Các chương
-
"Thật thất vọng khi ngươi nói không quen biết ta. Chúng ta rõ ràng đã gặp nhau ở Nguyệt Mãn Hồ mà." "Ta không coi một lữ khách qua đường là người quen." Khác với khi đối đãi với các sư đệ, Cheong-ra cố tình dùng chất giọng lạnh băng. Nếu chỉ có hai người như ở Nguyệt Mãn Hồ thì có thể sẽ khác, nhưng ở đây còn có các sư đệ. Cheong-ra không còn cách nào khác ngoài việc phải cảnh giác…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Nh-nhỡ đâu sinh ra một đứa bé ngốc nghếch thì sao. Nó là con của thần mà. Chắc chắn, chắc chắn nó cũng sẽ như vậy thôi. Rồi nó lại làm toàn những chuyện ngốc nghếch giống thần, lại khiến mọi người xung quanh đau lòng mất thôi. San-san bỗng dưng băn khoăn không nhớ nổi mình đã từng trút bầu tâm sự này với Hoàng đế hay chưa. Hình như đã từng nói rồi thì phải, nhưng vào lúc nào thì y chịu,…-
318,4 N • Completed
-
-
Dù rất lo lắng cho phụ thân, cũng như số phận của San-wol và mẫu thân, nhưng ý chí của San-san đã hoàn toàn bị khuất phục trước sự mệt mỏi rã rời của thể xác. Cảm giác thất vọng về bản thân xen lẫn nỗi tủi thân khó tả khiến y cứ thút thít khóc mãi trên đường theo Myeong-ok về lại Vị Ương cung. Thế nhưng, rắc rối thực sự chỉ mới bắt đầu ngay sau đó. Vừa về đến Vị Ương cung,…-
318,4 N • Completed
-
-
Lee Yoon đã từng rất mực yêu thương người mẹ hiền từ của mình. So với một người cha lạnh lùng, xa cách và luôn bận rộn việc triều chính, hắn khao khát hơi ấm và sự bao bọc từ vòng tay bé nhỏ của mẹ hơn. Nụ cười rạng rỡ và tiếng cười giòn giã của nàng luôn mang đến cho hắn niềm vui sướng vô bờ. Chính vì vậy, hắn chưa bao giờ oán trách nàng. Hắn nghiến răng ken két, quai hàm bạnh…-
318,4 N • Completed
-
-
A-nok lắc lắc cái đầu nặng trịch, ong ong như bị dìm vào chảo bùn loãng. Giữa những nhịp thở dồn dập, gấp gáp vì cơn sốt, y lờ mờ nhận ra mình đã mất kiểm soát, vội vàng cắn chặt lấy môi dưới để kìm lại những tiếng rên rỉ vô thức chực trào ra. "Đang làm cái trò gì vậy……, A-nok." Bờ môi mỏng manh bị răng cắn mạnh đến mức bắt đầu tứa máu. Có lẽ vì lý trí đã gần như bị…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Trước khi đến Ma giáo, Ho-yeon từng ngỡ rằng Băng Cung có thể đối trọng với thế lực của Ma giáo ở một mức độ nào đó. Bởi lẽ y vốn cho rằng Ma giáo tuy lợi hại thật, nhưng phần lớn chỉ là những lời đồn thổi khoa trương. Thế nhưng khi đặt chân đến nơi này, y mới nhận ra mình chẳng khác nào con cá băng nơi đáy giếng. So với bản sơn Ma giáo đồ sộ và giàu có, Băng Cung chẳng qua chỉ là…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Bliss vừa nhai miếng nấm vừa chật vật né tránh ánh nhìn chằm chằm của Cassian. Việc ngó lơ ánh mắt bám riết không buông của anh ta trong suốt bữa ăn đúng là một cực hình. Dù đã cố dồn hết tâm trí vào việc nhai nuốt thức ăn nhưng cậu vẫn thấy bồn chồn, ruột gan cồn cào cả lên. Anh ta cứ nhìn chằm chằm thế kia, không lẽ là vì biết thân phận thật của mình rồi? Ý nghĩ đó xẹt qua đầu…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Các phi tần đưa mắt đảo qua lại giữa Long Hoa Quý phi và Xương tần với đủ mọi suy tư phức tạp ngổn ngang. Đặc biệt là An phi và Địch phi, hai người lấy quạt che nửa mặt, híp mắt soi xét từng cử chỉ của Xương tần. Hàng chân mày thanh tú của Địch phi khẽ cau lại. Nàng ta đưa mắt nhìn An phi đang ngồi đối diện. Dường như An phi cũng chung suy nghĩ, nàng ta khẽ gật đầu đáp lại ánh mắt…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Mấy tháng qua, San-wol đã cạn kiệt thứ tình cảm gọi là tình thân với phụ mẫu. Vốn dĩ từ nhỏ tình cảm gia đình đã nhạt nhòa nên giờ có dứt bỏ cũng chẳng thấy xót xa là mấy. Thậm chí nàng còn tự hỏi tại sao trước đây mình lại phải cố sống cố chết để làm hài lòng họ. Có lẽ sự kìm kẹp từ nhỏ cùng việc phụ thuộc kinh tế đã biến nàng thành một con rối ngoan ngoãn. Nhưng giờ đây,…-
318,4 N • Completed
-
-
Một mùi hương hoa hồng nồng nặc xộc vào mũi. Cả căn phòng ngập ngụa trong thứ mùi hương nồng gắt như thể ai đó vừa đổ ụp mấy lọ nước hoa ra sàn nhà. Những bức tường màu xám than thanh lịch, nhã nhặn thường ngày giờ đã bị "nhuộm" thành một màu hồng chói lọi đến nhức mắt. Chiếc khung giường đồ cổ bằng gỗ chạm trổ tinh xảo đã không cánh mà bay, thay vào đó là một cái khung…-
183,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 52 53 54 … 102 Tiếp