Các chương
-
Tôi đã giết anh em song sinh của mình. Chúng tôi đi cùng nhau, che chung một chiếc ô. Trời mưa như muốn xuyên thấu mặt đất. Một chiếc ô hẹp không đủ chống đỡ, từng giọt mưa to đến mức đau khi rơi lên người tôi. Qua cơn mưa, đủ loại đèn hiệu nhấp nhô hỗn loạn, tiếng la hét khẩn cấp vang đi vang lại, lẫn trong tiếng mưa rền rít. Chuyện gì đã xảy ra vậy? Tôi nhìn xuống nền đường…-
40,4 N • Ongoing
-
-
Hai năm trước, tháng 8. Một mùa hè với tiếng ve kêu rền rĩ, đinh tai nhức óc. Năm ngoái được coi là mùa hè nóng nhất lịch sử, nhưng năm nay cũng chẳng kém cạnh. tôi cầm cổ áo phông vẫy vẫy cho đỡ nóng, rồi bấm chuông cửa. Túi nilon trong tay cậu đựng kem đang dần tan chảy, dù vừa mua xong. Nhanh chóng, tôi áp mặt vào chiếc intercom sạch sẽ, không một vết bẩn. "Này, mở cửa nhanh…-
25,9 N • Ongoing
-
-
“Haa… Chết tiệt, hôm qua đã làm rồi, sao lại khít thế này?” Tae-kyum đang quỳ gối, nhẹ nhàng uốn cong hông trong khi nhìn vào khớp nơi gel đang bị chảy ra ngoài. Mỗi khi duong vat của Seo Hae-young nhẹ nhàng đút vào, một cảm giác kỳ lạ dần dần nảy sinh. Tôi cảm thấy rùng mình, hoảng sợ nắm lấy cánh tay Seo Hae-young và lắc đầu. “Này, Hae-young… Tôi sai rồi. Tôi sẽ không, tôi sẽ không làm điều…-
25,9 N • Ongoing
-
-
Nhà vua cất tiếng hỏi, 〈Các anh em ta và ta muốn xây dựng một tòa thành, nhưng vào ban ngày, dù chúng ta có xây đắp thế nào thì đến ban đêm, nó lại sụp đổ, vì thế chúng ta mãi không thể hoàn thành được.〉 Nàng tiên đáp lời, 〈Dưới phiến đá nền, bằng cách hiến tế một người sống, tòa thành sẽ được hoàn tất an toàn.〉 〈Cần một người như thế nào?〉 〈Ta sẽ cho ngài biết ai…-
54,4 N • Ongoing
-
-
Sáng sớm. Các nữ nhân trên đầu đội chiếc mũ đại lạp sí được điểm xuyết bằng vàng và ngọc bích. Những viên đá quý rủ xuống từ cây trâm hoa lệ khẽ đung đưa, đón lấy ánh sáng rồi lấp lánh muôn phần trân quý. Những chiếc móng tay được che chở bởi bộ hộ giáp sắc nhọn, tưởng chừng chạm nhẹ cũng rỉ máu, là minh chứng cho thấy họ là những nữ nhân có thân phận cao quý, chẳng bao…-
77,3 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 33 34