Các chương
-
"Mở miệng ra trả lời tao đi, con ranh. Trừ phi mày muốn tao lột sạch sành sanh quần áo của mày ra ngay tại đây." "…" Gã đang trong cơn cáu bẳn, có lẽ là vì vừa thua một vố đậm. Nếu dám dại dột gây sự với gã lúc này, rất có thể tôi sẽ phải kết thúc cuộc đời với một vết lõm sâu hoắm trên hộp sọ. Ý muốn hất thẳng cả nồi nước đang sôi sùng sục vào mặt gã trào dâng mãnh liệt trong…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Có rất nhiều điều y thắc mắc, nhưng y không nghĩ Dang Ran-yeong sẽ trả lời ngay cả khi y gặng hỏi. Y chỉ hy vọng rằng mục đích của Dang Ran-yeong không phải là gây tổn hại đến Hạo Nguyệt Môn. Và đồng thời, y nhận ra bản thân đang ngấm ngầm hy vọng rằng chính mình mới là mục đích của hắn. Xấu hổ trước những kỳ vọng đó, khuôn mặt Cheong-ra đỏ bừng lên. 'Mình muốn Dang Ran-yeong để mắt…-
277,9 N • Ongoing
-
-
'Sao hắn lại ở đây...?!' Cheong-ra mở to mắt vì kinh ngạc. Dẫu vậy, y vẫn không quên để mắt tới con linh thú. Sự xuất hiện đột ngột của Dang Ran-yeong cùng với việc phải bảo vệ an toàn cho các sư đệ khiến các giác quan của y càng thêm nhạy bén và cảnh giác cao độ. Trong bóng tối, khuôn mặt của Dang Ran-yeong dưới ánh đuốc chập chờn trông thật khó lường. "Tuy nhiên, các hạ nên nhường con…-
277,9 N • Ongoing
-
-
"Ron, cậu đã tạo cái tài khoản tôi bảo chưa?" Nghe tiếng gọi, Si-ron quay đầu lại. Ashimi Sumar – gã đồng nghiệp hễ ông chủ đi vắng là cắm mặt vào điện thoại – quả nhiên vẫn không thèm ngẩng lên, chỉ gọi Si-ron lấy lệ. "Tài khoản? Tài khoản gì cơ?" "Trời đất. Cậu vẫn luôn nghe chữ được chữ không thế nhỉ. Cuối tuần trước tôi đã gọi điện bảo cậu phải tạo ngay một tài khoản…-
35,4 N • Ongoing
-
-
Bản giao kèo này quả thực sắp đi đến hồi kết rồi. Việc được trải nghiệm thực tế những viễn cảnh vốn dĩ chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng mơ hồ của mình như vậy là đã quá đủ rồi. Thực tế là, những gì y đã trải qua cùng Dang Ran-yeong còn vượt xa những gì y từng lờ mờ và hời hợt mường tượng ra trước đây. 'Nhưng đó chỉ là một sự mê hoặc phù du của tâm trí. Ta không thể…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Đôi mắt và nụ cười ấy đáng sợ và kinh hãi đến mức Cheong-ra quên béng mất mục đích đến tìm Dang Ran-yeong mà bỏ chạy thục mạng khỏi phủ đệ. Y đã tháo chạy khỏi nơi đó. 'Làm sao hắn biết được khi mình đã tỏ ra ghê tởm đến thế cơ chứ?' Đầu óc Cheong-ra trống rỗng như một tờ giấy trắng khi y cắm đầu chạy mà không dám ngoái nhìn lại. 'Chắc hắn chỉ đang trêu đùa mình thôi…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Với những tiếng la hét và khóc lóc ầm ĩ, ba người họ không thể cứ thế mà lướt qua. Lách qua đám đông để tiến lên phía trước, họ nhìn thấy một nữ nhân đang khóc lóc thảm thiết. Khuôn mặt ả, với vạt áo đang lau đi những giọt nước mắt, trông vô cùng xinh đẹp. Và vây quanh nữ nhân xinh đẹp đó là hai võ giả đang bừng bừng sát khí, mặt đỏ gay vì giận dữ. Họ đều xuất thân từ…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Ngay khi xuyên qua làn mưa xối xả tiến vào con đường dẫn đến Curry King, Iqbal đã lập tức cảm nhận được sự khác thường. Tại con hẻm nằm giữa một cửa hàng chuyên bán thuốc lá điện tử và một cái nhà nghỉ rẻ tiền, hàng loạt ô tô đang đỗ trái phép, và dọc theo con hẻm đó, những người che ô đang xếp thành hàng dài chờ đợi một thứ gì đó. Suốt 7 năm điều hành Curry King, đây là đợt càn…-
35,4 N • Ongoing
-
-
Đó là một người phụ nữ tóc vàng trông trạc độ đầu ba mươi. Giống như một tay chơi mô tô cuồng nhiệt, trên tai, cô ta đeo lủng lẳng đầy khuyên, trên cánh tay trái, những hình xăm phủ kín mít, và trên người, cô ta khoác một chiếc áo gile da sát nách màu đen. Thay vì thanh lịch lưu lại tại dinh thự cao sang ở Linhart, cô ta là kiểu phụ nữ có vẻ phù hợp hơn hẳn với hình ảnh cô độc phóng chiếc…-
35,4 N • Ongoing
-
-
"Bảo là đang ngủ mà trẫm vừa mới bước vào đã tỉnh rồi sao?" Trái với lời bẩm báo của Yeong-chae, San-san vẫn đang thức. Y mặc bộ tẩm y trắng toát, đi chân trần, đứng ngẩn ngơ giữa phòng, dường như vừa mới dừng lại sau một hồi đi lại quanh quẩn. "Mới ngủ dậy nên còn mơ màng à? Lại đây nào. Trẫm ôm một cái." Hoàng đế dang rộng vòng tay về phía San-san. Nếu là trước kia, y sẽ…-
318,4 N • Completed
-
- Trước 1 … 34 35 36 … 102 Tiếp