi nãy giờ đấy. Trước khi sư phụ quay lại, nếu ngươi có lăn ra chết thì ta phiền toái chết đi được, hiểu chưa?”
Tôi có cảm giác, câu “nếu chết thì ra ngoài mà chết” vừa rồi là nhắm thẳng vào mình, không hiểu sao lại thấy cay cú. Nhưng cũng chẳng phản bác được gì, chỉ biết để y đẩy vào phòng, nhíu mày bực bội.
Này, chuyện không muốn dính dáng gì đến ngươi thì ta cũng giống hệt như ngươi thôi nhé?!
Tôi uất ức muốn chết, nhưng cuối cùng vẫn im lặng quay lại phòng, kéo chăn ngồi xuống. Cũng tại cổ họng tôi vẫn còn đau rát mà.
Dù vậy, dù Tae-ha có mắng nhiếc tôi đến cỡ nào, câu nói “ta không muốn phải đi dọn xác đâu” nghe ra lại chân thật không ngờ. Y khẽ đỡ tôi nằm xuống giường, động tác nhẹ nhàng hơn vẻ ngoài nóng nảy của y nhiều.
Kéo chăn phủ lên đến bụng tôi, Tae-ha đứng dậy, dặn dò.
“Sư phụ bảo là bụng đói mà uống thuốc thì không tốt. Khi nào tỉnh thì cho ngươi ăn chút cháo loãng trước.”
“Không cần đâu.”
“Im miệng!”
“…”
Ta cũng đâu có chết vì không ăn đâu mà. Tôi lẩm bẩm. Tôi vốn ghét cảm giác sền sệt của cháo, mà vị đắng thì lại càng không chịu nổi. Dù có hơi yếu thật, nhưng nhờ Un chăm sóc cả đêm nên tôi cũng không cảm thấy có chỗ nào đau đớn lắm. Con người mà, dù trông có yếu ớt bên ngoài thì khả năng tự hồi phục cũng đâu đến nỗi nào. Không ăn cháo thì cũng chẳng sao.
Tôi nghĩ vậy, nhưng Tae-ha lại trừng mắt nhìn tôi như thể tôi vừa nói điều gì ngớ ngẩn lắm, y nhíu chặt mày quát.
“Phải. Người bình thường thì không chết dễ đâu.”
“…! Vậy nên.”
“Nhưng ngươi thì ngoại lệ. Người dân bình thường còn có thể chết lãng xẹt vì vấp ngã ngoài đường, thì với cái cơ thể thảm hại đó, ngươi nghĩ mình chịu đựng nổi chắc?”
“…”
“Ngươi không biết chứ cả đêm nay ngươi sốt cao dữ lắm. Nếu mặc kệ, giờ chắc tàn phế một chỗ rồi.”
“…”
“Hiểu thì nằm im mà chờ đi. Còn dám lồm cồm bò dậy lần nữa, ta trói lại như kén tằm cho coi!”
Y nói vậy, lườm tôi một cái rồi tặc lưỡi rời khỏi phòng.
Tôi, người vừa bị cắt ngang lời nói, lại còn bị bỏ lại một mình, chỉ biết há hốc miệng ngơ ngác.
Không biết đã bao lâu trôi qua, tôi bắt đầu động não.
Suýt nữa ta thành tàn phế á?
Tôi cũng từng nghe nói sốt cao quá mức sẽ để lại di chứng, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy hoang mang. Bởi vì theo nguyên tác, thời điểm hiện tại vẫn là trước khi “tiểu Do-yul” gặp Un cơ mà.
Tôi chưa từng thấy đoạn nào mô tả rằng sư đồ của nhân vật chính từng gặp vấn đề về thân thể cả, trừ khi tác giả cố tình không đề cập, chứ khả năng cao Do-yul trong nguyên tác chắc khỏe mạnh lành lặn.
Với cái tính tình như tên này, nếu tôi có tật nguyền chỗ nào thì đã chộp lấy cớ đó để chê bai rồi, đời nào chịu bỏ qua chứ.
Vậy thì chỉ còn một khả năng: Do-yul trong nguyên tác tuy có bị ốm nhưng may mắn khỏi bệnh, hoặc đơn giản là không hề bị bệnh.
Tôi bắt đầu rà soát lại trí nhớ, liệu mình có làm gì sai không.
Nhịn đói? Thân xác này trước giờ cũng thế thôi, bỏ qua. Không tắm rửa? Với tính cách như nguyên tác, dù người khác có nói gì, cậu ta vẫn sẽ ung dung đi đường của mình. Nhưng dù có tắm nước lã bao nhiêu lần, thân thể lang thang ngoài đường vẫn không thể sạch được, bỏ qua luôn.
Hay là… vết bỏng ở đùi?
“…À.”
Chắc là cái này rồi. Tôi nghiêng đầu, nhớ mơ hồ có lần đọc đâu đó rằng viêm nhiễm trên cơ thể sẽ gây sốt. Hình như là từ một đoạn clip phim y khoa.
Đây là giả thuyết hợp lý nhất. Dù vết bầm tím lớn ở sườn cũng đáng ngại, nhưng nếu xét theo nguyên tác, Do-yul từng bị đánh trọng thương khi đi trộm mà vẫn sống nhăn răng, thì mấy vết này chưa là gì.
Nếu với từng đó mà không chết, thì tôi đây cũng chẳng đến mức ngã quỵ chỉ vì mấy vết bầm tím này.
Nhưng mà hình như đâu chỉ có vết bỏng này đâu nhỉ.
Ví dụ như… ăn phải khoai mọc mầm, hay đuôi củ cải già cũ hôi mốc không biết đã để bao lâu chẳng hạn…
Tôi đảo mắt, lướt nhìn căn phòng trống rỗng. Nhịn đói, sống dơ bẩn, cơ thể đầy vết bầm, những chuyện này tôi đâu có tự nguyện.
Còn cái vết bỏng kia, chính tôi cũng chẳng biết cho tới khi người khác chỉ ra thì sao mà phòng tránh được chứ.
Tuy nhiên, việc tôi có nên cho những nguyên liệu kém tươi mình nhặt được vào miệng hay không thì lại là chuyện khác. Tôi biết rõ không nên ăn thực phẩm có mùi lạ hay khoai tây mọc mầm, nhưng nếu phải bào chữa thì ít ra thứ đó cũng chưa mốc meo, mà với một kẻ lang thang như tôi, kiếm được đồ ăn trông lành lặn tới mức ấy đã là kỳ tích rồi.
Tôi rên rỉ vò đầu bứt tóc, sau cùng len lén hỏi Tae-ha, người vừa bưng khay cháo và thang dược bước vào sau một hồi lâu: nếu ta ăn khoai tây mọc mầm và mẩu cuống củ cải có mùi ủng, thì khả năng bị bệnh là bao nhiêu?
Tôi cố tình không nhắc đến chuyện viêm nhiễm. Dù sao thì trình độ y học thời này ra sao tôi cũng chẳng rõ, huống hồ Tae-ha chỉ là một đứa trẻ, có hỏi y cũng chẳng mong gì nhận được câu trả lời ra hồn.
“Yah, đồ ngu này!”
“…”
Vừa mở miệng thăm dò, tôi đã bị y chửi cho một trận tơi bời rằng đến chó hoang cũng có bản năng không ăn mấy thứ ấy, còn tôi thì chẳng bằng một con chó dại ngoài đường.
… Nhưng sống đời, ai chẳng có lúc như vậy chứ. Tôi nghĩ vậy, lặng lẽ cúi đầu xúc cháo ăn ngoan ngoãn. Có lẽ do là cháo loãng, gần giống nước hoặc súp nên cũng không quá khó nuốt.
Tôi ăn được nửa bát cháo thì bỗng dưng nổi hứng hỏi Tae-ha một điều thắc mắc, nếu ta đã ăn khoai tây mọc mầm từ mấy ngày trước, vậy tại sao bây giờ mới phát bệnh?
“…”
“Này, nghe hợp lý đấy chứ.”
“Ngươi nghĩ cơ thể con người đơn giản vậy à? Ngươi bảo từng bị bọn khác đập cho nhừ tử ngoài đường cơ mà. Trong hoàn cảnh ấy mà còn đổ bệnh thì còn gì là mạng. Thế nên cơ thể ngươi ráng chịu đựng đấy thôi.”
“…”
“Giờ thì sao? Ăn no, tắm rửa, ngủ nghê đàng hoàng, thân thể thả lỏng rồi. Vấn đề là tại sao cái lúc đó lại trùng hợp ngay bây giờ, còn ta thì phải gánh hậu quả, thế thôi.”
“… Chuyện đâu đến mức bi kịch như thế…”
“Câm miệng lại, uống thang thuốc đi.”
Ta câm miệng thì uống thuốc kiểu gì, đồ ngốc này.
Tôi rất muốn nói thế, nhưng nghĩ đến việc mình là người lớn tuổi hơn nên đành nhịn. Tôi bĩu môi, cầm bát thuốc đưa lên môi. Mùi đắng chát đặc trưng của dược liệu xộc thẳng vào mũi.
Hớp.
“…! Khụ, khặc, khụ khụ!”
Cái gì thế này? Sao mà đắng khủng khiếp vậy?! Vừa chạm vào lưỡi, vị đắng đã như muốn khoét sâu vào từng tế bào vị giác, cường độ gấp trăm lần thuốc bột nén đặc. Tôi vội vã hạ bát xuống, ho sặc sụa không ngừng.
Phía bên kia, Tae-ha chỉ nhếch mép cười nhạt, mở miệng chậm rãi.
“A, quên không bỏ cam thảo vào rồi. Ta cũng thấy ngại quá đi mất.”
“…Y-Ya-.”
“Nhưng mà bảo ta đi lấy lại thì phiền lắm, nên thôi ngươi cứ thế mà uống nhé? Làm được chứ?”
“Cái… Cái gì mà nói như thật vậy hả?!”
“Ngươi đã lợi dụng ta như nô bộc vì ngươi bệnh, thế nên chuyện đó cũng chỉ là lẽ thường thôi.”
“…”
Rõ ràng là khiêu khích trắng trợn, tôi nghiến răng ken két.
“… Ta cũng đâu ưa gì ngươi đâu!”
Nghĩ gì mà dám phản xạ kiểu trẻ con vậy, đồ ngốc!
Tôi tức tối đến mức đầu muốn bốc khói với Tae-ha, kẻ đã bắt tôi uống bằng được thứ thang dược đắng tới nôn nao. Lời y dặn là hãy ngoan ngoãn nằm nghỉ cho tới khi sư phụ quay về, nhưng việc tôi phớt lờ điều đó cũng nằm trong chuỗi phản kháng âm ỉ ấy.
Tôi lờ đi Tae-ha đang dọn dẹp, định đứng bật dậy tự tay dọn dẹp luôn cho hả giận, nhưng kết cục lại bị đập cho một cú vào sau gáy. Đau đến mức đầu ong ong, còn những gì tôi vừa cố nuốt vào bụng thì nôn sạch ra ngoài, khiến một phen hỗn loạn ầm ĩ.
Đáng ghét thật. Ai thèm ở đây vui vẻ chứ? Ta cũng ghét ở đây mà!
Người muốn rời khỏi nơi này nhất lúc này không ai khác chính là tôi. Không biết do bệnh hay vì bị mắng mỏ quá nhiều, hôm nay tôi bỗng dưng nhớ mẹ và bà ngoại đến quặn thắt lòng, nước mắt cứ thế trào ra, tôi lấy tay áo quệt mạnh.
“…”
Tôi biết chứ. Ở cái tuổi này rồi mà còn tức tối vặt vãnh với một đứa trẻ thì trông mới đáng xấu hổ làm sao. Hơn nữa, Tae-ha tuy ăn nói sắc sảo, nhưng xét về hành động thì y chưa từng làm điều gì quá đáng với tôi.
Chuyện không cho cam thảo vào thuốc chỉ là trò nghịch ngợm trẻ con, cũng chẳng phải thứ không thể chịu đựng. Thậm chí dù y tỏ ra gắt gỏng, y vẫn tự tay lau chùi chỗ tôi nôn ra và bảo tôi cứ yên tâm nằm nghỉ.
… Phải xin lỗi thôi.
Tôi nằm vùi trong chăn một lúc, sau đó bật dậy, bước đi quả quyết. Dù hôm nay không thể xuống núi vì ốm, nhưng nếu may mắn, sáng mai ta sẽ rời đi ngay.
Dù có đi thì cũng phải cảm ơn y vì đã chăm sóc và chịu đựng ta suốt ngày hôm nay.
Rầm!
Tôi đẩy mạnh cửa phòng. Bởi cảm giác rõ ràng có người ở ngay sân trước, nên mới làm hành động vội vã như vậy.
“Có chuyện muốn!”
“…”
“Ơ…”
“…”
Sụt sịt.
Âm thanh khịt mũi khe khẽ vang lên, khi ánh mắt tôi chạm phải gương mặt ướt đẫm của y, tôi khựng lại, chết đứng tại chỗ.
Y vẫn đang ngồi co ro dưới gốc cây như lúc nãy, những giọt nước từ mắt y lặng lẽ rơi xuống mặt đất.
0 Bình luận