Các chương
-
Rốt cuộc là không sao cái nỗi gì cơ chứ. Vừa buồn cười vừa cạn lời, nhưng nhìn bộ dạng hớn hở toàn thốt ra mấy câu lạc quẻ của Bliss, Cassian bỗng nảy sinh ý định muốn trêu chọc thằng bé. Anh giả vờ như không biết gì, hỏi. “Em định kết hôn với Papa hay sao? Sao nãy bảo anh giống Papa em cơ mà?” Để xem em còn cứng họng được bao lâu. Ngay lúc anh đang tò mò không biết cái thằng nhóc…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Chẳng mấy chốc, hai má và cả khuôn mặt cậu nhóc đã đỏ gay gắt lên. Cassian vội vã cho cậu uống ngụm nước để kìm lại cơn khóc, nhờ vậy mà những giọt nước mắt cũng ngừng rơi, nhưng thay vào đó là những tiếng nức nở nấc lên từng hồi. Nhìn đứa trẻ vì khóc quá nhiều mà thở hồng hộc, không thể hô hấp bình thường, một cảm giác trống rỗng bỗng chốc xâm chiếm tâm trí anh. Mình đang…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Để chuẩn bị cho kế hoạch đó, anh thậm chí còn mời vài đứa bạn đến lâu đài chơi. Vốn dĩ những trò nổi loạn chỉ thực sự kích thích khi đi thành bầy đàn cơ mà. Nào, giờ thì bắt đầu bằng trò gì trước đây. Chợt tưởng tượng ra cảnh mình đang trong tình trạng say khướt và khỏa thân nhảy bungee, Cassian bật cười lớn "Haha". Quăng đại chiếc khăn tắm ướt sũng xuống sàn, anh khoan khoái…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Những bộ giáp sắt hiệp sĩ có kích cỡ và hình dáng y hệt nhau, dù thừa biết bên trong chỉ là khoảng không trống rỗng, nhưng trông chúng cứ như thể sắp sửa sống dậy và cử động đến nơi. Nỗi sợ hãi lỡ đâu chúng ngoảnh đầu lại phát hiện ra Bliss, rồi lập tức lao đến tóm gọn lấy gáy cậu khiến toàn thân cậu nhóc run lên bần bật. Nhanh lên, nhanh lên nào. Đứng chết trân một lúc, Bliss…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Thật ra, lý do hai người cùng nhau sải bước trên hành lang thế này là vì Cassian sợ cậu nhóc lại xông bừa vào phòng mình lần nữa nên mới xung phong đích thân dẫn đường đưa Bliss về phòng. Căn phòng nằm cách phòng Cassian không xa, chỉ cách nhau một dãy hành lang trưng bày áo giáp, và đây cũng là căn phòng ngủ dành cho khách tốt nhất trong lâu đài. Chắc chắn là mẹ anh đã đặc biệt cất công chuẩn bị…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Đã vậy người bị lộ hàng là anh mà mẹ lại đi trách móc anh làm ô uế đôi mắt trẻ thơ, đối diện với những lời trách cứ đó, chút kiên nhẫn cuối cùng mà anh cố gắng níu giữ nãy giờ đã hoàn toàn cạn kiệt. Không thể nhịn thêm được nữa, Cassian xả ra một tràng tức giận, hai mắt trừng trừng đáng sợ nhìn mẹ mình. Ánh mắt đó khiến Công tước phu nhân giật mình hoảng hốt trong chốc lát,…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Hồi còn bé, tòa lâu đài cổ kính, rộng lớn này đối với anh quả thực vô cùng đáng sợ. Những bộ giáp hiệp sĩ xếp thành hàng dọc theo dãy hành lang trống trải chính là nỗi khiếp sợ lớn nhất. Mỗi lần phải đi ngang qua đó vào ban đêm, anh luôn có cảm giác chúng sắp sửa sống dậy và cử động, thế nên anh toàn cắm đầu cắm cổ chạy bán sống bán chết. Giờ nghĩ lại mới thấy nực cười làm…-
95,9 N • Ongoing
-
-
“Được rồi, Bliss đã cố gắng rất nhiều. Vất vả cho con rồi. Giờ thì Daddy sẽ xếp đồ vào balo giúp con, còn Bliss thì tập cách chào hỏi nhé, chịu không?” “Cách chào hỏi ạ? Thế này á?” Bliss bật dậy rồi loạng choạng khuỵu một bên gối xuống. Chẳng cần hỏi cũng thừa biết thằng bé học cái kiểu chào đó ở đâu ra. Chắc chắn là bắt chước mấy cảnh trong mấy bộ phim truyền hình mà…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Dù cảm thấy hơi khó chịu trong lòng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì lời ông ta nói cũng chẳng sai. Dù sao thì cũng đạt được mục đích rồi, thế là tốt chứ sao. Trẻ con tầm tuổi đó ngủ một giấc dậy là quên sạch sành sanh chuyện ngày hôm qua ngay ấy mà. Huống hồ đối với chúng, 1 năm quả là một khoảng thời gian dài đằng đẵng. Đủ để thằng bé quên sạch bách chuyện hôm nay, cũng như quên luôn…-
95,9 N • Ongoing
-
-
“Hà… haha….” Công tước bật ra một tràng cười như thể chuyện này quá đỗi hoang đường. Công tước phu nhân cũng chỉ biết cười trừ, Ashley thì cạn lời im bặt, còn Koi đành buông tiếng thở dài thườn thượt. Thế nhưng, người cảm thấy cạn lời và hoang mang nhất không ai khác chính là Cassian. Cái thằng nhóc con chết tiệt này. Thâm tâm anh chỉ muốn lao tới gõ cho nó một cái u đầu, nhưng kẹt…-
95,9 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 3 4 5 … 29 Tiếp