Các chương
-
Cộc cách, cộc cách. Wi Ho-yeon dần tỉnh lại bởi tiếng bánh xe ồn ào và những cú xóc nảy khi sàn gỗ cứng đập vào người. Có lẽ y tỉnh giấc còn vì ánh nắng gay gắt đang rọi thẳng vào mặt. Theo thói quen, y định vươn tay nắm lấy chiếc ô giấy dầu thì bỗng giật mình tỉnh táo hẳn. Vừa bật dậy, y đã thấy tấm lưng của một nam tử đang ngồi phía trước chiếc xe bò. Chỉ cần nhìn bờ vai…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Thích tôi đúng không? Thích tôi chứ? Thích tôi không? Thích tôi hả? Có thích không? Phải chịu trách nhiệm chứ? Thích tôi mà, đúng không? Tiếng da thịt va chạm vào mông, tiếng dây lưng da quật vào lưng. Và những câu hỏi chẳng rõ ý định. Dù có nói thích, hắn cũng chẳng tin, mà giờ đây, ngay cả chút thích cũng chẳng còn, vậy trả lời thế nào? Hae-won, nước mắt chảy ròng, cắn chặt môi đến rách, cố…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Trong lúc quan sát xung quanh, tôi nhận ra ưu thế địa hình nơi này. Hèn gì thân xác này lại có thể sống sót một mình mà vẫn bình an vô sự. Vốn dĩ, để sinh tồn thì tụ hội cùng người khác sẽ có lợi hơn, nên tôi vẫn luôn thắc mắc tại sao hắn lại ở một mình… “Nếu như thế này thì quả thật có thể sống được đấy.” Có vẻ chủ nhân cũ của thân thể này là kẻ thích hành động đơn…-
34,1 N • Ongoing
-
-
"Ron, cậu đã tạo cái tài khoản tôi bảo chưa?" Nghe tiếng gọi, Si-ron quay đầu lại. Ashimi Sumar – gã đồng nghiệp hễ ông chủ đi vắng là cắm mặt vào điện thoại – quả nhiên vẫn không thèm ngẩng lên, chỉ gọi Si-ron lấy lệ. "Tài khoản? Tài khoản gì cơ?" "Trời đất. Cậu vẫn luôn nghe chữ được chữ không thế nhỉ. Cuối tuần trước tôi đã gọi điện bảo cậu phải tạo ngay một tài khoản…-
35,4 N • Ongoing
-
-
Hyeon Gyu-ha, người đã phá vỡ mọi kỷ lục về người trẻ tuổi nhất—chẳng hạn như hạng S trẻ nhất, người chinh phục hầm ngục trẻ nhất và người có thứ hạng trẻ nhất—lại vô cùng quen thuộc với ánh nhìn của người khác. ‘……?’ Đối với anh, dù anh đã rõ ràng phớt lờ nó, việc cảm giác bị ai đó gọi tên không hề biến mất thật sự rất kỳ lạ. Cảm giác khó chịu đó, giống như…-
54,4 N • Ongoing
-
-
Nhưng thứ khiến tôi sốc hơn cả là, giữa lúc đang thúc liên hồi, người đàn ông ấy toàn thân phủ máu, trông cứ như vừa giết ai đó xong. Tôi thoáng nghĩ có phải hắn làm cô ta ra nông nỗi đó không, nhưng may mắn thay, ngoài những cái nhăn mặt chịu đựng, cô ta vẫn ổn. Nghĩa là… Bất ngờ, ông chủ Chu đang trong nhịp chuyển động dở dang liền ngẩng phắt đầu lên. Khuôn mặt loang lổ máu và đôi…-
237,1 N • Ongoing
-
-
"Ừa..." Hyun-woo, người đã ngủ say như chết suốt nửa ngày, tỉnh dậy với cơ thể mệt mỏi. Seo Hae-young đã ép anh ấy uống rượu đến mức tưởng chết đi sống lại. Không hiểu sao lại ngủ trên ghế sofa nên chân anh ấy bị tê cứng. lảo đảo bước vào bếp, mở chai nước và uống cạn một nửa, rồi rửa qua trong phòng tắm, hơi rượu tan biến hoàn toàn. Đó là lý do tại sao tuổi trẻ thật…-
211,8 N • Ongoing
-
-
“Báo cáo kết thúc.” “Ra ngoài đi.” Lyle ra lệnh mà chẳng thèm ngước nhìn người thư ký vừa kết thúc báo cáo. Người thư ký luôn ở cạnh phò tá anh ta dường như đã quen với thái độ ấy, lặng lẽ rời khỏi phòng. Một lúc lâu, chỉ còn tiếng sột soạt lật giấy vang vọng khắp phòng làm việc. Đôi mắt xanh thẳm của anh ta không rời khỏi đống tài liệu dù chỉ một giây. Gia tộc Vermouth vốn…-
111,1 N • Ongoing
-
-
“Người có sao không?” “Vâng, h-hạ thần... xin tạ tội ạ.” “Người phải cẩn thận chứ. Nhỡ đâu người bị thương thì không phải là chuyện lớn hay sao.” Nói đoạn, ánh mắt của Lee Geon lướt qua vòng eo mảnh mai của Dam-yeon. Dù mang thân phận là Âm nhân nhưng rõ ràng y là nam giới, vậy mà cơ thể lại gầy gò đến mức có thể ôm trọn chỉ bằng một vòng tay. Với thân thể mỏng manh…-
36,1 N • Ongoing
-
-
A-nok khẽ lắc đầu, cố gắng rũ bỏ khuôn mặt của người nọ cứ chực chờ bủa vây lấy tâm trí mình tựa như một chiếc bẫy ghim chặt vào mắt cá chân. Ngay lúc đó, Seol Ga-hyo càng siết chặt lấy cánh tay A-nok, cất lời. "Với đệ, cuộc hôn nhân này chính là con đường duy nhất để được công nhận. Phụ thân thậm chí đã hứa rằng, chỉ cần đệ ưng thuận mối hôn sự này, người sẽ đường…-
159,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 59 60 61 … 102 Tiếp