Các chương
-
Kể từ lúc Si-ron bước vào bệnh viện, vị bác sĩ có dáng vẻ nhợt nhạt, chẳng có lấy một chút thân thiện nào và chưa từng rời khỏi ghế lấy một lần, rốt cuộc cũng chịu đứng dậy. Mái tóc đen vuốt ngược kiểu slick-back không một kẽ hở, cùng đôi mắt xanh thẳm. Xương chân mày nhô cao khiến hốc mắt trông sâu hoắm, người đàn ông này toát lên khí chất giống một diễn viên điện ảnh hơn là…-
35,4 N • Ongoing
-
-
Từ đầu dây bên kia vang lên những tiếng nói thô tục xen lẫn tiếng rên, nghe như Hyun-yang đang ngậm duong vat ông ta vậy. Tôi chẳng biết phải bảo cô dừng thế nào, mà nghe thêm chắc tai tôi thối mất, nên tôi cúp máy luôn. Mẹ kiếp. Nếu định làm trò đó thì đặt lịch riêng đi chứ. Vì lợi của những người giao hàng khác, chuyện như vậy tuyệt đối không nên xảy ra. Nhưng chắc Hyun-yang, mới vào nghề,…-
237,1 N • Ongoing
-
-
‘Chà, đôi mắt đẹp thật.’ Đôi mắt ấy mang một màu sắc cực kỳ tuyệt mỹ, tựa như những viên đá quý tan chảy. Màu sắc đó hiếm đến mức được mệnh danh là 'mắt sói', vì vậy nó có thể được coi là mang nét lai tây, nhưng nó thực sự rất hợp với Hyeon Gyu-ha. Có lẽ là do mái tóc sáng màu và làn da trắng, cũng như đặc điểm sắc tố nhạt trên cơ thể anh. ‘Mình nghĩ nó hợp với anh ấy…-
54,4 N • Ongoing
-
-
"Ồ... Hóa ra Hae-won thích mấy chuyện này à?" Tae-kyum bật cười, nhưng đối với tôi, đó chỉ là tiếng ồn ào hỗn loạn. Seo Hae-young, người đang nắm chặt mông và đẩy duong vat vào tôi, cũng nhẹ nhàng nở nụ cười. Điều đó cũng chỉ là tiếng ồn mà thôi. Tae-kyum, người đã thả lỏng cổ tay tôi từ lúc nào, đẩy trán tôi ra. Duong vat trượt ra khỏi cổ họng, để lại vệt nước bọt dính nhớp…-
211,8 N • Ongoing
-
-
“Trời, muộn thế này rồi…” Đang thẫn thờ ngồi dậy, cố gắng vắt kiệt chút sức lực để sống qua ngày, Hae-jin chợt liếc nhìn đồng hồ và cuống cuồng lên. Cậu đã ngủ quên mất. Tối qua chưa kịp ăn gì đã bị lôi lên giường, nên bụng đói cồn cào. Nhưng khi nhận ra mình đã lỡ mất giờ ăn, cậu càng thêm bồn chồn. Vội xỏ dép trong nhà, cậu bước tới trước cửa phòng. Đúng lúc ấy,…-
111,1 N • Ongoing
-
-
“Lòng Người giờ đã bình ổn hơn chút nào chưa?” “...hạ thần đã để lộ dáng vẻ đáng hổ thẹn trước mặt Bệ hạ rồi.” Dam-yeon, người vừa mới khóc nức nở như một đứa trẻ, giờ đây chỉ biết lúng túng cúi gầm mặt. Khi nhận ra bàn tay của Hoàng đế vẫn đang nắm chặt lấy tay mình, y khẽ run rẩy nơi đầu ngón tay. Theo phản ứng đó, ánh mắt của Lee Geon tự nhiên hướng xuống…-
36,1 N • Ongoing
-
-
Tà tang phục màu trắng được dệt từ vải bông thô ráp tung bay trong ngọn gió chiều, ngay lúc nền trời vừa chia tay ráng chiều để khoác lên mình tấm áo đen kịt. A-nok lướt qua Nan-seok một cách hờ hững, rảo bước về phía mái tranh tồi tàn nơi y từng nương náu thuở xưa. Đã bảy năm rồi y mới đặt chân về chốn này. Bảy năm về trước, cái mùa cử hành tang lễ cho Chu-san chính là mùa xuân cuối cùng…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Trên làn da trắng ngần như bạch ngọc điểm xuyết những vết hoan ái đỏ ửng nở rộ. Thân hình vô cùng dong dỏng mỏng manh so với một nam nhân đang nằm gọn trong vòng tay rắn chắc nổi đầy gân xanh của kẻ kia. Cổ tay nhỏ bé của ngài hoàn toàn mất đi sức lực dưới bàn tay to lớn của nam nhân nọ. Để trấn an Bệ hạ đang nín thở vì tiếng cười đùa lanh lảnh của các phi tần vọng lại từ bên…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Những rạn nứt trong mối quan hệ của họ thực chất đã nhen nhóm ngay từ khoảnh khắc ấy. Chỉ là A-nok đã cố tình làm ngơ, ngày đêm chắp vá, huyễn hoặc bản thân bằng thứ tình cảm đơn phương chắp vá để gồng mình gánh chịu. "Nhưng ta lại là một Âm nhân." "……?" "Chẳng phải Điện hạ rất chán ghét Âm nhân sao?" Đó là con át chủ bài duy nhất mà A-nok có thể bấu víu vào lúc này. Nhưng…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Đóng vai trò là bức bình phong nhưng lại hành xử cứ như ông chủ nơi này, Yoo Ki-chul vo tròn một tờ tiền khác rồi ném, lần này trúng thẳng vào trán tôi. Rồi, gã cau mày, hạ giọng. “Nếu cái sòng này bị đập phá thêm lần nữa, cả mày và tao đều chết chắc. Hiểu chưa?” “….” Không buồn đáp lời, tôi nhặt tờ tiền lên, cúi đầu rồi rời khỏi phòng. Giọng nói đầy ghê tởm của Yoo Ki-chul…-
237,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 73 74 75 … 102 Tiếp