Bạn không có cảnh báo nào.

    Chung Seiker

    Truyện 12
    Các chương 509
    Từ 1,2 Tr
    Bình luận 0
    Đang đọc 4 ngày, 4 giờ4 ngày, 4 giờ
    • Chương 9 bìa
      bởi Chung Seiker Đối mặt với ánh mắt xiên xẹo của Chu Gi-oh, tôi lại thể hiện một sự kiên quyết vững vàng. Tôi gật đầu, tựa như vừa đưa ra một quyết định vô cùng lớn lao. Thực ra, đối với tôi, đó đúng là một chuyện lớn. Nếu việc ngồi đây, ngay tại vị trí cao nhất của Muguang này mà không sợ hãi đến mức ngất xỉu chẳng phải là chuyện lớn, thì cái gì mới phải? "Đúng vậy ạ. Chú không thể tin…
    • Chương 8 bìa
      bởi Chung Seiker Tôi chẳng biết Chu Gi-oh đã dặn dò những gì, nhưng người ta thực sự mở cửa cho tôi chỉ bằng một tiếng chuông, chẳng hề ép tôi phải chui nhủi qua cái lỗ chó như mọi khi. Người gác cổng hôm nay, đúng như dự đoán, là gã Lee Jeong-sik với thân hình to lớn lực lưỡng. Sau tiếng "Chào chú ạ" vang oang oang của tôi, gã quét ánh mắt nhìn tôi từ đầu đến chân rồi buông một câu: "Thấy mày đến hoài…
    • Chương 7 bìa
      bởi Chung Seiker Dạo gần đây, Jin-yang thường xuyên qua lại với Trưởng nhóm Baek, giám sát viên xây dựng cho một dự án căn hộ. Ông ta trạc ngoài bốn mươi, chuyển từ Seoul xuống nhưng hóa ra lại là người gốc Muguang. Thuở đôi mươi, ông ta từng yêu một người phụ nữ, quen nhau ba tháng đã vội cưới. Để rồi mười năm sau đó, thói ghen tuông điên loạn của ông ta đã hành hạ cô ấy đến mức phải tự tử, bỏ lại…
    • Chương 6 bìa
      bởi Chung Seiker …Đáng lẽ tôi không nên nói câu đó. Cái ánh mắt lúc dì ta đưa vé cho tôi lại xuất hiện. Nụ cười âm u khiến tôi có cảm giác từ nay về sau dì ta sẽ tống hết mọi chuyến giao hàng của Kimoon cho tôi. Kang Moon-su vừa khúc khích cười vừa giật phắt tấm séc từ tay Kim Jeong-seok, nói: “Đã bảo rồi mà. Gold Horse kiểu gì cũng dính.” “Cậu có con mắt nhìn người à? Nhìn ra luôn thế?” “Ừ. Mẹ…
    • Chương 5 bìa
      bởi Chung Seiker “Đưa thì cứ lấy. Đừng làm tay tôi mỏi.” “Nhưng mà…” “Tôi bận.” Nụ cười trên mặt hắn dần tắt, nên tôi vội đưa tay ra. “…V-vậy, tôi xin nhận. Cảm ơn ngài ạ.” Theo thói quen, tôi cúi đầu khi nhận tiền. Tính cả tiền tip của người phụ nữ lúc nãy với ông chủ Chu, hôm nay tôi nhận được kha khá tiền mặt, nhưng lại chẳng thấy vui chút nào. Nó khiến tôi có cảm giác như…
    • Chương 4 bìa
      bởi Chung Seiker Cái chạm bất ngờ, cố ý ấy khiến cả bàn chân tôi giật mạnh trong tay hắn. Hắn lập tức ngẩng lên, nhìn tôi. “…À.” “…” Tôi tưởng hắn bình tĩnh lại rồi, nhưng không ánh mắt ấy vẫn dữ dội như khi hắn quật tôi ngã. Khốn thật… chắc năm nay xui tận mạng rồi, Min-jo ơi. Đúng là năm hạn. May thay, chuyện đó không kéo dài. Hắn buông cổ chân tôi, rồi quay lại chỗ ngồi. Tôi không…
    • Chương 3 bìa
      bởi Chung Seiker Nhưng thứ khiến tôi sốc hơn cả là, giữa lúc đang thúc liên hồi, người đàn ông ấy toàn thân phủ máu, trông cứ như vừa giết ai đó xong. Tôi thoáng nghĩ có phải hắn làm cô ta ra nông nỗi đó không, nhưng may mắn thay, ngoài những cái nhăn mặt chịu đựng, cô ta vẫn ổn. Nghĩa là… Bất ngờ, ông chủ Chu đang trong nhịp chuyển động dở dang liền ngẩng phắt đầu lên. Khuôn mặt loang lổ máu và đôi…
    • Chương 2 bìa
      bởi Chung Seiker Từ đầu dây bên kia vang lên những tiếng nói thô tục xen lẫn tiếng rên, nghe như Hyun-yang đang ngậm duong vat ông ta vậy. Tôi chẳng biết phải bảo cô dừng thế nào, mà nghe thêm chắc tai tôi thối mất, nên tôi cúp máy luôn. Mẹ kiếp. Nếu định làm trò đó thì đặt lịch riêng đi chứ. Vì lợi của những người giao hàng khác, chuyện như vậy tuyệt đối không nên xảy ra. Nhưng chắc Hyun-yang, mới vào nghề,…
    • Chương 1 bìa
      bởi Chung Seiker Tôi giữ lời hẹn, và đúng năm phút sau, Hyun-yang bước ra khỏi văn phòng Hwang No-byeong. Đôi môi cô ta tô son chỉn chu… Cả đời này, tôi đã bị những người cho vay quấy rầy, nhưng đây là lần đầu tôi bị nhét vào cốp xe. Có lẽ vì ngôi nhà tôi trốn kể từ khi xuất ngũ nằm sâu trong núi, nên chuyến đi khốn nạn này càng thêm thê thảm. Bánh xe xe đập bập lên con đường gồ ghề, cảm giác y hệt cuộc…
    • bởi Chung Seiker Ho-yeon một tay bám vào thân cây, cúi đầu nhìn xuống. Lộp cộp, tiếng bước chân ngựa ngày một gần. Đôi mắt con ngựa mở to hơn bình thường. Thay vì lòng trắng, tròng đen của Tae-pyeong lúc này lộ rõ mồn một. Cứ như thể nó cũng đang hoảng hốt trước những gì mình đang thấy, chẳng khác nào một con thú hoang vừa phát hiện ra điều kỳ lạ. Con ngựa to lớn gấp rưỡi những con ngựa bình thường,…
    Ghi chú