Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • bởi Chung Seiker "Diễn cái gì... Ta tỉnh là do ngươi làm đau đấy chứ." Ho-yeon ấp úng. Đã đến nước này thì thà mặt dày còn hơn. "À, ra là ngay khi ta vừa dứt lời, Wi công tử bỗng nhiên nhớ ra mình phải ngất xỉu, rồi lại tỉnh dậy vì đau à." Hắn nói trúng tim đen khiến đôi má vốn đã đỏ của Ho-yeon càng thêm nóng bừng. Có vẻ ngay từ lúc y ngất xỉu hắn đã chẳng tin rồi, hay là diễn xuất của y tệ…
    • Chương 56 bìa
      bởi Chung Seiker Giờ thì anh đã hiểu tại sao pheromone của Hae-jin lại nồng nặc đến vậy kể từ khi đưa cậu trở lại dinh thự. Anh đã không thấy lạ, dù suốt 5 năm qua, pheromone của Hae-jin chưa từng để lại dấu vết. Ngay cả khi anh phản ứng cực kỳ nhạy cảm với pheromone của cậu trong cơn mưa. Anh có cảm giác như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ lớn. Như thể thực tại mong manh cấu thành nên anh hóa ra là một tảng…
    • Chương 56 bìa
      bởi Chung Seiker Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Chu Gi-oh chồm tới và hôn tôi. Đúng hơn là một sự bạo lực, cứ như thể hắn muốn xé toạc môi và giật đứt lưỡi tôi ra vậy. Chỉ đến khi tôi thét lên và dùng sức đẩy bật hai bả vai hắn ra thì hắn mới chịu dừng lại. Đôi môi tôi sưng tều lên như mỏ vịt vì bị hắn mút mát quá mạnh. Hắn cúi xuống nhìn tôi, vẻ mặt đầy sự khó tin. Việc tôi nuốt trọn tinh dịch…
    • Chương 56 bìa
      bởi Chung Seiker "Nương nương, nếu bây giờ ngài ra ngoài, Bệ hạ chắc chắn sẽ phát hiện ra đấy!" "...Có lẽ ngài ấy không mở mắt nổi đâu. Đến việc cử động cơ thể e rằng cũng vô cùng khó khăn rồi." "Dạ? Bệ hạ bị ốm sao? Bao nhiêu, ốm thế nào ạ? Ngài ấy ốm nặng lắm sao?" "Đúng vậy. Là do ta làm đấy. Và sau này, ta cũng dự định sẽ tiếp tục khiến Bệ hạ phải đau đớn." "Ngài đừng làm vậy…
    • Chương 56 bìa
      bởi Ly Thiên Đêm hôm đó. Sau khi kết thúc buổi học chiều, San-san dùng bữa tối xong xuôi, vừa ngồi đợi Hoàng đế vừa nhấp nhổm không yên vì mãi chẳng thấy hắn có ý định rời đi. "Sao cứ nhìn trẫm chằm chằm thế?" "……D-dạ không, không có gì ạ." Thấy San-san cuống cuồng quay mặt đi, Hoàng đế bật cười khúc khích. "Lại đây." Ngồi trên la hán sạp lật giở từng trang sách, Hoàng đế chìa tay về…
    • Chương 56 bìa
      bởi Chung Seiker Vũ Ninh đường, chính điện nội xá của Minh vương phủ, có treo một bức hoành phi được viết bởi ngòi bút của tiên sinh Yang Mo-yeon - người được mệnh danh là thi hào xuất chúng nhất đương thời. Bức hoành phi với những nét chữ thanh thoát, uyển chuyển lặng lẽ cúi nhìn nam nhân vóc dáng cao lớn đang sải bước lên thềm. Nam nhân khoác trên mình bộ tiện phục màu xanh đen thẫm, đôi môi mím chặt.…
    • Chương 56 bìa
      bởi Ly Thiên Thấy Bliss ngạc nhiên hỏi lại, Penelope mỉm cười "Đúng vậy" rồi gật đầu. “Tôi vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên cậu đến đây. Lúc đó cậu nhỏ bé và đáng yêu vô cùng. Thế mà lại vô cùng mạnh mẽ, hoạt bát. Cái dáng vẻ lẽo đẽo chạy theo ngài Bá tước đòi chơi cùng thật sự rất dễ thương. Đến cái ngày cậu bị sốt li bì, hôn mê bất tỉnh, được ngài Ashley Miller bế đi trong sự gấp…
    • bởi Chung Seiker "Không..., ta không sao. Không cần đưa bọn trẻ đến đâu." Cung chủ không phải người nói suông, nên chắc chắn bọn trẻ ở Âm Biệt Đường vẫn ổn. Nếu vì lòng tham của mình mà đưa chúng đến đây, e rằng chỉ làm khổ chúng thêm thôi. Và đúng như lời Mu-gyeong, chẳng có gì đảm bảo lũ trẻ Băng Cung có thể sống sót yên ổn ở Ma Giáo. Lúc này Ho-yeon mới thấy ngượng ngùng khi cứ nằm mãi trong…
    • Chương 55 bìa
      bởi Chung Seiker Gặp người hầu ở hành lang, Hae-jin cuối cùng cũng có thể báo rằng Lyle đã bị thương. Mark và những người khác hoảng hốt chạy về phòng Lyle. Một vài người ở lại chăm sóc cậu, người không có nạng. Nhìn họ với vẻ ngẩn ngơ, Hae-jin mặt đỏ bừng. Thật may là những người beta đó không thể ngửi thấy pheromone. Cậu xấu hổ vì nghĩ đến pheromone đầy yêu thương của Lyle vẫn còn trong cơ thể cậu…
    • Chương 55 bìa
      bởi Chung Seiker Chu Gi-oh bừng tỉnh giấc vào khoảng một giờ đồng hồ sau đó. Hắn uốn éo vươn vai làm các khớp xương kêu răng rắc rắc rồi đưa tay bật đèn sáng trưng. Kéo giật tôi, kẻ đang nằm nghiêng một bên co ro, vào vòng tay ôm chặt của hắn, hắn lại lách cái thứ đang cương cứng dựng ngược của mình vào giữa hai bờ mông tôi. Một giọng nói khàn đặc vang lên. "Ngẩng mặt lên cho tao xem nào." Nỗi nhục nhã…
    Ghi chú