Các chương
-
Hồi còn bé, tòa lâu đài cổ kính, rộng lớn này đối với anh quả thực vô cùng đáng sợ. Những bộ giáp hiệp sĩ xếp thành hàng dọc theo dãy hành lang trống trải chính là nỗi khiếp sợ lớn nhất. Mỗi lần phải đi ngang qua đó vào ban đêm, anh luôn có cảm giác chúng sắp sửa sống dậy và cử động, thế nên anh toàn cắm đầu cắm cổ chạy bán sống bán chết. Giờ nghĩ lại mới thấy nực cười làm…-
183,3 N • Ongoing
-
-
“Được rồi, Bliss đã cố gắng rất nhiều. Vất vả cho con rồi. Giờ thì Daddy sẽ xếp đồ vào balo giúp con, còn Bliss thì tập cách chào hỏi nhé, chịu không?” “Cách chào hỏi ạ? Thế này á?” Bliss bật dậy rồi loạng choạng khuỵu một bên gối xuống. Chẳng cần hỏi cũng thừa biết thằng bé học cái kiểu chào đó ở đâu ra. Chắc chắn là bắt chước mấy cảnh trong mấy bộ phim truyền hình mà…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Dù cảm thấy hơi khó chịu trong lòng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì lời ông ta nói cũng chẳng sai. Dù sao thì cũng đạt được mục đích rồi, thế là tốt chứ sao. Trẻ con tầm tuổi đó ngủ một giấc dậy là quên sạch sành sanh chuyện ngày hôm qua ngay ấy mà. Huống hồ đối với chúng, 1 năm quả là một khoảng thời gian dài đằng đẵng. Đủ để thằng bé quên sạch bách chuyện hôm nay, cũng như quên luôn…-
183,3 N • Ongoing
-
-
“Hà… haha….” Công tước bật ra một tràng cười như thể chuyện này quá đỗi hoang đường. Công tước phu nhân cũng chỉ biết cười trừ, Ashley thì cạn lời im bặt, còn Koi đành buông tiếng thở dài thườn thượt. Thế nhưng, người cảm thấy cạn lời và hoang mang nhất không ai khác chính là Cassian. Cái thằng nhóc con chết tiệt này. Thâm tâm anh chỉ muốn lao tới gõ cho nó một cái u đầu, nhưng kẹt…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Chỉ tưởng tượng đến cảnh một người đàn ông cao hơn 2 mét phải co rúm người lại, chui tọt vào cái trò chơi bé xíu xiu này để chơi cùng con trai thôi cũng đủ khiến Cassian chóng mặt. Trời đất ơi, Ashley Miller…. Sự thật phũ phàng rằng chủ nhân của ‘Gia tộc có sức ảnh hưởng bậc nhất nước Mỹ’ lại đang phải sống một cuộc đời gian truân, vất vả đến mức không tưởng này bỗng…-
183,3 N • Ongoing
-
-
“Đây là con út nhà chúng tôi, Bliss. Bee, chào mọi người đi con.” Mặc dù đã qua bước sơ cứu khẩn cấp, nhưng trên khuôn mặt vẫn còn lốm đốm vài vệt sô-cô-la đen nhẻm, Bliss dõng dạc cất tiếng chào. “Cháu chào mọi người. Cháu là Bliss Miller ạ.” “Ôi chao, đáng yêu quá đi mất.” Công tước phu nhân phản ứng ngay lập tức. Bà nở nụ cười rạng rỡ, âu yếm nhìn khuôn mặt đứa…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Nhớ lại những gì Koi đã kể, mọi chuyện bỗng chốc trở nên logic lạ thường. Chẳng khó khăn gì để Cassian liên tưởng đến hình ảnh thằng bé đang thở phì phò, tức giận hậm hực với đám trẻ vào ngày hôm qua. Anh tiếp lời. “Đây là huân chương danh dự hả?” Bliss chỉ chau mày nhìn Cassian. Tưởng mình dùng từ hơi khó hiểu với trẻ con, Cassian giải thích thêm. “Anh nghe kể rồi. Hôm qua ở…-
183,3 N • Ongoing
-
-
“Trời đất ơi. Chắc hẳn cháu nó đã buồn lắm.” Giấu đi sự kinh ngạc và bày tỏ lòng thương cảm chân thành dành cho đứa trẻ, Công tước phu nhân xót xa nói. Thấy vậy, Koi vội vàng tiếp lời. “Không sao đâu phu nhân, giờ cháu ổn rồi ạ. Tối qua cháu được ăn thỏa thích món kem yêu thích nên đã ngủ rất ngon.” Mặc dù sáng nay có khóc nhè lại một trận. Nhớ lại chuyện lúc sáng, Koi…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Đúng như dự đoán, tứ bề vắng lặng, hoàn toàn không cảm nhận được chút bóng dáng ai qua lại. Ngon rồi. Ngay lập tức, cậu nhóc tẩu thoát khỏi phòng, ba chân bốn cẳng chạy một mạch. Đích đến chính là quầy đồ ăn vặt đã được chuẩn bị sẵn các loại bánh kẹo. Bánh quy chíp sô-cô-la, kẹo caramel, thạch dẻo, kẹo mút, kem, bánh pudding… Vô vàn những món ăn vặt thi nhau bay lượn trong đầu…-
183,3 N • Ongoing
-
-
“Cái chức, Công tước ấy, là to đến cỡ nào vậy anh? Thật ra họ đâu có thực quyền gì đúng không? Ở Anh, Hoàng gia chỉ mang tính biểu tượng thôi mà.” Trước câu hỏi rụt rè của Koi, Ashley trả lời một cách hờ hững. “Cứ coi họ như họ hàng của Hoàng gia là được. Tuy không trực tiếp tham gia vào chính trị, nhưng gia tộc Strickland có sức ảnh hưởng khá lớn cả trong nước Anh lẫn trên…-
183,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 77 78 79 … 102 Tiếp