Chương 12
bởi Chung SeikerCái… cái quái gì kia…!
Vừa nhìn qua cũng biết đó không phải loài thú bình thường mà là một con yêu quái, bởi dáng vẻ của nó khác thường đến mức chẳng giống sinh vật nào tôi từng thấy. Nhưng rốt cuộc nó là giống gì thì tôi hoàn toàn không đoán nổi. Tôi hít mạnh một hơi, mắt mở trừng trừng. Lần đầu tiên trong đời tôi hiểu ra rằng khi người ta quá hoảng sợ thì sẽ không thốt nổi thành lời.
Tôi đảo tròng mắt, từ đầu đến chân nó quét một lượt. Nuốt khan một cái. Thân hình thì như hổ, đầu lại là sói. Hai chiếc đuôi, sáu con mắt. Cái hình ảnh “lục nhãn” trong bộ hoạt hình chém yêu diệt quái nổi tiếng kia chợt hiện lên trong đầu tôi, nhưng giống như bị chỉnh độ trong suốt còn tám phần. Tuy vậy, nhân vật kia vốn mang hình dáng con người, nên chắc không phải là nó.
“Chi… me… ra…?”
Nhưng chimera là sinh vật phương Tây kia mà. Tôi run rẩy, hơi thở gấp gáp. Tae-ha nghiêng đầu, ghé sát môi vào vành tai tôi đến mức hơi thở của y phả lên da khiến tôi bất giác co rúm người lại.
“Ta từng nói là ta có thứ giúp ngươi không bị yêu quái nhìn thấy, nhớ chứ?”
“V-vâng…”
“Vậy nên, cứ nín thở, đợi nó đi qua. Dù có sợ cũng không được la, một tiếng cũng không.”
Nếu hiểu rồi thì đừng đáp, chỉ gật đầu. Tôi gật liên hồi đến mức tưởng cổ sẽ rời khỏi thân. Trước đây, tôi từng nghĩ nếu chết thì liệu có thể quay lại không, nhưng đó chưa bao giờ là ý muốn thử cảm giác bị yêu quái xé xác ngay khi còn sống, cái kiểu cảnh bị cấm cho trẻ vị thành niên ấy.
Thú dữ, tôi từng thấy cũng chỉ qua lớp kính cường lực ở sở thú. Mà thú ăn cỏ tôi còn sợ, huống chi hồi nhỏ chỉ vì một con kiến bò lên chân mà tôi đã hét ầm lên rồi khóc như mưa.
Khi con yêu quái tiến lại gần, cúi xuống hít hít bên người, tôi nhắm chặt mắt. Cái bản năng nhát gan chắc vẫn còn nguyên, đến mức đầu gối tôi run bần bật.
Ghê quá! Ghê quá, ghê quá, tôi sợ lắm!
Không phóng đại đâu, cái đầu nó to bằng cả nửa thân trên tôi. Nghe có vẻ vô lý, nhưng nếu nghĩ tới một con sói trưởng thành thì hình thể này còn nhỏ hơn. Có khi đây vẫn chưa phải con trưởng thành, nhưng chỉ cần nó há miệng thôi là tôi tin chắc cảnh “thượng hạ phân ly” sẽ diễn ra ngay.
Tôi run đến mức không chỉ chân mà cả hàm, cả thân mình cũng như cành liễu gặp gió. Tae-ha liếc tôi bằng ánh mắt như dao, rõ là bảo tôi bớt phiền đi. Nhưng cơ thể đã không còn nghe lời tôi từ lâu.
Thật là bi kịch. Đêm hôm khuya khoắt, yêu quái không ngủ sao còn lang thang? Tôi bám chặt lấy vai Tae-ha như đó là sợi dây cứu mạng, cúi gằm mặt xuống, thà không nhìn thì tâm can cũng yên ổn hơn.
Ngay lúc tôi đang chờ nó đi qua-
“Grrrr…”
Bịch! Bõm!
“…?”
Tôi chớp mắt, nhìn thấy bầu trời đầy sao. Không phải tôi bị hoang tưởng đâu, vừa rồi con yêu quái đã dùng chân hất tôi ngã.
Chẳng phải nếu không cảm nhận được khí tức, cũng không nhìn thấy, thì nó không thể xô ngã tôi sao?
Khoảnh khắc nhận ra điều này, mặt tôi tái nhợt.
Dù Tae-ha nói có vật ẩn khí trước yêu quái… nhưng phạm vi tác dụng cụ thể là bao nhiêu thì tôi đâu có biết.
Chắc chắn Tae-ha cũng chưa nghĩ đến điều này.
Nếu chiếc nhẫn trong tay y chỉ tác dụng với người sở hữu…
…Thì chẳng phải từ nãy đến giờ tôi vẫn đang trơ mặt đứng trước yêu quái sao? Mà nếu biết từ đầu, có khi tôi đã chạy, để rồi bị nó đuổi và chết nhanh hơn.
“Grr…”
Không rõ đây là xui xẻo hay may mắn, khóe môi tôi run rẩy. Nó cúi đầu, hít lấy hít để ở cổ tôi. Không chỉ môi mà cả tứ chi tôi đều run.
Khi đôi chân trước, to hơn cả hai cái đầu tôi gộp lại, giơ lên khỏi đầu, tôi nhắm tịt mắt. Dù nó không định giết tôi ngay, chỉ cần đè xuống thôi cũng đủ nghiền nát đầu tôi.
Tôi… tôi sẽ chết ở đây thật sao?
Nếu vậy thì chết đói còn hơn! Người ta nói “ma chết no trông cũng đẹp”, nhưng no bụng rồi bị xé xác thì thôi, tôi tình nguyện chết đói cho rồi.
Có lẽ tôi dại dột khi bám theo Tae-ha. Nóng ran chảy xuống thái dương, hình như tôi đang khóc. Với nỗi sợ thế này, không khóc mới lạ.
Bốp!
“Đồ ngu! Còn nằm đó làm gì? Đứng dậy chạy mau!”
Tôi đang thầm cầu mong được chết nhẹ nhàng thì tiếng quát cùng cái bóng che trên đầu biến mất. Tae-ha kéo mạnh tôi đứng lên, tôi vẫn còn ngơ ngác mà buộc phải chạy theo.
Liếc nhanh sang bên, tôi thấy giữa trán con yêu quái có một vệt máu. Không phải máu của tôi hay Tae-ha… nghĩa là máu của nó.
“Ngươi vừa ném đá vào nó à?!”
Vừa chạy, tôi vừa hỏi, giọng vô thức cao vút.
“Ờ!”
“…Hình như nó nổi điên rồi đuổi theo đó?!”
Tôi quay đầu, thấy nó hầm hầm lao tới, mắt như lưỡi dao. Tae-ha đáp tỉnh bơ, bảo giờ cũng chẳng còn cách nào khác.
Cả hai đều hiểu, với sức hiện tại thì không thể thắng được nó. Chỉ còn cách kéo dài thời gian. Nhưng đây rõ ràng là cuộc đua sinh tử, bị bắt là toi mạng.
“Nếu ta không ném thì ngươi chết lâu rồi! Còn hơi mà cãi thì lo chạy đi!”
Bị mắng một câu chí mạng, tôi im lặng. Dù tức, nhưng đó là sự thật.
‘Bọn tôi’ nghe thì nhiều, nhưng thực chất là Tae-ha 101, tôi -1, tổng cộng đúng 100. Nói thẳng, tôi chỉ là vướng víu, thậm chí còn như gánh nặng. Thế nên việc y không bỏ rơi tôi giữa đường cũng đã là ơn lớn.
Nhưng nghĩ thì nghĩ, mà khi đôi chân trước của nó ngày một gần, tôi cuống quýt hét:
“Thế này là bị bắt thật đó! Thật mà!”
“Vậy giả chắc? Im đi, ta biết rồi!”
Tae-ha kéo tôi sát lại bên, tôi cắn môi.
Nếu chỉ một hòn đá đã khiến yêu quái chảy máu, hẳn y đã dồn nội lực vào đó…
Đã có nội lực, ắt có đan điền. Chẳng lẽ không thể dùng nó xử lý yêu quái này? Ý nghĩ đó thoáng qua, nhưng tôi lập tức nhận ra đây chẳng khác nào “cứu người rồi đòi thêm quà”, thế là ngoan ngoãn chạy tiếp.
Bốp!
“…?!”
Khoan, chẳng lẽ tất cả chỉ là kế “dụ mồi” để ném tôi cho yêu quái? Tae-ha đẩy mạnh, khiến tôi loạng choạng.
Và ngay sau đó-
Tõm!
Miệng tôi đầy nước.
“Khụ, khụ!”
Chạy mải miết đến mức tôi không nhận ra đã tới bờ sông. Nước xiết cuốn phăng tôi, mãi tới khi sắp ngất đi mới được kéo lên. Tôi ho sặc sụa, thở hổn hển.
“Tỉnh rồi thì đứng dậy!”
Chưa kịp vui mừng vì đã lên bờ, tai tôi lập tức hứng trọn tiếng quát.
“N- Ngươi…”
Tôi cứ tưởng y ném tôi làm mồi rồi bỏ đi, hóa ra là hiểu lầm. Thấy Tae-ha cũng ướt như chuột lột, tôi loạng choạng đứng lên. Ở đây mà gặp lại yêu quái thì đúng là hết đời.
Tôi không muốn thấy thứ đó lần nữa.
“Địa hình chỗ này hiểm trở, yêu quái ít lui tới. Nhưng để chắc ăn, phải tìm nơi ẩn thân chờ sư phụ ta tới.”
“Nếu vậy… mình đào tạm cái hốc mà chui vào được không…?”
Tôi kiệt sức, nhìn y van nài. Nhưng y chỉ lắc đầu.
“Nước chảy xiết, nhỡ mưa lũ dâng là chết chìm ngay.”
Nói rồi y bảo phải leo lên cao. Tôi ngẩng đầu. Đúng như lời y, xung quanh toàn vách đá dựng đứng.
Nhìn cảnh “vách cheo leo” này, môi tôi run run.
“…Ngươi bảo ta leo đó á?”
“Ta sẽ lo để ngươi không chết.”
“…”
Đùa nhau đấy à?
0 Bình luận