Chương 3
bởi Chung SeikerTrong lúc quan sát xung quanh, tôi nhận ra ưu thế địa hình nơi này. Hèn gì thân xác này lại có thể sống sót một mình mà vẫn bình an vô sự. Vốn dĩ, để sinh tồn thì tụ hội cùng người khác sẽ có lợi hơn, nên tôi vẫn luôn thắc mắc tại sao hắn lại ở một mình…
“Nếu như thế này thì quả thật có thể sống được đấy.”
Có vẻ chủ nhân cũ của thân thể này là kẻ thích hành động đơn độc. Hoặc là kẻ có dã tâm, hoặc thuộc dạng người không thể dễ dàng xuất hiện trước đám đông.
Tôi càng chắc chắn hơn khi nhìn thấy chiếc mặt nạ bạc mà tôi đã tìm được trong hang đá suốt mấy ngày qua.
“Chứ không phải hắn trốn vì sợ hãi…”
Cảm giác giống như hắn đang cố giấu đi thân phận thật sự thì đúng hơn. Đến tận bây giờ tôi mới để ý, thanh kiếm bên hông mình chẳng có bất kỳ trang trí nào, trông vô cùng đơn điệu. Kiếm thì sắc bén lạ thường, ánh lên tia sáng lạnh lẽo, nhưng…
Không phải là do được chăm chút tốt, mà bởi lưỡi kiếm không có lấy một dấu tích từng được sử dụng. Nói cách khác, đây là một thanh kiếm mới. Hắn đang cố che giấu thân phận của mình. Tại sao? Để làm gì?
Không lẽ… ngọc bài của Nam Cung thế gia không phải là của hắn?
…Đừng bảo là giết người cướp được đấy nhé?
“Chết tiệt, chẳng lẽ thân xác này là loại tội phạm bị truy nã trong giang hồ sao…?”
Ban đầu tôi còn thấy may mắn khi được nhập vào thân thể của một người thuộc Nam Cung thế gia. Nhưng giờ thì không chắc nữa. Nếu hắn thật sự xuất thân từ thế gia, thì lẽ ra phải cùng các đệ tử chính phái hợp thành một nhóm mới phải. Dù có hơi ích kỷ đi chăng nữa thì so với bọn tà ma ngoại đạo, những người trong chính phái vẫn tốt hơn rất nhiều.
Giữa họ luôn tồn tại một vòng tròn khép kín. Đặc biệt là các thế gia, tám đại thế gia sẽ đồng lòng sát cánh bên nhau, thậm chí vì nhau mà chết.
Ấy vậy mà cái tên họ Nam Cung này lại lặng lẽ đeo mặt nạ bạc, tách biệt khỏi người khác.
“Giờ thì cứ chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu nhất thôi.”
Điều quan trọng nhất đối với tôi hiện tại là sự an toàn. Sau một hồi cân nhắc, tôi quyết định tiếp tục ẩn mình trong hang đá để thăm dò tình hình.
Một tuần đã trôi qua. Trong thời gian ẩn náu, tôi thử làm nhiều thứ, trong đó có vận khí điều tức. Cách thức ấy từng được mô tả trong tiểu thuyết, mà cơ thể này cũng dường như nhớ được cách thực hiện, nên tôi nổi hứng làm theo thử.
Kết quả là tự rước họa vào thân.
Ngay khi tôi cố gắng vận chuyển nội lực, một luồng khí nóng dữ dội lập tức tràn khắp kinh mạch. Tôi giật mình ngắt quãng vận hành khí tức ngay.
“Không được! Dừng lại ngay!”
Tôi giữ lại được tính mạng trong gang tấc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
“…Không ổn chút nào.”
Tôi biết rõ nếu luyện khí công sai cách sẽ dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, vậy mà vẫn liều lĩnh làm thử chỉ vì quá phấn khích. Không thể tiếp tục như vậy được. Dù tôi có muốn học võ công đến đâu thì cũng cần phải nắm rõ kiến thức cơ bản trước đã.
Tôi ngồi xếp bằng, khẽ thở dài. Vậy ra tôi thật sự chỉ là một thân xác vô dụng? Thân thể này nhẹ nhàng, các giác quan nhạy bén hơn người, chứng tỏ chắc chắn từng học võ. Nhưng tôi lại chẳng biết trình độ võ công ấy đến đâu, cũng không biết cách thi triển.
“Thế thì làm sao tìm được di vật của Kiếm Thánh đây?”
Chẳng lẽ lại làm nền để chết như trong tiểu thuyết gốc? Không chừng đúng là như thế thật.
“…Nhưng không thể như vậy được.”
Một khi đã bắt đầu một cuộc sống mới, tôi muốn sống cho ra hồn. Trước đây, tôi không mấy tha thiết với cuộc sống, nhưng giờ thì khác. Bị cuốn vào hoàn cảnh thế này lại khiến tôi muốn sống cho tử tế. Tại sao? Tôi cũng không rõ. Chỉ biết là tôi muốn thay đổi.
Tôi giữ vững tinh thần, tiến đến gần miệng hang. Giờ là lúc ánh sáng của dạ minh châu bắt đầu nhạt đi, tôi thường tranh thủ thời gian này để trinh sát.
“Trong nguyên tác cũng có đề cập đến, nhưng cứ xác nhận lại cho chắc.”
Nơi này được chia thành sáu nhóm chính, ba nhóm tà phái, hai nhóm chính phái, và một nhóm lãng nhân. Trong đó, nhóm lãng nhân đông đảo nhất, nhưng thực lực lại yếu nhất.
Lực lượng mạnh thực sự nằm ở hai phe chính phái: một là các đệ tử thế gia và cửu đại môn phái, hai là những người thuộc các chính phái khác. Tà phái thì thường chỉ có vài người, nhưng nhìn từ xa cũng toát ra sát khí đáng sợ. Những nhóm nhỏ tầm hai ba người thì càng nhiều hơn nữa. Rất hiếm người đi một mình, có thì cũng chẳng sống lâu, bị săn đuổi ngay.
Thông thường, những cao thủ thực sự sẽ không ra mặt. Ngược lại, mấy kẻ dưới cơ hơn thì lại thích gây sự, như ngay lúc này đây.
“Lại nữa rồi.”
Tôi nheo mắt nhìn đám người đang tụ tập trò chuyện bên sông. Khoảng tám tên đang lột sạch đồ của ai đó mà chúng phục kích được ở bờ sông. Tôi tặc lưỡi khi cảm thấy khó chịu dâng lên.
Tôi nhớ người cầm đầu tên là Kang Il-san thì phải? Dù sao đi nữa, nhóm đó là một trong những nhóm tà phái, mang phong cách của đám kẻ cướp quấy rối xác sống. Chúng lấy căn chòi gần bờ sông, tách biệt khỏi khu vực có nhà cửa, làm cứ điểm. Dù khu dân cư có lệnh ngầm cấm chiến đấu, chúng vẫn lén phục kích người ra sông lấy nước.
Cứ thế, chúng hạ gục từng đối thủ, rồi cướp bí kíp võ công hoặc lương thực từ người ta. Ban đầu có vẻ chúng còn chú trọng đến bí kíp, nhưng giờ thì rõ ràng lương thực quan trọng hơn.
“Cũng phải, đến giờ cũng gần một tháng rưỡi rồi, sốt ruột là phải.”
Bọn chúng vốn đang lùng sục mộ Kiếm Thánh, rồi bất ngờ bị nhốt trong này nên không chuẩn bị trước được lương thực. May là phần lớn mang theo tích cốc đan, nhưng chắc chẳng ngờ sẽ bị kẹt lâu thế này.
Ban đầu còn có thể bắt cá trong đây để sống qua ngày, nhưng với hơn hai trăm người trong khu mộ, cá chẳng mấy chốc đã cạn sạch.
“Có vẻ sắp bắt đầu rồi…”
Ngay khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy một tiếng chuông cảnh báo vang lên trong đầu, mặt tôi trầm xuống. Chuyện giết người, bị giết, tôi đã dần dần chấp nhận được khi thích nghi với thế giới này và hệ giá trị cũng thay đổi ít nhiều.
“…Nhưng vượt qua giới hạn đó thì…”
Tôi vừa nhai nửa viên tích cốc đan vừa quan sát khung cảnh hỗn loạn ngoài kia. May mắn là thân xác này có mang theo tích cốc đan, nên tôi chia ra ăn nửa viên mỗi ngày để cầm cự. Mùi vị thì tệ không thể tả, nhưng tôi không than thở.
Sắp đến lúc viên thuốc khốn khổ này trở thành thánh vật rồi.
Khi gần đến cuối, tức là khoảng hai tháng sau khi bị nhốt trong mộ Kiếm Thánh, con người sẽ dần từ bỏ hy vọng rời khỏi đây và bắt đầu hành vi loạn tính. Có người tự sát, còn những kẻ sống sót thì trở nên tàn nhẫn đến rợn người.
Miệng tôi bỗng đắng nghét.
“Khốn kiếp… thật không ngờ.”
Không phải vì vị thuốc, mà bởi tôi bất giác nhớ lại thiết lập kinh hoàng trong nguyên tác. Trong số những người bị nhốt, một số… sẽ ăn thịt người. Dĩ nhiên, trong thực tế cũng từng có chuyện như thế khi thảm họa xảy ra, nhưng cách chúng làm quá đỗi tàn bạo. Chúng nhắm vào những kẻ yếu nhất trước, rồi sau đó thậm chí còn lập cả trang trại người. Không thể nào lấy lý do sinh tồn để hợp lý hóa chuyện này được.
Tôi lặng lẽ ước lượng thời gian. Dù giờ bọn Kang Il-san vẫn còn lộng hành ở bờ sông, nhưng tình hình vẫn chưa đến mức tất cả đều phát điên. Các cao thủ vẫn còn giữ được khí chất. Họ chỉ đánh mất sự kiên nhẫn sau hai tháng, khi hoàn toàn từ bỏ ý nghĩ thoát khỏi mộ Kiếm Thánh.
Cho đến lúc ấy, thế cục vẫn còn trong trạng thái giằng co gay gắt, nhưng sau đó… sẽ là trận đồ sát của cơn điên loạn. Muốn ngăn chặn thảm họa đó, trước khi hai tháng trôi qua, tôi phải giành được Đại A Thần Công.
“Đám Kang Il-san sẽ sớm phục kích Mok Cheon-u khi anh ta đang câu cá ở bờ sông. Nhưng lần đó, chúng bị Mok Cheon-u đánh trả thê thảm. Dù anh ta cũng trọng thương và bỏ chạy… vẫn chưa đến đoạn ấy. Nhưng xét tình hình càng lúc càng đẫm máu, có lẽ sắp tới rồi.”
Đã đến lúc tôi phải rời khỏi cái hang này. Dù sợ hãi mà cứ lần lữa mãi, nhưng rõ ràng không còn thời gian để chần chừ.
Tôi cười chua chát. Thật ra tôi đã quan sát khá kỹ thói quen của bọn chúng, tôi biết giờ nào chúng xuất hiện ở bờ sông, khi nào thì ra tay. Tôi còn vẽ ra trong đầu vô số lối thoát khỏi hang mà không bị chúng phát hiện.
Chỉ là… tôi quá sợ hãi để bước ra ngoài mà thôi.
“Mình mà tay không ra giang hồ á?”.
0 Bình luận