Các chương
-
"Đúng vậy. Bệ hạ và Quý phi nương nương đi tĩnh dưỡng, ắt phải có hành cung đàng hoàng chứ!" "Chúng ta phải biến ngôi làng bị ngập lụt thành một hồ nước thơ mộng, đồng thời tìm nơi ở mới cho những bách tính mất nhà cửa, để Quý phi nương nương đến đó du ngoạn không phải bận tâm chướng mắt!" "Để đảm bảo Bệ hạ và Quý phi nương nương không bị thiếu thốn lương thực, các quan…-
77,3 N • Ongoing
-
-
Tuy nhiên, những điều kỳ lạ không chỉ dừng lại ở đó. Nếu Hoàng đế không bị mất trí, thì gần đây khi hoan ái với San-san, đã có vài chuyện vô cùng lạ lùng xảy ra. Chuyện cúc huyệt của y ướt đẫm một cách kỳ lạ, hắn cũng từng thấy vài nam sủng như vậy nên cho qua. Ướt át thì có gì không tốt cơ chứ. Thậm chí hắn còn cảm thấy hưng phấn khi phần dưới của San-san luôn dầm dề những…-
153,2 N • Ongoing
-
-
“Tớ xem cậu có đổi ý không thôi. Vậy là tính cả tớ và cậu nữa là bốn người.” “Thêm một người nữa, không sao chứ?” “Một người?” Trước câu nói đột ngột, Cassian nhíu mày, Jeffrey cười cợt nhả đáp. “Ừ, bạn tớ. Càng đông càng vui mà?” Tiếp đó, cậu ta nháy mắt một cái. Cassian cảm thấy có chút cấn cấn trong lòng, nhưng ngay sau đó Jeffrey đã cười phá lên ha hả như…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Làm quái gì có chuyện đó. Hôm nay mới là lần đầu tiên hắn chạm mặt A-nok cơ mà. Hắn cố gắng dằn lại ánh mắt đang dao động dữ dội vì hoang mang, tập trung nhìn về phía trước. Ở phía cuối tầm mắt, khác hẳn với những gì vừa hiện ra trong mảnh ký ức vụn vỡ, là một thiếu niên với khuôn mặt búng ra sữa, đang đứng thẳng tắp trong bộ y phục màu xanh lam nhạt. Thiếu niên ấy, hay chính là…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Bước qua ngai vàng, tiến đến vị trí hàng đầu tiên dành riêng cho Tể tướng, Park Je-mun ngẩng cao đầu, hất hàm nhìn Hoàng đế bằng ánh mắt sắc lẹm, xanh lè. Ông ta không còn là cái bóng mờ ảo giật dây sau tấm rèm nữa, mà đã trở lại với vai trò Tể tướng uy quyền. Ông ta lạnh lùng nhìn xuống Jeok Man-hee đang quỳ mọp dưới đất cầu xin, rồi cất giọng đanh thép quở trách. "Ngươi để ngoài…-
77,3 N • Ongoing
-
-
"……Nàng nói sao?" Hoàng đế vừa ngồi xuống la hán sạp, giọng điệu lập tức trở nên sắc bén. Như chỉ chờ có thế, Shin-bi khuỵu một gối xuống, ngoan ngoãn thu mình lại, rũ mắt tiếp lời. "Theo thiển ý của thần thiếp, dường như bệ hạ đang có chút muộn phiền vì Yoon thiếu gia, cúi xin bệ hạ minh xét. Dẫu mang hình hài nam nhi, nhưng Yoon thiếu gia vốn dĩ là yêm nhân, chẳng thể làm tròn bổn…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Dù có là bạn bè thân thiết đi chăng nữa thì cũng phải có chừng mực chứ. Đang trong kỳ nghỉ hè mà có cái hẹn gì quan trọng đến mức phải bỏ đi như thế, cái thằng ranh con hư đốn này. Cứ làm như mẹ không biết tỏng mấy cái cớ đó của con không bằng. Bà tự hỏi không biết có phải do phương pháp giáo dục của mình có vấn đề hay không, nhưng giờ nó đã lớn tồng ngồng rồi, đâu thể lôi ra…-
154,3 N • Ongoing
-
-
Việc nắm vững các quy tắc hoàng gia không làm khó được A-nok. Y ngồi nghe Jo Sang-gung (Triệu Thượng Cung) lải nhải bằng một giọng đều đều, tẻ nhạt mà cứ như thể đây là lần đầu tiên y được tiếp xúc với những điều này. Vì y vốn đã đi guốc trong bụng những quy tắc đó, nên trong mắt người khác, y hiện lên hệt như một bậc kỳ tài, chỉ cần nghe qua một lần là đã thấu hiểu và thực…-
72,9 N • Ongoing
-
-
"Cái gì?" "Bệ hạ mau chóng đến đó xem sao ạ." "Chậc. Chắc lại có chuyện tày trời gì rồi." Hae-eon khẽ chép miệng, rảo bước nhanh hơn. Ngự giá của Hoàng đế đã đợi sẵn trước cổng Trùng Hy Cung. Trước khi lên kiệu, Hae-eon khẽ vẫy tay gọi Thái y Trương Thời Bạch. Vốn là người ít nói, hắn lẳng lặng ghé tai vào sát miệng Hae-eon, vừa nghe Bệ hạ căn dặn vừa gật đầu. "...Ngươi mau…-
77,3 N • Ongoing
-
-
"Muôn tâu bệ hạ, có cần hạ lệnh lật thẻ bài không ạ?" Trong lúc Hoàng đế vẫn ngồi chờ mà chẳng thèm đụng đến bữa tối, thái giám Lee - người quản lý Hỗn Đường ti và Kính Sự phòng - bước vào thưa chuyện. Thấy Hoàng đế - người đã mấy tháng nay tối nào cũng dùng bữa và ngủ lại cùng San-san - hôm nay lại nấn ná mãi ở Hoằng Đức điện không chịu rời đi, lão đành phải lên…-
153,2 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 20 21 22 … 32 Tiếp