Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 4 bìa
      bởi Chung Seiker Cái chạm bất ngờ, cố ý ấy khiến cả bàn chân tôi giật mạnh trong tay hắn. Hắn lập tức ngẩng lên, nhìn tôi. “…À.” “…” Tôi tưởng hắn bình tĩnh lại rồi, nhưng không ánh mắt ấy vẫn dữ dội như khi hắn quật tôi ngã. Khốn thật… chắc năm nay xui tận mạng rồi, Min-jo ơi. Đúng là năm hạn. May thay, chuyện đó không kéo dài. Hắn buông cổ chân tôi, rồi quay lại chỗ ngồi. Tôi không…
    • Chương 8 bìa
      bởi Hoang Dã My "Chuyện gì đã xảy ra ở đây? Ta chỉ nghe sư phụ nói qua là thiệt hại do linh thú gây ra rất nghiêm trọng." Trước câu hỏi của Cheong-ra, Chưởng môn Shim Ryang thở dài thườn thượt, bắt đầu kể lại với vẻ mặt ảm đạm. "Một tháng trước, ruộng nương của dân thường bị tàn phá nặng nề. Lúc đó, chúng ta cứ ngỡ là do lợn rừng gây ra." Tuy nhiên, ông kể rằng dần dà về sau, cứ vào giữa…
    • Chương 10 bìa
      bởi Chung Seiker “…….” Anh thư ký đảo mắt, âm thầm quan sát cơn giận của Lyle. Là một beta, anh ta có thể không đồng cảm được với những vấn đề pheromone giữa alpha và omega, nhưng anh ta hiểu rất rõ sự thống khổ mà cấp trên của mình đang phải chịu đựng. Vì thế, anh ta biết rõ việc tìm kiếm một omega để ký hợp đồng quan trọng đến nhường nào. Chỉ là, Hae-jin mà anh ta vừa gặp lại khác quá xa so…
    • Chương 17 bìa
      bởi Ly Thiên Sau đó, hắn hạ giọng thì thầm nhưng cố ý để Xương tần nghe được. "Chẳng phải Bệ hạ đã ngoan ngoãn nuốt trọn mọi thứ thần thiếp đút cho sao, thế nên suốt cả buổi sáng, môi của Bệ hạ..." "Đủ, đủ rồi!" Hoàng đế thét lên, khuôn mặt như sắp bật khóc đến nơi. Mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày, ngài lấy hai tay bịt chặt tai, vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Quý phi. Khuôn mặt đỏ…
    • Chương 20 bìa
      bởi Ly Thiên San-san khẽ cựa quậy, rồi bỗng chốc cứng đờ người khi cảm nhận được dòng long tinh của Hoàng đế đang chầm chậm rỉ ra, chảy dọc theo đùi non. Sự tủi nhục khiến y vô thức nấc lên một tiếng, nhưng rồi vội vàng bừng tỉnh, lấy hai tay bịt chặt miệng lại. Nếu để Hoàng đế phát hiện y lén lút khóc thầm khi ngủ cùng, hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc. Người phải chịu trận đòn roi không phải…
    • Chương 12 bìa
      bởi Ly Thiên May mắn thay, tình trạng cánh tay không nghiêm trọng như vẻ ngoài sưng tấy. Đúng là phong cách của tôi, hễ đau một chút là luôn làm quá lên. Chấn thương dây chằng này chỉ khoảng hai tuần là khỏi, nhưng bác sĩ bảo phải cẩn thận mới mau lành nên bắt đeo thêm nẹp bảo vệ, kể ra cũng hơi đáng tiếc. Thấy tôi đeo nẹp bước ra, Lee Tae-seon thoáng lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi anh ta quay đi không nói một…
    • Chương 13 bìa
      bởi Ly Thiên Đó là chuyện xảy ra lúc y cưỡi ngựa dạo chơi trong ngự uyển, rướn người định hái nhành hoa dạ hợp thì mất thăng bằng ngã ngựa. Nhớ lại chuyện ngày hôm đó, Ki-jun khẽ nhíu mày. Vốn dĩ Hae-eon có thể trạng yếu ớt, không thể vận động mạnh, hắn cứ nghĩ thi thoảng để y cưỡi ngựa đi dạo một chút chắc chẳng sao, ai ngờ rốt cuộc lại xảy ra tai nạn lớn. Nghi ngờ có uẩn khúc, hắn đã…
    • Chương 2 bìa
      bởi Chung Seiker Vậy thì lý do mình ở đây là gì...? Cái hang đất có cấu trúc thuận tiện để ẩn nấp, phía trước được che phủ bởi tán lá cây. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để tôi đọc ra được ý định của chủ nhân thân thể này. Hắn - đang lẩn trốn. Tất nhiên, chỉ vậy thì chưa đủ căn cứ. Cảnh vật thoáng nhìn qua bên ngoài có vẻ rất giống với khung cảnh tôi nhớ, nhưng tôi cũng chỉ liếc…
    • Chương 116 bìa
      bởi Chung Seiker Làm sao ngài ấy có thể cho y gặp một người đã khuất cơ chứ. Hình ảnh cỗ quan tài của San-wol rời đi ngày hôm đó vẫn còn in đậm trong tâm trí San-san. Y đã tiễn đưa muội muội trong cơn mưa tầm tã, như trút nước. Một cuộc chia ly vĩnh viễn, âm dương cách biệt. Nếu có thể gặp lại, dù là một trăm lần, một ngàn lần, y cũng khao khát được gặp. Y muốn gặp để được quỳ xuống cầu xin sự…
    • Chương 17 bìa
      bởi Chung Seiker Giọng hắn thô ráp và nóng hổi, nghe cứ như thứ kim loại đang bị đem ra cọ xát. Đầu tôi lắc nguầy nguậy điên cuồng theo bản năng. “…Kh-không ạ. Tôi ra ngoài một chút rồi quay lại ngay ạ.” “Tao đang phải kìm nén lắm rồi đấy.” “…Hả ạ?” “Đừng có bắt tao phải chờ đợi.” “….” Bàn tay hắn, thậm chí còn nóng hừng hực hơn cả giọng nói, buông tay tôi ra, rồi tôi lập tức quay…
    Ghi chú