Bạn không có cảnh báo nào.

    …Đáng lẽ ra lúc nãy cứ thế mà đi luôn cho rồi.

    Chắc hẳn lúc đó sắc mặt tôi lại khó coi lắm thì phải.

    “Là do tâm trí ngươi đã trở nên kiên cường hơn rồi đấy! Nó đã được rèn giũa trong quá trình ngươi tu luyện tâm pháp. Ý chí của ngươi đã trở nên mạnh mẽ hơn rồi!”

    Vừa nhìn thấy vẻ mặt của tôi, Kiếm Thánh liền vội vàng lên tiếng. Tôi nheo mắt, trừng trừng nhìn ông. Lúc này, khuôn mặt của Kiếm Thánh đang toát lên vẻ uy nghiêm của một bậc đại tông sư, trông vô cùng hiền từ, chính trực và đáng tin cậy.

    …Trải qua một khoảng thời gian dài đằng đẵng bên cạnh vị tiền bối này, điều tôi nhận ra là, trái với vẻ ngoài, ông ta là một kẻ ứng biến cực kỳ lanh lẹ.

    Một kẻ luôn thao túng tôi trong lòng bàn tay theo cách vô cùng đáng ghét, đúng không?

    Thực ra, Kiếm Thánh gần như đang thuần hóa tôi. Tùy từng thời điểm thích hợp, ông luân phiên sử dụng củ cà rốt và cây gậy. Phần vì nhờ có sự trợ giúp của ông mà tôi nhanh chóng đả thông được các bế tắc tâm đắc và trở nên mạnh mẽ hơn, phần vì bản thân tôi cũng dần tìm thấy niềm vui trong việc luyện võ.

    Sự thật là, chính nhờ vào sự “thuần hóa” này mà tôi mới có thể kiên trì nắm chặt lấy thanh kiếm đến tận phút cuối cùng.

    ‘Và rồi sẽ có ngày mình nhất định phải đấm cho lão già này một phát.’

    …Đó là một sự thật không thể chối cãi.

    Đúng vậy, thành thật mà nói.

    Nói một cách chân thành nhất.

    Lúc nào tôi cũng nung nấu cái ý định được tẩn cho Kiếm Thánh một trận ra trò trong lúc giao đấu. Dù đó chỉ là mục tiêu phụ thôi. Nhưng chính cái suy nghĩ ấy cũng góp phần giúp tôi cầm cự được đến giờ.

    …Thế nhưng cái lão này, thực sự quá mạnh.

    ‘Mình cảm giác bản thân cũng đã mạnh lên kha khá rồi, vậy mà đến cái gấu áo của lão cũng chẳng chạm vào nổi.’

    Chắc hẳn khi ra ngoài kia, tôi cũng được xếp vào hàng cao thủ rồi. Có khi là siêu tuyệt đỉnh cao thủ cũng nên?

    Trong <Tuyệt Đối Kiếm Thánh>, cảnh giới cao thủ không được phân định một cách rạch ròi. Chỉ đơn giản là được chia thành năm vị tuyệt đại cường giả xưng bá thiên hạ gọi là Thiên Hạ Ngũ Bá, dưới họ là các siêu tuyệt đỉnh cao thủ, dưới nữa là tuyệt đỉnh cao thủ, và thấp nhất là những cao thủ chỉ mới biết phóng xuất kiếm khí. Những siêu tuyệt đỉnh cao thủ kia thường là mỗi môn phái sẽ có một người, ví dụ như Võ Đang Thần Kiếm hay Cái Bang Bang Chủ… Có lẽ cảnh giới của tôi cũng đã tiệm cận mức đó rồi. Hoặc cũng có thể tôi vẫn chỉ đang ở mức tuyệt đỉnh cao thủ mà thôi.

    Tất nhiên, ngay trong cùng một hàng ngũ siêu tuyệt đỉnh hay tuyệt đỉnh cao thủ, trình độ võ công cao thấp vẫn được phân định rất rõ ràng. Nhưng tựu trung lại, với thực lực nhường này, tôi tin chắc bản thân sẽ không dễ dàng vong mạng chốn võ lâm.

    Dù chưa đạt đến mức độc bộ giang hồ, nhưng chắc chắn là một thực lực đủ để được tôn trọng ở bất kỳ thế lực nào.

    Vậy mà Kiếm Thánh lại sừng sững tựa như một ngọn Thái Sơn, một bức tường thành vững chãi.

    Kỳ thực, đến lúc này, việc nện cho Kiếm Thánh một cú đã trở thành mục tiêu lớn lao hơn cả việc hoàn thiện một môn võ công, nhờ vậy mà tôi mới không dễ dàng gục ngã trước tuyệt vọng. Dẫu sao thì Kiếm Thánh vẫn đang sờ sờ ngay trước mắt tôi mà. Chẳng việc gì phải tuyệt vọng trước một quá trình tu luyện tưởng chừng như vô tận này cả.

    Với suy nghĩ rằng, kiểu gì cũng phải đập cho lão một trận.

    Thế nhưng, nói thật thì điều đó có vẻ là bất khả thi.

    “Rốt cuộc thì Vô Sơn Thần Nữ là một người như thế nào vậy?”

    Một ngày nọ, khi đã hoàn toàn chán nản, tôi thốt lên câu hỏi ấy. Nằm bẹp dí trên sàn nhà trong tình trạng kiệt sức hoàn toàn, tôi hướng mắt nhìn ông.

    Tôi buông một tiếng thở dài.

    Đến cả Kiếm Thánh còn khó lòng với tới được như thế này… Vậy thì sư phụ của ông, Vô Sơn Thần Nữ, rốt cuộc là một nhân vật kinh khủng đến mức nào cơ chứ?

    Nghe đâu bà đã chạm đến cảnh giới của Kiếm Thánh ngay từ năm lên chín tuổi. Điều đó mang xác suất vô cùng thấp, khó tin hệt như cái xác suất tồn tại thế giới của cuốn <Tuyệt Đối Kiếm Thánh> này vậy, thế nhưng bà đã vượt qua con số đó.

    ‘Thành thật mà nói, việc một tồn tại như thế có thật trên đời vốn dĩ đã là điều không tưởng rồi.’

    Đôi khi, tôi thường nghiêm túc suy nghĩ về bà. Mỗi khi Kiếm Thánh thi thoảng bộc lộ lòng tôn kính dành cho bà, trong tôi lại trào dâng một cảm xúc vô cùng kỳ lạ. Vừa xốn xang, lại vừa rối bời. Cảm giác này có nghĩa là… một thứ tình cảm mới mẻ mà tôi ấp ủ dành cho Vô Sơn Thần Nữ kể từ khi trở thành một người trong giới võ lâm.

    Thực ra, tôi có rất nhiều điều muốn hỏi. Liệu Vô Sơn Thần Nữ có còn sống không? Giờ đây Kiếm Thánh có thể đánh bại được Vô Sơn Thần Nữ không? Và cảnh giới hiện tại của bà đã đạt đến mức độ nào rồi? Nghe tôi ướm hỏi, Kiếm Thánh đặt thanh kiếm trên tay xuống rồi khẽ bật cười.

    Bất ngờ thay, ông cứ thế để mặc tôi kiệt sức nằm gục ở đó. Nếu là mọi khi, thể nào ông cũng đã thúc ép tôi tiếp tục, nhưng lần này ông lại từ tốn bước đến và ngồi xuống bên cạnh tôi.

    ‘A.’

    Khoảnh khắc ấy, tôi mơ hồ nhận ra một điều gì đó. Một tiếng rên khẽ vuột khỏi môi tôi.

    ‘Đối với Kiếm Thánh… Vô Sơn Thần Nữ là người thân duy nhất.’

    Bà là người duy nhất có thể khiến một kẻ sắt đá như ông chìm vào dòng cảm xúc.

    “Ta mà đánh bại được người sao? Ngươi có đánh nhau với sư phụ của mình không? Đừng có đùa.”

    Kiếm Thánh ôm kiếm vào lòng, khẽ hừ lạnh một tiếng.

    “Dám xúi giục sư tổ và sư phụ của mình đánh nhau, đúng là cái đồ mang tội khi sư diệt tổ.”

    Tôi cười gượng gạo. Ngẫm lại thì… đúng là Vô Sơn Thần Nữ là sư tổ của tôi thật.

    Chỉ là do Kiếm Thánh chẳng mang lại cho tôi cảm giác của một người sư phụ, và ông cũng chẳng màng việc tôi có gọi ông là sư phụ hay không, nên tôi mới trót lãng quên điều đó.

    Phải cẩn thận vụ này mới được. Trong lúc tôi đang thầm nhủ trong lòng như vậy.

    “Người là… một người vô cùng có phúc.”

    Kiếm Thánh điềm nhiên cất lời.

    “Người chưa từng phải nếm trải bất kỳ kiếp nạn nào ở cõi trần thế này. Ta luôn tôn kính người, nhưng chưa một lần công nhận người. Toàn bộ cuộc đời ta là một chặng hành trình để phản bác lại người. Và đó là lý do ngươi đang đứng trước mặt ta lúc này đây. Đại Ngã Thần Công được tạo ra chính là vì mục đích đó.”

    Ngài… nói gì cơ?

    “Kể từ khi chạm đến cảnh giới thượng thừa năm lên chín tuổi, Vô Sơn Thần Nữ chưa một lần vấp phải nghịch cảnh nào trong đời. Đối với người, cuộc sống luôn dễ dàng, và đáp án cho mọi vấn đề đều thật đơn giản. Người là một người vô cùng may mắn.”

    Kiếm Thánh tay nắm chặt thanh kiếm, phóng ánh mắt vào khoảng không. Không, thứ ông đang nhìn kỳ thực không phải là khoảng không tĩnh lặng…

    “Có lẽ vì thế chăng? Người luôn hờ hững với nhân tình thế thái. Dù được sinh ra làm người, nhưng người chưa một lần động lòng trắc ẩn trước đồng loại. Dù phải chứng kiến cảnh con người bị thiêu rụi và chà đạp, người cũng chỉ thoáng xót thương mà thôi. Dù có đủ khả năng để can thiệp, có đủ sức mạnh để cứu rỗi tất thảy. Người vẫn chọn cách đứng nhìn.”

    Kiếm Thánh bất chợt mỉm cười.

    “Ngay cả khi chứng kiến cảnh địa ngục trần gian ấy! Giữa thời khắc con người ta đang ngã gục! Ở cái thời đại mà con người ăn thịt lẫn nhau, thứ gọi là nhân tình hoàn toàn không tồn tại. Một thời đại mà cầm thú lộng hành! Một thời đại mà chỉ sượt qua gấu áo thôi cũng đủ để người ta tuốt kiếm đoạt mạng. Người chỉ đứng đó khoanh tay đứng nhìn! Jeong-woo à, ta…”

    Nói đến đây, Kiếm Thánh nghiến chặt răng. Sau một hồi chật vật để mở lời, ông cất tiếng như rên rỉ.

    “…Ta đã luôn oán giận và xót xa cho sự vô tình ấy của người.”

    Yết hầu ông khẽ rung lên.

    “Đó là lý do ta quyết định hạ sơn. Để chứng minh cho Vô Sơn Thần Nữ thấy. Để phản kháng lại sự vô tình thanh cao của người. Ta muốn sống một cuộc đời ý nghĩa hơn người. Để cho người – một kẻ chẳng thể cảm nhận được Tứ Đoan (bốn đạo lý căn bản xuất phát từ bản tính của con người) – biết rằng, vẫn còn một con đường tốt đẹp hơn thế. Thế nhưng… ta đã thất bại.”

    Kiếm Thánh khẽ cười một trận rồi bất chợt cất lời.

    “Vô Sơn hữu Thần Nữ… (Núi Vô Sơn có một vị Thần Nữ…)”

    “Thanh tính như băng ngọc… (Tâm tính thanh khiết tựa ngọc băng…)”

    “Hạo nhiên động giang sơn… (Chính khí hạo nhiên làm rúng động giang sơn…)”

    Giọng hát trầm mặc và dõng dạc vang vọng khắp không gian mịt mù tăm tối. Tôi không thể rời mắt khỏi ông.

    Và rồi tôi bất chợt buông một tiếng thở dài.

    ‘Lẽ nào hôm nay chính là…’

    Dự cảm được điều gì đó, tôi vươn người, ngồi thẳng lưng lại. Kể từ giây phút ấy, tôi càng chú tâm lắng nghe từng lời của Kiếm Thánh.

    Khúc hát dứt, Kiếm Thánh nở một nụ cười rạng rỡ.

    “Jeong-woo à! Rốt cuộc ta đã không thể dùng chính cuộc đời mình để chứng minh điều đó. Ta đã quay trở về núi Vô Sơn. Cuộc sống chốn giang hồ… Dù chưa một lần hối tiếc, nhưng ta đã sống một cuộc đời chẳng mấy viên mãn. Ta đã không đủ mạnh mẽ, nên đành phải chịu khuất phục trước thế thái nhân tình. Từ một khoảnh khắc nào đó, ta đã dần thay đổi. Ta ngoảnh mặt làm ngơ trước những bách tính lầm than bị kẻ quyền thế chà đạp. Dưới trướng của chư hầu, ta bất lực nhìn những thành trì bốc cháy. Vì đại nghĩa, ta nhẫn tâm giẫm đạp lên mạng sống con người. Lời của Dương Châu dẫu là tà đạo, nhưng chí ít có một điều đã đúng. Đại nghĩa không thể là cái cớ để hy sinh đi dù chỉ là một sinh mệnh bách tính nhỏ bé!

    Ban đầu ta vốn dĩ không như vậy, nhưng trong quá trình thích nghi, ta đã dần biến chất! Ta đã chẳng hề nhận ra điều đó, cho đến một ngày nọ, những ký ức ở núi Vô Sơn chợt ùa về. Khi ấy ta mới thảng thốt nhận ra mình đã thay đổi. Ta mang theo nỗi trống trải vô bờ bến mà quay về núi Vô Sơn!

    Người nhìn ta và mỉm cười rạng rỡ. Cảm giác như một ảo ảnh huy hoàng thuở nào vụt tan vỡ. Vô Sơn Thần Nữ và ta đã đàm đạo suốt ba ngày đêm, nhưng rốt cuộc ta vẫn chẳng thể cất lời. Rằng cuộc sống hòa mình cùng nhân thế ở cõi trần tục này tốt đẹp hơn cuộc đời của người. Bởi trong ta mang theo niềm uất hận, mang theo sự hổ thẹn, nên khi trở về núi Vô Sơn, ta đã chẳng thể ngẩng cao đầu trước mặt ân sư.

    Đó chính là niềm ân hận lớn nhất trong những năm tháng cuối đời của ta, Jeong-woo à! Ta muốn rũ bỏ niềm ân hận này. Chính vì thế mà ta đã sáng tạo nên Đại Ngã Thần Công. Để giành lấy chiến thắng trước người. Và đó là lý do ta đang đứng trước mặt ngươi lúc này đây. Ta đã vứt bỏ hết thảy mọi võ công để dốc lòng nghĩ ra Đại Ngã Thần Công. Ta muốn chia sẻ cho ngươi tầm nhìn mà ta đang thấy lúc này, một khi đôi mắt nhìn thấu thế gian được mở ra và lý tưởng mà ngươi ôm ấp được dựng xây một cách ngay thẳng… có lẽ ngươi sẽ không phải sống trong hối hận như ta. Jeong-woo à, ta vốn dĩ có thể không Quy Thiên (cái chết), nhưng ta đã chọn cái chết.”

    Kiếm Thánh nắm chặt thanh kiếm và bật dậy.

    “Bởi ta không muốn sống một cuộc đời như Vô Sơn Thần Nữ! Nếu ở lại núi Vô Sơn cùng người, ta có cảm giác như lý tưởng của mình đã bị bẻ gãy… Cả cuộc đời ta đã sống chỉ để thuyết phục người, để chứng minh ý nghĩa cuộc đời mình.”

    Một tia sáng chợt bừng lên trong đáy mắt ông.

    “Nếu không thể làm được điều đó, thì thà để lý tưởng ấy bị bẻ gãy còn hơn!”

    Kiếm Thánh đã đứng ngay trước mặt tôi từ lúc nào. Tôi ôm chặt thanh kiếm trong lòng, ngước nhìn ông.

    Kiếm Thánh cất giọng ôn tồn.

    “Ta mong rằng cuộc đời được sống chan hòa cùng mọi người của ngươi sẽ luôn đong đầy hạnh phúc và đẹp đẽ. Ta mong ngươi sẽ luôn sống một cách đường hoàng, chẳng có gì phải hổ thẹn với bất kỳ ai. Cứ như vậy, hãy giúp ta giành lấy chiến thắng trước người nữ nhân đang sống ẩn dật trên núi Vô Sơn kia. Rằng cuộc đời ta rực rỡ hơn người.”

    Ông nhìn tôi bằng một ánh mắt ấm áp đến độ khiến tôi cảm thấy xấu hổ, rồi tiếp lời.

    “Một ngày nọ, có một vị thư sinh đội nón trúc đứng trước mặt ta.”

    Vì cớ gì mà lúc này trông Kiếm Thánh lại cao vời vợi đến vậy?

    “Vị thư sinh ấy cất lời, nói rằng mình sinh ra ở đất Trâu, nay đến từ nước Tề, vì muốn được chiêm ngưỡng dung nhan của bậc đại trượng phu trong thiên hạ nên đã lặn lội tìm đến người có danh tiếng vang dội nhất. Vị ấy hỏi ta, liệu ngài có thực sự là một người như vậy không. Ta đáp rằng, Không! Ta đã khuất phục trước bạo lực và chẳng thể bảo vệ được Đạo (đạo lý) của chính mình. Vị thư sinh họ Mạnh kia mỉm cười và nói. Trước khi giao phó một trọng trách lớn lao cho ai, ông trời nhất định sẽ làm cho tâm trí và ý chí của người đó phải trải qua bao phen khổ ải… Vị trí mà ngài đang đứng lúc này đây, chính là nơi chánh đạo của thiên hạ.”

    Kiếm Thánh lập tức lắc đầu.

    “Thế nhưng ta đã chẳng thể ngẩng cao đầu. Jeong-woo à, Jeong-woo à! Cuộc đối thoại ngày hôm đó cũng để lại trong ta nhiều nuối tiếc chẳng kém gì những chuyện ở núi Vô Sơn.”

    Thực ra lúc đó tôi đã phần nào đoán được.

    Ngay từ khoảnh khắc ông bắt đầu bộc bạch nỗi lòng, tôi đã lờ mờ nhận ra Kiếm Thánh muốn gì ở tôi.

    Đây là lần đầu tiên ông trút bỏ những bất mãn về Vô Sơn Thần Nữ và bộc lộ con người thật của mình trước mặt tôi.

    Lắng nghe những lời bộc bạch của ông, tôi đã nhận ra theo bản năng.

    …Hôm nay chính là ‘ngày đó’ rồi.

    Chẳng cần phải nói ra thành lời.

    Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Kiếm Thánh hiểu rằng tôi đã nhận ra, và tôi cũng biết Kiếm Thánh đang thử thách mình.

    Và tôi đã hành động với tư cách là người kế thừa của ông.

    Dù chưa một lần tôn kính Kiếm Thánh như một vị ân sư, và ông cũng chưa từng ép buộc tôi làm vậy.

    Thế nhưng, ít nhất là trong khoảnh khắc này, tôi cảm thấy mình cần phải làm thế.

    Tôi lập tức đứng dậy và vung kiếm lên.

    Bất chợt, tựa như bị bỏ bùa, một niềm tôn kính sâu sắc dành cho ông trào dâng trong tôi. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình có thể tôn thờ vị sư phụ này. Vượt qua lớp tàn niệm của Kiếm Thánh, chân dung thực sự của ông đã hiện rõ trước mắt tôi.

    Tôi dường như đã thấu hiểu được mục đích đằng sau những đường kiếm mà ông vung lên.

    Và cả lý do vì sao ông lại đối xử tốt với tôi.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú