Các chương
-
Ngay cả việc mình đã lết về đến nhà bằng cách nào cậu cũng chẳng nhớ rõ nữa. Vừa bước xuống taxi, Bliss đã trong tình trạng sức cùng lực kiệt. “Cậu chủ đi đường có mệt không ạ?” Được đội trưởng đội vệ sĩ hỏi thăm, lúc này Bliss mới nhận ra mình đã về đến căn biệt thự mà Ashley đã mua ở London. “À, dạ. Vâng ạ.” Trời ơi, sao cứ phải dối trá hết lần này đến…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Trời đất ơi, trời đất ơi! Sao có thể thế này!” “Penelope, tuyệt quá! Thật không thể tin nổi? Bấy lâu nay bác trốn ở đâu vậy!” Không ngờ hai người lại ăn ý đến thế. Không ngờ lại tìm thấy một nửa tâm giao của đời mình ở đây. Trước câu hỏi của Bliss, Penelope cũng dùng một câu thoại trong phim để đáp lời. “Ta vẫn luôn ở đây chờ đợi nàng. Chỉ là nàng đến quá muộn mà…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Lỡ bị gán mác fan cuồng thì phiền phức to. Bliss vội vàng huy động vài nơ-ron thần kinh ít ỏi còn lại để suy nghĩ. Khéo bà ấy lại nghĩ mình là kẻ bám đuôi (stalker) cũng nên. Nhưng nếu để lộ thân phận antifan thì còn thê thảm hơn. Tính sao bây giờ. Thời gian trôi qua trong sự im lặng kéo dài của Penelope khiến bầu không khí càng thêm phần ngột ngạt. Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm sự căng…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Trong suốt khoảng thời gian qua, Hee Bi-yeon đã trải qua những ngày tháng vô cùng bận rộn với việc chuyên tâm nghiên cứu và tu luyện võ học. Có biết bao nhiêu chuyện phải suy nghĩ, và cũng có cả một núi vấn đề cần phải sắp xếp lại. Góp phần vào sự bận rộn đó không thể không kể đến việc sư phụ Myeon-myeon (Miên Miên) chẳng bao giờ để y được yên thân. Chẳng biết có phải người đã nhận ra…-
12,0 N • Ongoing
-
-
Tiếng gõ cửa vang lên ba tiếng. Tô Cẩn Lương cảnh giác bước tới sát cửa, chuẩn bị sẵn sàng hễ có bất kỳ động tĩnh khác thường nào liền lập tức thoát thân qua cửa sổ. Thế nhưng, có vẻ như đó chỉ là gã sai vặt của quán trọ đang đi gõ cửa từng phòng để hỏi xem khách có cần dùng trà sáng hay không. Tô Cẩn Lương thở phào một hơi, nuốt xuống vị tanh ngọt ngập trong khoang miệng, yêu…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Karel luôn khéo léo trong việc đón nhận và cắt đứt những ân huệ. Giờ đây, bản năng của hắn đang gào thét rằng đã đến lúc phải dừng lại. Nhưng hắn muốn xác nhận liệu cậu bé trong bức ảnh có thực sự là anh, và liệu anh đã từng ở đây hay không. “Có vẻ như tôi đã được hộ tống rồi. Lần tới tôi có thể hộ tống phu nhân được không?” “Cậu đang nói về vũ hội sao? Nhưng tôi…-
18,5 N • Ongoing
-
-
“Cái chức, Công tước ấy, là to đến cỡ nào vậy anh? Thật ra họ đâu có thực quyền gì đúng không? Ở Anh, Hoàng gia chỉ mang tính biểu tượng thôi mà.” Trước câu hỏi rụt rè của Koi, Ashley trả lời một cách hờ hững. “Cứ coi họ như họ hàng của Hoàng gia là được. Tuy không trực tiếp tham gia vào chính trị, nhưng gia tộc Strickland có sức ảnh hưởng khá lớn cả trong nước Anh lẫn trên…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Á á, khốn kiếp thật. Thật sự đấy.” Ngay trên bờ vực của sự va chạm. Tại bãi đỗ xe, cách mặt sàn xi măng năm centimet. Cơ thể của Yoo-shin, thứ vốn đang rơi tự do, đột ngột dừng khựng lại. Bằng cả hai cánh tay, Hyeon Gyu-ha nâng bổng cơ thể đang lơ lửng của cậu lên và mỉm cười rạng rỡ. “Trong đời tôi, đây là lần đầu tiên trái tim tôi đập mạnh đến thế này. Cậu có muốn…-
54,4 N • Ongoing
-
-
Đứng ngoan ngoãn chờ quản gia xuất hiện, Bliss lúc này mới có thời gian để trầm trồ thán phục trước vẻ đẹp bên trong tòa lâu đài cổ kính hơn 300 năm tuổi này. Có lẽ nhờ bàn tay chăm sóc lão luyện của vị quản gia, mọi ngóc ngách trong lâu đài đều sạch bóng không một hạt bụi, ngăn nắp gọn gàng đến kinh ngạc. Những tấm rèm cửa được buộc cao bằng nhau tăm tắp, khoe trọn vẹn khung cửa sổ…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Dù biết là chẳng còn cách nào khác, nhưng nghĩ đến cảnh đứa con bé bỏng phải một thân một mình nơi đất khách quê người, sống mũi Koi lại cay xè vì xót xa. Ông chỉ biết đứng đó dõi theo hình bóng con với trái tim đau thắt lại. Chẳng mấy chốc, chiếc chuyên cơ đã cất cánh, vút bay qua đại dương bao la. Và ngay khi vừa yên vị trên máy bay, Bliss đã lôi chiếc máy tính bảng ra, dán mắt vào màn hình…-
154,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 4 5 6 … 13 Tiếp