Chương 17
bởi Chung Seiker“…..!”
Tiếng động phát ra từ cửa hang khiến Tae-ha giật bắn mình, y ngoắt đầu lại. Đập vào mắt y là Do-yul trong bộ dạng tơi tả như thể vừa trèo lên từ vách núi, hai cùi chỏ đang tì lên cửa hang.
Cảnh tượng chấn động ấy khiến Tae-ha chỉ biết há hốc mồm, chẳng thốt nên lời. Y trừng mắt nhìn Do-yul trân trối, khi ánh mắt chạm nhau, tôi liền đưa tay ra với ánh mắt như muốn nói nhìn thấy rồi thì mau giúp ta đi chứ còn đứng đực ra đó làm gì.
“Ngươi, ngươi…….”
Miệng lắp bắp không thành câu, nhưng cơ thể y thì đã ngoan ngoãn cử động, tiến tới kéo tay tôi lên. Đến khi cả hai chân tôi đều đã yên vị trên sàn hang, tôi chớp mắt liên tục rồi cất lời.
“Ờ, nói sao nhỉ…….”
“……”
“Nhìn thì có vẻ nghiêm trọng, nhưng lúc kiểm tra kỹ thì chỉ bị rách cơ với thịt thôi, xương cốt vẫn nguyên vẹn.”
“……”
“Nên ta cứ thế trèo lên. Dù sao rơi xuống cũng chết, phải làm thử xem sao chứ. Lúc nãy ngươi có chỉ ta cách leo vách núi rồi, cứ thế mà vận dụng thôi…….”
“……”
“Ta may mắn lắm đúng không?”
Vì bảo vệ ngươi nên ta mới bị thương đấy, ngươi phải đối xử thật tốt với ta đó nha. Bỏ lại câu nói đó, tôi ngã lăn ra cửa hang, lưng áp sát đất như thể đã cạn kiệt sức lực, mỉm cười toe toét rồi lầm bầm.
“Đau thật sự luôn đấy, nên cho đến lúc khỏi hẳn, ta sẽ bắt ngươi hầu hạ ta,……ngươi khóc đấy à?”
“Không, ta không khóc-.”
“Có mắng ta là đồ phiền phức đi nữa thì cũng chịu thôi. Xuống làng với bộ dạng này thì ta chết chắc mất. Ái chà, ái chà chà đau quá.”
“……”
“Đợi lúc đi lại được, ta sẽ biến mất nhanh hơn bất cứ ai và khác biệt với tất cả mọi người, nên dù có ghét thì cũng ráng nhịn chút đ-.”
“Không phải vậy!”
Ngươi nghĩ ta là hạng người tồi tệ đến mức đó sao?! Tae-ha hổn hển phản bác. Bị quát bất ngờ, nét trêu chọc trên mặt tôi bỗng cứng đờ vì bối rối. Thấy tôi chống nửa thân trên dậy, đảo mắt nhìn quanh, Tae-ha liền kéo tay áo lên, chà xát thật mạnh quanh viền mắt.
Dẫu y có từng đối xử tệ bạc với tôi, nhưng cũng không đến mức vô ơn bạc nghĩa với ân nhân như loài cầm thú. Vốn định nói đùa cho vui, nhưng câu nói ấy lại đánh trúng tim đen khiến Tae-ha im bặt, tay nắm chặt thành nắm đấm. Thấy y tiến tới với bộ dạng đó, tưởng y định đánh người, tôi sợ hãi lùi lại, vội vàng lên tiếng.
“Ng, ngươi mà đánh ta là ta đi thật đấy. Người luyện võ không được đánh dân thường đâu! Á! Đăng tiên, đăng tiên mất ụp ưm……!”
Chưa phải võ nhân, càng không phải đạo nhân, đăng tiên cái quái gì mà đăng tiên. Tae-ha lôi phần tay áo còn sạch sẽ nhất ra, vừa chà xát lau mặt cho tôi vừa thầm nghĩ. Vệt máu dính quanh miệng tôi có lẽ đã khô lại từ lâu, giờ bong ra thành lớp bột màu đỏ nâu rơi lả tả.
Sau khi được lau sạch vết máu, khuôn mặt tôi trông đã sáng sủa hơn đôi chút, tôi đưa tay lên nhẹ nhàng xoa xoa khóe miệng.
Chắc là y đã cố nương tay rồi nhưng vẫn làm tôi thấy đau. Nhìn bộ dạng đó của tôi, Tae-ha rụt rè cất giọng bé tí teo.
“……Xin lỗi.”
“Hả? Chuyện gì?”
“Vì ta đã ức hiếp ngươi”
“À à, ta còn tưởng chuyện gì.”
“……”
“Ừm- sao nhỉ. Không thể nói là hoàn toàn ổn, nhưng vì ngươi đã xin lỗi nên ta sẽ tha thứ cho ngươi. Bù lại, từ giờ đừng nói lời khó nghe nữa nhé.”
“……Ừ.”
Phù. Nghe Tae-ha đáp, tôi khẽ xì một hơi rồi lại nằm phịch xuống đất. Sau đó, tôi cứ đăm đăm nhìn về phía sườn núi mờ ảo nơi rạng đông đang dần ló dạng, rồi cất lời.
“Mà này, đã- à không, không phải đã.”
“……”
“Mặt trời mọc rồi mà mỹ nhân ân công vẫn chưa tới. Có phải chúng ta trốn kỹ quá nên ngài ấy khó tìm không?”
Với đôi chân này mà bắt ta trèo xuống vách núi nữa thì chắc ta tiêu đời mất. Tôi khẽ liếc nhìn đôi chân bê bết máu của mình với vẻ nan giải, bờ vai khẽ run lên rồi lầm bầm. Tán thành với tôi, Tae-ha cũng chỉ khẽ gật đầu thay cho câu trả lời.
-Dù vậy, khi trời sáng thì việc tìm thấy chúng tôi cũng sẽ dễ dàng hơn. Chắc sư phụ sắp đến rồi.
“Ta đói.”
“Ta cũng thế.”
“Đau chân, đau tay, chỗ nào cũng đau hết.”
“Ta cũng thế.”
“Mệt quá…….”
“…..”
Ta muốn tắm nước ấm rồi đi ngủ. Tôi uể oải buông lời rên rỉ, trong khi Tae-ha đang sắp xếp lại những luồng suy nghĩ trong đầu. Trước tiên, khi sư phụ đến, phải nhờ người xem xét vết thương cho Do-yul. Dù hắn mạnh miệng bảo không sao, nhưng cái tên chậm tiêu với nỗi đau này có khi tự mình huyễn hoặc cũng nên.
Tiếp đó, phải đun nước ấm để hắn tắm rửa, chuẩn bị cơm nước và dọn chỗ ngủ nữa. Chắc chắn sẽ bị sư phụ la mắng một trận tơi bời vì gây ra chuyện tày đình, chuốc lấy hiểm nguy, nhưng thế nào cũng được.
‘Phải nhanh chóng quay về thôi. Và……’
Đúng lúc đó.
“-ha.”
“……”
“Tae-, -ha!”
“……”
“Tae-ha!”
“…..!”
Cảm nhận được bàn tay ai đó đang nắm chặt lấy vai mình, Tae-ha giật mình ngẩng phắt đầu lên để xác nhận chủ nhân của giọng nói. Sự xuất hiện của Un – người mà y hằng mong mỏi – khiến Tae-ha sững sờ, ánh mắt y lướt qua vai ông ấy, hướng thẳng ra cửa hang.
‘Rõ ràng mình đã ngồi ngay cửa hang nhìn chằm chằm ra ngoài mà.’
Sao sư phụ vào được mà mình lại không nhận ra nhỉ? Dù mang trong lòng nỗi thắc mắc, nhưng Tae-ha vội vàng đặt tay lên cánh tay Un rồi lên tiếng. Lúc này có chuyện khác còn cấp bách hơn.
“Sư phụ, ngài đến đúng lúc lắm. Bất hiếu đồ nhi đã làm sư phụ thất vọng tràn trề, về đến nơi con xin chịu mọi hình phạt, nhưng xin ngài hãy xem xét cho đứa trẻ này trước đã. Tình trạng của Do-yul rất nguy kịch, cần được chữa trị ngay lập tức.”
“Do-yul ư?”
“Cậu ấy vì giúp con đánh yêu quái trong hang mà bị thương nặng ở chân. Cậu ấy tự bảo là không sao, nhưng theo con thấy thì vết thương này không hề đơn giản-.”
“Không phải chuyện đó, Tae-ha. Nhìn kỹ lại đi. Ở đây chỉ có con và ta thôi mà.”
“……Dạ?”
Nghe Un nói vậy, Tae-ha thẫn thờ quay đầu lại. Rõ ràng vừa nãy hắn còn lải nhải phàn nàn đủ điều bên cạnh mình cơ mà, chuyện quái-. Tae-ha lẩm bẩm trong đầu, ánh mắt hướng về phía Do-yul đáng lẽ đang nằm đó.
“……Hả?”
Nhưng vị trí đáng lẽ phải có người lại trống trơn, chỉ còn lại những vệt máu đã khô đen và vài viên đá nhỏ lăn lóc.
Lúc này, Tae-ha mới nhận ra có điều gì đó không ổn, toàn thân y cứng đờ. Đặt chiếc nhẫn ngọc bích vào tay Tae-ha, Un nói tiếp.
“Có lẽ do kiệt sức nên con bị ảo giác rồi. Cái này ta tìm thấy dưới chân vách núi trên đường tới đây. Lần sau nhớ giữ gìn cẩn thận, đừng để đánh mất nữa.”
“……”
“Mà lúc nãy ghé qua phòng không thấy Do-yul đâu, con có biết chuyện gì không?”
“……”
“Với tính cách của đứa trẻ đó, ta không nghĩ nó sẽ lang thang một mình giữa đêm hôm khuya khoắt, ta cứ tưởng con đang giữ nó……”
Không biết Un đã tuôn ra bao nhiêu lời như nước vỡ bờ với Tae-ha. Nhận thấy sự bất thường của Tae-ha khi y cứ thẫn thờ nhìn chằm chằm vào khoảng không với nửa hồn phách lửng lơ, Un cất tiếng gọi tên y.
Tae-ha run rẩy cất lời.
“……Sư phụ.”
“Nói đi.”
“Con xin, lỗi.”
“……”
“Con xin lỗi, vì con, vì con mà đệ ấy…… con, con chỉ là, con, con biết sư phụ đã vất vả tìm kiếm cậu ấy đến nhường nào-.”
“…….”
Vì sự ngu ngốc của con mà đệ ấy gặp họa……. Thấy Tae-ha cứ trợn trừng mắt, miệng lẩm bẩm như người bị bóp cổ, Un gặng hỏi. Rốt cuộc là có chuyện gì?
Thế rồi Tae-ha bắt đầu lải nhải không ngừng, kể lể dài dòng với trạng thái như kẻ mất trí. Dù câu chuyện có dài đến đâu thì tóm gọn lại cũng chỉ có một câu.
Do-yul đã rơi xuống vách núi với cơ thể tơi tả và không bao giờ trở lại nữa.
“…….Cái gì?”
Khuôn mặt Un tái nhợt đi.
***
Sau khi đưa Tae-ha về đến khoảng sân trước nhà, Un định lập tức đi tìm Do-yul, nhưng ông ấy đã phải quay đầu lại khi bị một bàn tay níu kéo.
“Con cũng đi.”
“Không được.”
“Con đã ở cùng đệ ấy mà, chắc chắn sẽ giúp ích được cho việc tìm kiếm. Con không thể một mình chờ đợi ở đây được……!”
“Tae-ha.”
Thấy y lớn tiếng, Un cúi người ngang tầm mắt với Tae-ha rồi cất lời.
“Theo lời con kể thì vết thương của Do-yul không chỉ dừng lại ở mức ‘nghiêm trọng’ đâu.”
“……”
“Nếu không đi ngay bây giờ, có thể ta sẽ không tìm thấy thằng bé lúc nó còn thở đâu. Hơn nữa, tuy tình trạng của con khá hơn Do-yul, nhưng vết thương của con cũng không nhẹ đâu.”
“……”
“Bây giờ không phải lúc con cố chấp đòi theo ta, con cần phải tĩnh dưỡng.”
“-Nhưng mà.”
“Đủ rồi.”
Hát (喝). Un quát lớn một tiếng để gạt bỏ ánh mắt van lơn của Tae-ha, rồi ân cần dặn dò. Trước tiên hãy vào trong tắm rửa và bôi thuốc, ngoại trừ những vết xước nhỏ trên trán thì đừng động vào. Hơn nữa, nếu sau hai canh giờ ta chưa về thì con cứ ăn cơm và đi ngủ trước đi.
Un dặn đi dặn lại rằng hãy bôi thật nhiều thuốc mỡ, tưởng tượng như đắp lên miệng vết thương để tránh đụng chạm tối đa, rồi ông nói lời cuối cùng.
“Ngủ một giấc dậy ta sẽ xem xét vết thương trên trán và nội thương cho con. Nên cứ nghỉ ngơi đi.”
“…..”
Đến đây, Un cảm nhận được bàn tay đang níu lấy tay áo mình dần buông thõng. Ngay lúc này, sợi chỉ sinh mệnh mong manh của Do-yul có lẽ đang dần đứt đoạn, không thể chần chừ thêm được nữa.
Un nhìn Tae-ha đang cúi gằm mặt bằng ánh mắt trầm buồn, rồi ông quay lưng bước đi. Đúng lúc ông định bước ra khỏi cổng.
“-Chíp!”
“…..?”
Từ một thân cây trong góc sân vang lên tiếng chim hót. Nếu chỉ đơn thuần là vậy thì giữa chốn rừng núi thế này chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
‘Tại sao một con chim non cỡ đó lại tỏa ra linh khí?’
Dù ngọn núi mà ông ấy chọn làm nơi ở chính có dòng khí thanh khiết hơn hẳn những nơi khác, nhưng linh vật vốn dĩ phải mất một thời gian dài tích tụ khí mới có thể ra đời. Dã thú muốn thành linh vật thì cũng phải tích lũy khí tương đương,
Nhưng đây tuyệt nhiên không phải là luồng khí có thể tỏa ra từ một chú chim vừa mới nở. Trong lúc Un đang kinh ngạc nhìn con chim cứ đập cánh liên hồi trên cành cây, thì.
Vút!
“Chíp, chíp!”
Một chiếc bóng khổng lồ đổ ập xuống trên đỉnh đầu.
0 Bình luận