Các chương
-
Chẳng biết nên nói là may mắn hay bất hạnh cho sự ngốc nghếch này của y. "Nói là không phải đi." Vùi mặt vào gò má San-san, Hoàng đế ôm chặt lấy y, thầm thì bằng một giọng nóng hổi, nghẹn ngào. San-san khẽ chần chừ. "Chỉ cần ngươi nói không phải, trẫm sẽ tin." San-san cảm nhận được giọng nói của hắn có chút run rẩy. Làm sao có thể như vậy được chứ. Tuy không nhớ gì cả, nhưng y…-
318,4 N • Completed
-
-
Việc Hoàng đế ban thưởng hậu hĩnh chưa từng có cho San-san - một kẻ thậm chí còn chẳng có tước vị gì - ngay sau đêm thị tẩm đầu tiên đã nhanh chóng truyền đến tai tất cả mọi người trong hoàng cung. Là người sống cùng một cung, lại là người trực tiếp đứng ra sắp xếp chỗ ban thưởng ấy, San-wol là người biết chuyện sớm nhất. Nàng cắn chặt môi, cảm thấy vô cùng khó xử. "……Bệ hạ…-
318,4 N • Completed
-
-
Nấm mồ đắp bằng đất thô sơ của Hoàng hậu lại một lần nữa bị san phẳng. Bài vị bằng gỗ do chính tay Hae-eon đẽo gọt cũng nằm lăn lóc trên nền đất bẩn. Cứ sau mỗi dịp giỗ Hoàng hậu, nơi này lại bị phá hoại một cách tự nhiên như thế, và chẳng còn một ai lui tới. Giữa chốn hoàng cung rộng lớn với hàng ngàn con người, đây là góc nhỏ bị lãng quên, chẳng một ai đoái hoài, chăm…-
131,9 N • Ongoing
-
-
Nhiều ngày trôi qua kể từ khi Hoàng đế trả lại chiếc gối cho San-san. Mỗi ngày trôi qua đều mong manh như mành chỉ treo chuông. Bởi lẽ, việc trả lại chiếc gối chẳng thể giải quyết được cội rễ của vấn đề. Ngoại trừ lúc ăn và lúc ngủ, San-san lúc nào cũng ôm khư khư chiếc gối trong lòng như ôm một đứa trẻ. Đến giờ cho bú, y lại cẩn thận trao chiếc gối cho nhũ mẫu Thượng cung, không…-
318,4 N • Completed
-
-
Ho-yeon thở dốc, cả thân hình bị Cheon Mu-gyeong đè nghiến xuống lớp da báo tuyết. Y chỉ định truyền hơi thở để cứu hắn, nào ngờ Mu-gyeong lại phản ứng bằng một nụ hôn cuồng nhiệt, không chỉ dùng lưỡi khuấy đảo mà còn như muốn cắn nuốt cả đôi môi y. Bị hôn đến ngạt thở, Ho-yeon quên cả việc thở bằng mũi. Y cố gắng quay đầu né tránh để tìm kiếm chút không khí. Nhưng gáy y bị…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Ngay cả khi Thái y Do lui ra ngoài để kiểm tra thuốc men, ánh mắt Hoàng đế vẫn dán chặt lấy San-san. Thời gian chậm chạp trôi qua trong bầu không khí tĩnh lặng. Khi khối chăn lụa ngừng run rẩy từng chập, Hoàng đế đứng dậy khỏi chiếc ghế thái sư. Nghe tiếng bước chân mỗi lúc một gần, cục bông trong chăn lập tức co rúm lại, cứng đờ. Vừa bước đến bên giường, Hoàng đế chẳng chút chần chừ,…-
318,4 N • Completed
-
-
Thả lỏng cơ thể, y uống cạn chén thuốc mà thúc phụ kề tận môi. Nhờ vậy, cơn đau quặn thắt ở bụng đã thuyên giảm đi nhiều. Y vận nội công kiểm tra thì thấy mặc dù có bị nội thương, nhưng may mắn là không quá nghiêm trọng. "Con đã bất tỉnh bao lâu rồi ạ?" Cheong-ra cất tiếng hỏi, bởi có vẻ như y đã tỉnh lại vài lần một cách ngắt quãng, nhưng ký ức lại chẳng hề rõ ràng. "Đã…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Cảm giác ngứa ngáy rõ ràng ở trên ngực, vậy mà chẳng hiểu sao phần thân dưới lại tự động siết chặt. Ho-yeon vội quay phắt đầu lại, cố gắng trốn tránh. Nhưng khuôn mặt của hắn cứ lảng vảng trong tâm trí y. Nụ cười dịu dàng đến mức kỳ lạ của Cheon Mu-gyeong đã để lại ấn tượng quá sâu sắc. "Nếu Cheon Mu-gyeong có người yêu, hắn cũng sẽ cười với người đó như thế sao?" Một suy…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
…Rốt cuộc là mình đang nghe cái quái gì thế này. Cassian chớp mắt ngơ ngác. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì kích động của Penelope, anh vẫn không có cảm giác đây là hiện thực. Cuối cùng, anh day day ấn đường đang nhíu chặt, lên tiếng. “Penelope, vậy ý bà là.” Chưa kịp nói hết câu thì Penelope đã cướp lời. “Vâng, đúng vậy ạ. Bliss lặn lội đến đây là vì muốn gặp ngài. Cậu ấy muốn…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Tae-kyum bước vào trong, kéo Hyun-woo đang đứng bối rối ở cửa vào và khóa cửa lại. Anh ta đi vòng quanh tầng một, khóa chặt tất cả cửa sổ và cửa ra vào có thể thoát ra ngoài, rồi bước vào bếp. Anh ta mở tủ lạnh, lấy bình nước ra rồi mở nắp đưa cho Hyun-woo. Hyun-woo đón lấy bình nước trong vô thức và uống ừng ực, rồi ho sặc sụa và nhổ nước ra. "Này cái đitme...! Không phải nước à? Là…-
211,8 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 53 54 55 … 102 Tiếp