Các chương
-
Nhưng khi nhìn kỹ, nhận ra người trước mặt không phải là ma quỷ, San-san mới thở phào nhẹ nhõm. Y vội vàng đưa tay gạt đi những giọt nước mắt đọng nơi khóe mi, chớp chớp mắt nhìn người đối diện. Vì người kia quay lưng lại với ánh trăng nên khuôn mặt bị sấp bóng, San-san không nhìn rõ được diện mạo. Nhưng giọng nói trầm ấm này, sao nghe quen thuộc đến thế... "Nhi thần đang hỏi mẫu…-
318,4 N • Completed
-
-
“Tôi sẽ gọi lại sau. Giờ... ực, bận quá.” Tôi đặt cằm lên vai Tae-kyum, liếc nhìn và ra hiệu nhanh chóng buông tay ra. Tae-kyum, người đẫm mồ hôi khiến tóc dính chặt vào trán, mấp máy môi. ‘Bận? Bận làm tình à?’ Dương vật rút ra rồi lại đẩy vào sâu tận đáy. Tầm nhìn của tôi mờ đi cảm giác chóng mặt ập đến. “Hứ...! Ức!” Tôi dùng nắm đấm đập vào đùi Tae-kyum đang bám…-
211,8 N • Ongoing
-
-
"Thiếp đã nói là thiếp đã đặt làm một miếng giống hệt và tặng nó cho chàng làm tín vật vì nó quá đỗi quý giá cơ mà!" Mi-a, không chịu nhún nhường nửa phân, phản bác lại với những giọt nước mắt lăn dài như ngọc. "Chẳng phải mười ngày trước chàng đã có một đêm ân ái mặn nồng với thiếp ở quán trọ sao? Chẳng lẽ giờ đây chàng định ruồng rẫy thiếp vì sợ ô uế thanh danh của…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Nếu đến phủ Jeong-an, dĩ nhiên Yeo Jae-won sẽ lại bế thốc đứa cháu trai bé bỏng lên cưng nựng, trêu đùa. Khung cảnh ấy chắc chắn sẽ gợi lại trong y hình ảnh một người cha lạnh lùng, chỉ liếc nhìn đứa con đang nguội lạnh của mình bằng nửa con mắt. Kẻ ôn nhu, cưng chiều cháu trai như trứng mỏng ấy, lại trở nên vô cảm, tàn nhẫn đến đáng sợ trước cái chết của chính giọt máu đào của…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Wi Ho-yeon cũng trầm mình trong suối nước nóng, y khẽ gỡ mái tóc đang búi ra để thấm nước rồi dội nước lên người. Dẫu cái nóng của ban ngày vẫn còn vương vấn, nhưng nhờ những cơn gió đêm se lạnh mà nhiệt độ nước lúc này trở nên vừa vặn vô cùng. Khi nước ngập đến cổ, cảm giác mệt mỏi và căng cứng của cơ thể như được trút bỏ, thay vào đó là một sự khoan khoái, lười biếng xâm…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Tại núi Vô Sơn, một vị Thần Nữ đã sinh sống. Ngay từ lúc lọt lòng, bởi bộc lộ sự phi phàm, đến cả bậc sinh thành cũng phải dành cho người sự kính sợ. Ngay cả người thân cũng chẳng dám cẩu thả, luôn bày tỏ sự úy kỵ và tôn kính. Bọn họ xem người như một vị thần tiên giáng thế, chẳng dám xưng hô bằng tình máu mủ ruột rà. Chẳng cậy nhờ bất kỳ ai, người nữ nhân ấy cứ thế tự…-
34,1 N • Ongoing
-
-
Y rất muốn nói rằng mình không phải là Hoàng hậu, mình là Quý phi cơ, nhưng y không thể. Y đã bỏ lỡ mất cơ hội mở miệng. San-san hoàn toàn ngây ra như phỗng khi hai đứa trẻ sơ sinh đột ngột được đưa ra trước mặt. Những đứa bé sơ sinh được bọc cẩn thận trong lớp tã lụa mềm mại, nét mặt nhăn nhó như chực khóc đến nơi. Vậy mà, từng đường nét trên khuôn mặt chúng lại vô cùng tinh…-
318,4 N • Completed
-
-
Đã dành một khoảng thời gian đáng kể tại Hạo Nguyệt Môn, Baek Li Cheong-ra vốn đã dạn dày kinh nghiệm trong việc săn lùng linh thú. Võ công của Hạo Nguyệt Môn được mô phỏng theo các nguyên lý của tự nhiên, vì vậy có thể coi là chuyên biệt trong việc thấu hiểu và đối phó với loài sinh vật này. Sau khi căn dặn thêm vài điều cần lưu ý, Oh Tae-ryeong vội vã rời đi. Là một trưởng lão, trụ cột vững…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Phải chăng ta đang mở mắt mà nằm mơ? Wi Ho-yeon buộc phải phủ nhận tất cả những gì mình vừa mắt thấy tai nghe. Mu Seong-pyeong, Han Hee-ryeong, Hữu Hộ pháp, Tả Hộ pháp, và còn bao nhiêu kẻ nữa đã lừa dối y trong lúc y không hay biết gì? Nhưng nếu Giáo chủ đã chủ tâm muốn lừa, thì liệu có thể trách tội bọn họ không? Dù vậy, y cứ ngỡ mình đã khá thân thiết với Han Hee-ryeong, giá như bà ấy…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
"Sao rồi?" Hoàng đế nheo mắt nhìn chằm chằm Do Jin-gyeom, kẻ đang mải mê bắt mạch mà mãi chẳng chịu mở miệng. Giật mình nhận ra mình đã thất lễ, Do Jin-gyeom vội vàng rụt tay lại, cúi rạp đầu tạ tội rồi mới lên tiếng. "Muôn tâu bệ hạ. Xin bệ hạ thứ tội, để chẩn đoán chính xác, thần xin phép được hỏi lại kỹ càng về các triệu chứng của Trân Uyển nghi ạ. Bệ hạ nói nương nương…-
318,4 N • Completed
-
- Trước 1 … 41 42 43 … 102 Tiếp