Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 28 bìa
      bởi Hoang Dã My Ngẫm lại thì, một phủ đệ bề thế thế này mà không có trận pháp bảo vệ mới là chuyện lạ. Không còn cách nào khác, Cheong-ra đành dừng bước và đưa mắt nhìn quanh. Khung cảnh trông có vẻ bình thường, nhưng nếu y xui xẻo bước nhầm vào một cái bẫy chết người, y có thể mất mạng như chơi. Trong lúc y đang đi lại bồn chồn lo lắng, có tiếng bước chân vang lên từ đâu đó. Nhanh chóng quay đầu…
    • Chương 131 bìa
      bởi Chung Seiker "T-tình cảm nảy sinh từ thể xác á? Là sao cơ?" Chẳng hiểu muội muội đang nói gì, mặt San-san bất giác đỏ bừng lên. San-wol chống cằm lên bàn trà, chằm chằm nhìn ca ca mình. "Là cứ nghĩ đến người ta mãi, lúc nào cũng bận tâm đến người ta ấy. Con người mà, cứ ngày nào cũng giáp mặt, sống chung một bầu không khí thì dù ban đầu chẳng có tình cảm gì, lâu dần cũng thành quen. Huống hồ chi huynh…
    • Chương 122 bìa
      bởi Chung Seiker "Thôi được rồi. Vẫn còn sớm chán, ngươi ngủ thêm chút nữa đi. Ngủ một giấc dậy……, biết đâu lại nhớ ra cũng nên." Hắn thì thầm như một tiếng thở dài, vùi mặt vào hõm cổ San-san hít một hơi thật sâu. Đôi bàn tay không an phận của hắn bắt đầu vuốt ve, mơn trớn khắp cơ thể y. Và rồi, điểm dừng chân cuối cùng lại là bầu ngực đang nhô cao. Miệng thì bảo y ngủ đi, nhưng tay thì lại…
    • Chương 22 bìa
      bởi Ly Thiên Theo dự đoán của Seo Hae-young, tôi thỉnh thoảng tỉnh lại. Có lúc nằm sấp, có lúc lại nằm trong vòng tay rộng lớn của hắn. "Ưm... Ah, ahhh..." Seo Hae-young, dựa vào đầu giường, dùng hai tay nắm lấy eo tôi, nâng lên rồi lại hạ xuống, lặp đi lặp lại. Hắn chỉ như một kẻ điên, đâm vào lỗ mà thôi. Tôi nhìn chằm chằm vào đôi chân được bao bọc bởi tấm vải màu xám, lúc gần lúc xa trong tầm…
    • Chương 75 bìa
      bởi Hoang Dã My May mắn thay, con ốc vít không xoay thêm nữa, nhưng Cheong-ra vẫn không thể nào thở phào nhẹ nhõm được. Việc hắn banh rộng y ra thế này chắc chắn phải có mục đích gì đó. Quả nhiên. "Ngươi có biết thứ này là gì không?" Dang Ran-yeong lắc lắc một chiếc bình gốm nhỏ trước mặt Cheong-ra. Tiếng chất lỏng sóng sánh bên trong vang lên rõ mồn một. Dù không biết đó là thứ gì, y dám chắc đó tuyệt…
    • Chương 54: Vết thương ký ức bìa
      bởi Chung Seiker Nếu hương thơm có hình hài, có lẽ nó sẽ mềm mại và trắng muốt như chiếc áo lót sơ sinh của trẻ nhỏ. A-nok thầm nghĩ khi cúi xuống nhìn sinh linh bé bỏng vừa mới he hé đôi mắt trong vòng tay mình. Đôi má đứa trẻ phúng phính, trắng hồng rạng rỡ. Vuốt ve mái tóc tơ mềm mại tựa bồ công anh, A-nok nở một nụ cười hiền hậu. Thấy phụ thân cười, đứa bé cũng toe toét cười theo, đôi mắt híp…
    • Chương 43 bìa
      bởi Chung Seiker "Dạo này giấc ngủ không yên, ta bèn gọi pháp sư đến. Hắn bảo rằng phía tây nam hoàng cung đang tụ tập âm khí, thứ đó mang đến tai ương ảnh hưởng tới tận Đằng Thanh Cung." "Phía tây nam hoàng cung... chẳng phải là nơi đám dân đen tụ tập sinh sống sao." "À, nghĩ lại thì đúng là vậy. Chậc. Bọn chúng chỉ cần chăm chỉ làm lụng thôi thì âm khí cũng tự chuyển hóa thành dương khí…
    • Chương 5 bìa
      bởi Chung Seiker Con không muốn!   …Nhưng làm sao nói ra được. Do-yul đảo mắt tròn xoe, tránh ánh nhìn của Un. Nào, hãy thử suy nghĩ một chút. Sống vạ vật ngoài đường như bây giờ, hay đi theo sư phụ của nhân vật chính, rốt cuộc bên nào có lợi hơn?   Trước tiên, về kiếp sống đầu đường xó chợ. Thật ra chẳng có lợi lộc gì. Luôn phơi mình trước bạo lực, đừng nói một ngày, hai ba ngày mới có một bữa…
    • Chương 14 bìa
      bởi Chung Seiker Hắn mở nó ra và bắt đầu lôi các thứ bên trong ra ngoài. Vài chiếc thẻ, kể cả thẻ căn cước công dân, rơi xuống mặt bàn với những tiếng "lạch cạch" nhẹ tênh. Hắn tuyệt nhiên không đụng chạm gì đến xấp tiền dày cộp kia. Tự hỏi không biết hắn đang định làm cái trò gì, tôi nhìn chằm chằm vào chiếc ví vừa được ném về phía mình. "Giữ lấy đi. Mọi thứ bên trong đó là tiền tiêu vặt…
    • Chương 37 bìa
      bởi Hoang Dã My Dang Ran-yeong khẽ nghiêng đầu, biểu cảm trên khuôn mặt hắn dường như có chút thất vọng, hoặc cũng có thể là đang thích thú. Vì đối phương là một kẻ mà tâm tư sâu không lường được, Cheong-ra đành siết chặt tay dưới gầm bàn. Sau khi bồn chồn nhấp thêm một ngụm trà, Cheong-ra tiếp lời. "Và ngươi nghĩ thứ ta muốn là gì? Làm sao ngươi có thể biết và trao cho ta thứ mà ngay cả bản thân ta cũng…
    Ghi chú