Các chương
-
Ho-yeon nghiến răng nhìn bức thư cháy thành tro bụi. Hắn biết hết. Biết cả việc y giả vờ không biết, nhưng vẫn trêu chọc chán chê rồi mới cướp thư đốt đi. "Âm Biệt Đường không phải ở đây, mà là ở Băng Cung." Ít ra cũng phải cho y đọc xem nội dung là gì đã chứ. Đọc xong rồi đốt thì y đâu có ức chế đến mức này. "Chuyện báo tin ta chết là nói dối đúng không?" Cung chủ đời nào…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
"Ưm, á ức, Thập lang, á! Đau, làm ơn, a a! Hức." San-san hoảng hốt, lúng túng như thể đây là lần đầu tiên trải qua chuyện này. Y quằn quại, uốn éo người không biết phải làm sao, huyệt động cứ vô thức co thắt, bóp chặt lấy cự vật của Hoàng đế. Phù, Hoàng đế thở hắt ra một hơi thật sâu, rồi bắt đầu gieo rắc những nụ hôn ướt át lên khắp vùng cổ và vai San-san, để lại vô số dấu…-
318,4 N • Completed
-
-
Lý lẽ của Penelope nghe quá thuyết phục. Thuyết phục đến mức không thể tìm ra kẽ hở nào để phản bác. …Nhưng mà. “Thế tại sao cậu lại ngồi chễm chệ ở đó?” Nghe giọng điệu đầy bực dọc của Cassian, Bliss chớp chớp đôi mắt tròn xoe, ngây thơ đáp. “Chẳng phải ngài bảo tôi ở đây đợi ngài tắm xong sao ạ.” Lại một lần nữa, Cassian cạn lời. Tức thay, cái hạt đậu phộng…-
183,3 N • Ongoing
-
-
'Có phải Dang Ran-yeong đã đi qua ngả này không...' Nếu vậy, chắc chắn hắn đã dọn dẹp sạch sẽ những kẻ ngáng đường trên đường đi, nên ngả này đáng lý ra phải an toàn. Khi Cheong-ra dẫn mọi người chạy về phía đó, tất cả đều vắt chân lên cổ mà chạy. Đúng lúc đó, Mu-hwa hét lớn thất thanh. "Ye thí chủ! Phía sau ngài!" Cheong-ra vội vã quay ngoắt lại. Đúng khoảnh khắc đó, gã khổng lồ…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Lẽ ra nên hỏi hắn đi đâu về mới đúng. Ho-yeon tự trách cái miệng nhanh nhảu đoảng của mình. Mu-gyeong dùng nội công hông khô tay trong tích tắc, cười khẩy. Cũng phải, đến y còn thấy mình ngớ ngẩn nữa là hắn. "Jang-un." "Vâng, thưa Giáo chủ." Jang-un che mặt kín mít, đang cúi rạp người xuống, lên tiếng đáp lời. "Ra lệnh cho Hữu Hộ pháp chuẩn bị lễ Nhập Giáo." Jang-un chớp mắt ngạc…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
"……Dạ?" Hoàng đế nhớ lại mỗi lần bắt y khẩu giao, y đều nhăn nhó, khổ sở. Thế nên hắn cũng chẳng mấy khi bắt y làm chuyện đó. Ngược lại, hắn còn thường xuyên khẩu giao cho y hơn. Dù San-san chẳng bao giờ đòi hỏi, nhưng chỉ vì cái cự vật nhỏ xinh ấy quá đáng yêu nên hắn cứ muốn ngậm lấy mãi. Tuy nhiên. Hoàng đế khẽ lắc đầu, xua đi những dòng suy nghĩ mông lung. "Nếu cứ thế…-
318,4 N • Completed
-
-
Vị Thái giám của điện Deok-sang không còn lý do gì để bắt bẻ, đành lủi thủi lui gót. Lúc này, Thượng cung của Giao Ảnh cung mới từ tốn bước tới, hành lễ với A-nok. Đây cũng chính là người đã dẫn đường cho y trong lần nhập cung trước, nên hai người cũng coi như có chút thân quen. "Thần cứ nơm nớp lo sợ ngài sẽ thuận theo ý họ mà đến Đàm Nhiên cung trước, thật hú vía ạ." Nếu chuyện…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Cassian trố mắt nhìn Penelope như thể không tin vào tai mình. Nhìn biểu cảm 'Bà đang lảm nhảm cái quái gì vậy' của chủ nhân, Penelope chỉ điềm nhiên "Nào, nào" rồi từ tốn giải thích. “Ngài hãy bình tâm suy xét lại xem, thưa Bá tước. Chẳng phải đêm qua ngài đã ngủ rất ngon sao. Bây giờ ngài thấy cơ thể khoan khoái, nhẹ nhõm hơn hẳn đúng không ạ? Sắc mặt ngài cũng hồng hào, rạng rỡ lên trông…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Trong lúc Cheong-ra đang đi đi lại lại trước song sắt, ngó nghiêng ra bên ngoài, Mu-gyeol vỗ vỗ xuống sàn nhà và ngỏ ý mời y. "Ye thí chủ, ngài lại đây ngồi nghỉ chút đi. Chân ngài đang đau mà, đúng không?" "Ta không sao. Ta chỉ muốn đi dạo một chút thôi." Sự thực là chân y đang đau nhức dữ dội và y rất muốn ngồi xuống nghỉ ngơi. Tuy nhiên, đây là một căn hầm ngục. Cả sàn nhà và những bức…-
277,9 N • Ongoing
-
-
"Có lệnh của Giáo chủ cấm đi lại một mình sau giờ Hợi cho đến khi có chỉ thị mới." Nghe tin có lệnh giới nghiêm, Ho-yeon vừa thở phào nhẹ nhõm vừa thấy xấu hổ. Mình đã nghĩ đi đâu thế không biết. "Như công tử đã biết, gần đây trong Thần Giáo liên tiếp xảy ra các vụ mất tích. Tất cả đều do bọn Huyết Giáo gây ra. May mắn là hiện tại số người mất tích đã giảm đáng kể, nhưng vì…
-
219,5 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 20 21 22 … 102 Tiếp