Chương 7
bởi Chung SeikerCho Jan-yeo buông một tiếng thở dài rồi sửa lại tư thế ngồi. Hắn tiếp lời, dáng vẻ như thể đã chán ngấy.
“Thảo nào lại dông dài như vậy, hóa ra là giở trò này sao?”
Ánh Dạ Minh Châu vắt ngang qua khuôn mặt hắn. Dưới vành nón sênh trúc đen, khuôn mặt ấy quả thực nhẵn nhụi và vô cảm.
“Từ lúc bảo ta ra từ đường, ta đã đoán được phần nào rồi. Là ngươi cầm đầu sao? Không, Jo Il-geon không thể nào không nhúng tay vào được. Với cái bản tính đó của gã…”
Woo Se-hyun mang khuôn mặt nhợt nhạt, khẽ cười một tiếng.
“Nhúng tay?”
Cho Jan-yeo lẳng lặng nhìn anh ta, ngay sau đó nhíu mày thở dài.
“Có vẻ là ngươi cầm đầu rồi, đúng là đồ ngu…”
Nói đoạn, hắn đột ngột vươn tay về phía trước. Bàn tay đang chống khuỷu lên tay vịn ghế của Cho Jan-yeo khẽ động, hắn nhanh chóng rút kiếm ra rồi vung lên. Cùng lúc đó, Woo Se-hyun nâng quạt giấy, gõ ‘bốp’ một tiếng thật kêu vào lòng bàn tay. Từ sau bức bình phong, ám khí phóng vút ra, hắc y nhân cũng lao tới. Ám khí nhắm thẳng vào cổ và bụng của Cho Jan-yeo.
“Cho Jan-yeo!” Woo Se-hyun phẫn nộ hét lớn.
“Dù ngươi có là kẻ ngang ngược đến đâu, ta vẫn nghĩ ngươi ít nhất cũng biết đến chữ nghĩa! Bí Hoa Cung Chủ đã cứu mạng ngươi, vậy mà ngươi lại làm ra cái trò…”
Thanh kiếm của Cho Jan-yeo xé toạc bức bình phong, chém đứt hắc y nhân. Ám khí lập tức bị luồng kiếm khí trong suốt chẻ đôi. Làn khói tỏa ra từ chiếc quạt giấy của Woo Se-hyun. Ngay khoảnh khắc tia sáng lóe lên trong ánh mắt Cho Jan-yeo, đao kiếm từ trên cửa và cột trụ của từ đường đồng loạt trút xuống. Woo Se-hyun đứng bật dậy, vươn tay trái ra. Cho Jan-yeo lập tức đánh bật thanh kiếm của kẻ vừa lao ra từ sau cánh cửa từ đường, tóm lấy gáy của tên đang loạng choạng kia rồi xoay người. Hắn định lấy thân thể của Jo Il-geon làm bia đỡ thanh kiếm từ thuộc hạ của Woo Se-hyun.
Đôi mắt của Jo Il-geon ngay giây phút ấy trở nên sắc lạnh.
“To gan!”
Gã không ngần ngại chém đứt cánh tay của tên thuộc hạ dưới trướng Woo Se-hyun đang ngáng đường gã. Hành động ấy khiến ngọn lửa giận dữ bùng lên trên khuôn mặt Woo Se-hyun. Đang giữa trận chiến mà lại đâm sau lưng đồng minh sao? Thậm chí mạng sống chẳng hề bị đe dọa, vậy mà vì muốn lập công, gã ta lại nhẫn tâm chặt đứt một cánh tay! Dĩ nhiên, anh ta chẳng thể nào kìm nén được cơn phẫn nộ.
“Jo Il-geon, gã đang làm cái trò gì vậy? Gã dám động vào người của ta?!”
Trong lúc đó, Cho Jan-yeo đã dồn nội lực vào tả chưởng. Đám người đang lục đục nội bộ kia nhanh chóng biến sắc, gần như vươn tay ra cùng một lúc, chĩa thẳng về phía Cho Jan-yeo.
Ầm ầm ầm!
Tiếp đó, một tiếng nổ dữ dội vang lên. Jo Il-geon bị vụ nổ cuốn lấy, thân thể loạng choạng. Woo Se-hyun đấu chưởng cùng Cho Jan-yeo, song dường như bị lép vế trong cuộc so kè nội lực nên hơi lảo đảo. Đúng lúc ấy, hắc y nhân từng bị Cho Jan-yeo chém trúng chợt lao ra từ sau bức bình phong, động tác mượt mà như nước chảy, vươn tay kéo lấy thân thể Woo Se-hyun. Jo Il-geon cùng tên thuộc hạ mất một tay của Woo Se-hyun cũng đang rắp tâm hợp sức tấn công, nhắm thẳng vào Cho Jan-yeo.
Bọn chúng đã can thiệp vào một thời điểm vô cùng tuyệt diệu.
‘Không phải là trọng thương, mà là lùi khỏi trận chiến để rình rập thời cơ sao?’
Hắc y nhân núp sau bức bình phong kia hẳn là thuộc hạ được thúc ông của Jo Il-geon hết mực trọng dụng. Tôi hít một hơi thật sâu. Đây chính là bước ngoặt. Địa điểm diễn ra trận hỗn chiến đang dần dịch chuyển ra ngoài từ đường. Nhìn cảnh tượng hỗn loạn đến mức chẳng thể đoán trước được bước tiếp theo, tôi thầm cầu nguyện cho trận chiến này ngày càng trở nên khốc liệt.
‘Một chút nữa, chỉ một chút nữa thôi…’
Một tia sáng bừng lên trong đôi mắt của Woo Se-hyun. Nhìn thấy thuộc hạ của mình rước lấy thảm bại, anh ta lao thẳng ra ngoài từ đường, cất tiếng gào thét.
“Là tự ngươi chuốc lấy! Cho Jan-yeo! Ta sẽ cho ngươi nếm thử mùi vị tuyệt vọng của kẻ độc bộ giang hồ mà chẳng có lấy một mống đồng minh.”
Cho Jan-yeo chẳng thèm chớp mắt trước lời đe dọa ấy. Không những thế, hắn còn cười khẩy, tiếp tục vung tay lên. Woo Se-hyun nghiến răng, nhấn mạnh từng chữ.
“……Ta sẽ khiến ngươi có chung kết cục như mẹ và em trai ngươi.”
Tiếp sau đó là một tiếng nổ rền vang. Cho Jan-yeo tụ nội lực vào hữu chưởng, công kích Woo Se-hyun. Hắn dường như muốn cản phá thế gọng kìm vô cùng tinh vi kia.
Ầm ầm ầm!
Vụ nổ lần nữa vang lên khiến đám người lùi bước. Ngay thời khắc vòng vây kín kẽ xuất hiện kẽ hở, tôi mới bắt đầu hành động.
Tôi đã mòn mỏi chờ đợi khoảnh khắc này. Khoảnh khắc mà bầy người kia hoàn toàn xao nhãng khỏi tôi.
Suốt thời gian qua, ở tại gian phòng bên hông, tôi vẫn luôn ẩn nấp quan sát cảnh tượng ấy. Vừa nghe tiếng nổ vang lên, tôi liền nhanh chóng rời khỏi vị trí. Ra bên ngoài từ đường, chiến trường đã sớm dịch chuyển đến đó. Chẳng có lấy một kẻ nào bận tâm đến tôi.
Giữa trận huyết chiến, trước khi đám người kia kịp nhận ra sự hiện diện của tôi, tôi đã cắm lại nhang vào lư hương, sau đó vái lạy hai lần. Chẳng có bất kỳ sự thay đổi nào. Làn bụi đất đang dần phai đi.
Tôi nhanh chóng đứng dậy, hướng mắt nhìn bức tranh treo chính diện. Người được thờ phụng tại từ đường này không chỉ có một mình Kiếm Thánh. Nơi đó còn vẽ một đứa trẻ đang bám víu đai lưng của gã nam nhân tuấn tú mà nô đùa.
Khi tôi lạy thêm hai lạy nữa, một tiếng ‘cạch’ vang lên.
Tôi từ tốn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng về phía trước. Trên sàn nhà của từ đường, một chiếc tay cầm nhỏ nhô lên.
Trải qua một tích tắc ngắn ngủi, cảm giác tựa hồ như có mũi kim xuyên thủng não bộ.
Tôi hít một hơi, liền đứng dậy khỏi chỗ nấp.
Sư phụ của Kiếm Thánh hóa ra lại là một vị cao thủ đã Cải Lão Hoàn Đồng.
Có một sự thật mà thế nhân thường hay lầm tưởng, ấy là võ công mà Kiếm Thánh sử dụng từ trên trời rơi xuống. Bởi xuất thân bần hàn, lại chẳng thuộc bất kỳ môn phái nào, nên người ta mới đinh ninh rằng chính bản thân Kiếm Thánh đã tự mình sáng tạo ra võ công. Điều đó cũng không phải là không có căn cứ.
Chuyện sẽ khác đi nếu Kiếm Thánh chịu tiết lộ danh tính sư phụ của mình. Thêm vào đó, khi được hỏi bề trên của ông là ai, ông luôn ngậm chặt miệng. Hơn nữa, với tài năng thiên bẩm xuất chúng đến mức xuyên suốt chiều dài lịch sử sau này chẳng một ai có thể bì kịp, người ta vẫn luôn tin rằng Đan Thiên Kiếm Pháp – môn độc môn võ công của ông – chính là do Đan Thiên Tế tự mình sáng tạo.
Nhưng sự thật là, ông cũng có sư phụ.
Người nữ nhân được xưng tụng là Vô Sơn Thần Nữ, bởi bà vốn là ‘nữ nhân sống lâu năm trên núi Vô Sơn’, chính là sư phụ của Đan Thiên Tế, người đã nhặt ông về nuôi nấng từ thuở còn đỏ hỏn.
Lúc nhặt được Đan Thiên Tế, bà đã vượt mốc hai trăm tuổi, và trước đó chưa một lần đặt chân chốn giang hồ. Đó là lý do tại sao sử sách chẳng hề ghi chép lại danh tính của bà. Vô Sơn Thần Nữ vốn mang bản tính chân phương, không màng thế sự. Tánh tình lại hay lười nhác, trễ nải, thành thử trong quá trình nuôi nấng Kiếm Thánh, cũng từng có đôi lần bà suýt chút nữa bỏ mạng. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với cái nết buông thả ấy, Vô Sơn Thần Nữ lại là đệ nhất cường giả trong tác phẩm này.
Khác với Mok Cheon-u, người ở nửa sau tác phẩm được phong là Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân, đẳng cấp của Vô Sơn Thần Nữ vốn đã chạm đến cảnh giới bàn luận về vị trí Cổ Kim Đệ Nhất Nhân.
Một nhân vật có thể sánh ngang hàng cùng các vị tổ sư như Thiên Ma, Bồ Đề Đạt Ma hay Trương Tam Phong.
‘Đan Thiên Tế vốn là một kẻ cô độc.’
Cả đời ông chỉ một lòng hướng về kiếm đạo. Ngẫm lại thì chẳng khác nào một bậc tu đạo, vứt bỏ hết thảy mọi dục vọng tầm thường, chẳng hề mảy may tạo dựng bất kỳ mối thâm giao nào. Người duy nhất mà ông thâm tình gắn bó bằng tình cảm con người chân chính, chính là Vô Sơn Thần Nữ.
Một người mẹ, một người thầy đã nuôi lớn ông, và cũng là tri kỷ trên con đường kiếm đạo!
Kiếm Thánh vô cùng tôn kính Vô Sơn Thần Nữ. Cho đến lúc lâm chung, ông đã đem bức tranh lưu giữ khoảng thời gian hai người sống cùng nhau trên núi Vô Sơn đặt vào trong từ đường của mình.
Bí mật của Kiếm Thánh Trủng nằm ngay chính trong bức tranh ấy.
‘Kiếm Thánh luôn mong muốn người đời sẽ bày tỏ lòng tôn kính đối với Vô Sơn Thần Nữ. Thực ra, tại từ đường của Kiếm Thánh, trước kia cũng từng có không ít kẻ thắp nhang và bái lạy.’
Chẳng phải đó là mô típ kinh điển của truyện võ hiệp sao? Hành lễ, bày tỏ lòng thành kính trước một bộ xương khô hay trước mộ phần, để rồi sau đó đoạt lấy tâm đắc võ công.
Dẫu vậy, tại từ đường này, dù cho có bái lạy bao nhiêu lần đi chăng nữa thì cũng chẳng có bất kỳ dị tượng nào xảy ra. Thế nên người đời mới đinh ninh rằng, nơi từ đường của Kiếm Thánh hoàn toàn không cất giấu bí mật nào.
Âu cũng là bởi nơi này đã quá đỗi xập xệ, tồi tàn và chẳng có gì nổi bật. Bọn họ thà tin rằng bí mật được cất giấu ở khu vực hang động nằm xen kẽ nhau tại phía Đông của Kiếm Thánh Trủng, còn hơn là…
Di sản của Kiếm Thánh, thực chất lại nằm ngay bên trong từ đường này.
Ông vốn là một cổ nhân bảo thủ. Hơn nữa, bởi Đại Ngã Thần Công thực chất là một môn võ công ảnh hưởng trực tiếp đến bản tính con người, do đó ông đặc biệt khắt khe đối với tâm tính của kẻ kế thừa. Hành lễ và bày tỏ lòng thành kính với bậc trưởng bối trong sư môn được xem là đạo lý cơ bản ở đời, thế nhưng, sự tôn kính ấy, ông lại mong muốn không chỉ dành riêng cho bản thân mình, mà còn cho cả Vô Sơn Thần Nữ.
Nguyên nhân là bởi kiếm pháp của Kiếm Thánh vốn dĩ bắt nguồn từ Vô Sơn Thần Nữ.
Lẽ nào ông lại vô cớ vẽ thêm Vô Sơn Thần Nữ vào bức tranh hay sao?
Đám người hành lễ tại đây cứ ngỡ đứa trẻ bám vào đai lưng Kiếm Thánh nô đùa là con gái của ông, nên chẳng buồn bái lạy riêng. Nào hay ẩn sâu bên trong bức tranh ấy lại chứa đựng một manh mối.
Vô Sơn Thần Nữ trong bức họa, thực chất đang nắm lấy thắt lưng và truyền thụ bộ pháp cho Kiếm Thánh. Nét mặt của bà nghiêm nghị, không vương chút ý cười, và Kiếm Thánh cũng trang nghiêm cất bước tuân theo sự dẫn dắt của Vô Sơn Thần Nữ.
Bức tranh này hoàn toàn chẳng phải là cảnh tượng nô đùa, mà chính là quá trình sư đồ truyền dạy võ công.
Người đời chỉ đơn thuần nghĩ rằng, vì là bức họa đặt ở từ đường nên vẻ mặt mới cần phải trang nghiêm. Nhưng bằng cách riêng của mình, Kiếm Thánh đã mượn bức tranh này để báo cho thiên hạ biết: Vô Sơn Thần Nữ chính là ân sư của ông.
Nhưng đáng buồn thay, lại chẳng có lấy một ai thấu hiểu được điều đó.
‘Tất nhiên rồi! Nếu muốn người ta dựa vào bấy nhiêu đó để nhận ra thì quả thực là quá vô lương tâm.’
0 Bình luận