Các chương
-
Hoàng đế đặt vội bầu rượu đang uống dở lên chiếc bàn nhỏ gần đó, dùng cánh tay phải còn lành lặn vuốt ngược mái tóc rối bù rồi tiến lại gần San-san. Chắc hẳn vì quá căng thẳng, yết hầu San-san cứ liên tục chuyển động lên xuống. Nhìn theo chuyển động ấy, Hoàng đế thầm nghĩ, nếu không có cái yết hầu này, chắc chẳng ai phân biệt nổi đây là nam hay nữ. Hắn buông mình ngồi phịch…-
318,4 N • Completed
-
-
Trở về từ phủ Jeong-an, A-nok bỗng cư xử và suy nghĩ tiêu cực, cực đoan như thể căn bệnh uất ức lại tái phát. Trong những mảnh ký ức vụn vỡ, có giọng nói lo lắng rằng tâm bệnh của y sẽ trở nặng. Có vẻ như dẫu ở kiếp nào, y cũng chưa từng được chữa trị đến nơi đến chốn. Mà cũng làm gì có thời gian để chữa trị. Theo lời A-nok, vừa mở mắt sống lại kiếp này, y đã phải lập tức…-
159,9 N • Ongoing
-
-
San-san giật mình đánh thót, cả người cứng đờ. Không cần cầm cương, Hoàng đế vẫn ngồi vững vàng trên lưng ngựa, tay còn lại thô bạo bóp lấy cằm San-san, ép y quay mặt lại. "Ưm!" Chưa kịp phản ứng, một nụ hôn nồng nhiệt, cuồng bạo đã giáng xuống. Chiếc lưỡi nóng rực, ướt át của hắn mạnh mẽ xâm nhập, quấn chặt lấy lưỡi San-san. Mùi mồ hôi, mùi máu tanh, hòa quyện với mùi nam tính…-
318,4 N • Completed
-
-
Cái thằng ranh chết tiệt này. Cassian nghiến răng trèo trẹo cố nuốt cục tức vào trong. Đã 10 năm trôi qua rồi mà cái nết chẳng thay đổi chút nào. Cái hạt đậu phộng tí hon này vẫn cứ tự tiện ngang nhiên chiếm dụng giường của hắn, bạ đâu ngủ đấy, và làm đảo lộn hoàn toàn cuộc sống của Cassian. Biết trước thế nào cũng xảy ra chuyện nên mình mới định tống cổ nó đi ngay từ…-
183,3 N • Ongoing
-
-
"Ye thí chủ! Mặc kệ tiểu nữ ở đây và mau trốn đi!" Dù đang run rẩy vì sợ hãi, ánh mắt Mu-hwa vẫn vô cùng kiên định. Trái lại, trong ánh mắt đó còn ánh lên sự cắn rứt vì đã lôi kéo một người ngoài như Cheong-ra vào chuyện nội bộ của môn phái và đẩy y vào tình cảnh nguy hiểm thế này. Tuy nhiên, nghe những lời của Mu-hwa, ánh mắt Cheong-ra lại càng thêm phần đanh lại. Thay vì bỏ chạy, y…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Cheon Mu-gyeong đang ám chỉ rằng chính y đã cọ xát "cậu nhỏ" khắp người hắn sao? Đôi mắt Ho-yeon tràn ngập vẻ hoang mang. "Thì, thì ngươi cũng phải đánh thức ta dậy chứ." Dù biết mình đuối lý, Ho-yeon vẫn không chịu lùi bước. "Á!" *Xoạt*, tiếng vải rách vang lên, chiếc quần Ho-yeon đang túm chặt bị Mu-gyeong xé toạc không thương tiếc. Lớp vải mỏng manh y coi như áo giáp biến mất, để lộ cơ thể…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Yeo Jae-won cúi gằm mặt, cất giọng mệt mỏi như đang lẩm bẩm. Nhìn hắn lúc này, A-nok lại thấy bóng dáng của chính mình trong quá khứ hiện về. Nếu có thể quay ngược thời gian để gặp lại mình của ngày xưa, y chỉ muốn nói với bản thân rằng: Đừng làm vậy. Dù sao thì người đó cũng sẽ không bao giờ yêu mình đâu, vậy nên thà đừng trao đi mảy may tình cảm nào còn hơn. Dù đã sống lại một…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Ngay khi suy nghĩ đó xẹt qua đầu, Cassian đột ngột lên tiếng hỏi. “Cậu bảo tên cậu là gì nhỉ?” “Dạ, là Bli, Blair ạ.” Bliss cuống cuồng đính chính lại, Cassian ậm ừ "Hừm" một tiếng nghe thật khó dò. “Bli Blair à. Tên lạ thật đấy.” “À, haha, hahaha.” Bliss chỉ biết cười trừ cho qua chuyện. Đang định đứng dậy rút lui thì Cassian bất ngờ túm chặt lấy cánh tay cậu. “Chưa…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Cheong-ra cùng Mu-hwa đang căng thẳng bước qua cánh cổng chính của Hành Sơn Phái. Khi y liếc nhìn lại, bóng dáng của Dang Ran-yeong đã biến mất tăm không để lại chút dấu vết nào. Đúng như y từng nghĩ, thủ pháp ẩn nấp của hắn quả thực đạt đến một cảnh giới đáng kinh ngạc. Khi y ngoái nhìn lại một lần nữa, y chợt nghe thấy một luồng truyền âm nhập mật vang lên bên tai. – Đừng có quay đầu…-
277,9 N • Ongoing
-
-
A, Ho-yeon hét lên thất thanh khi bất ngờ bị cắn vào cổ. Tiếp theo cổ chân, giờ lại đến cổ y cũng hằn rõ dấu răng của Mu-gyeong. Đôi mắt y mở to vì quá đỗi kinh ngạc. Trước khi bị cắn lần nữa, Ho-yeon lấy tay che cổ. Đồng thời nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của Mu-gyeong. Khoảng cách gần đến mức cảm nhận được hơi thở của nhau. "Thế thì hãy làm một quy luật đúng đắn đi." Nếu…
-
219,5 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 21 22 23 … 102 Tiếp