Bạn không có cảnh báo nào.
    Ảnh bìa của Xuyên thành phản diện trong tiểu thuyết võ hiệp, nhưng sao lại là một tên ăn mày?!
    18+BL Hàn QuốcCổ trangCổ trang phương ĐôngHài hướcLãng mạnNhất thụ đa côngNPTrưởng thànhVõ thuậtXuyên không

    Xuyên thành phản diện trong tiểu thuyết võ hiệp, nhưng sao lại là một tên ăn mày?!

    bởi Ly Thiên

    Công 1: Seo Mun Tae-ha

    Công cọc cằn, tsundere công, công chiếm hữu, công nhỏ tuổi.

    Nhân vật chính của nguyên tác. chính là lý do khiến Do-yul bỏ dở cuốn tiểu thuyết đang đọc dở giữa chừng. Theo nguyên tác, cậu ấy sẽ trở thành cao thủ “thu thập đầu người” không phân biệt chính – tà, thấy ai là giết người đó. nhưng trong thực tế, khi gặp phải Do-yul, người quá hiền lành so với cốt truyện, thì tính cách máu lạnh đó đang dần bị hóa giải.

    Công 2: Ha-rang

    Công ấm áp, công chó to, công si tình, công lớn tuổi.

    Là kẻ lang thang đã chăm sóc tận tình cho Do-yul khi anh vừa xuyên vào thế giới này và còn đang hoang mang. một ngày nọ đột nhiên biến mất, sau đó tái xuất với ngoại hình chỉn chu, bảnh bao đến bất ngờ.

    Công 3: Woo-hyun

    Công cáo, công lươn lẹo, công chung tình, công cùng tuổi.

    Bị ngất xỉu và được Do-yul nhặt về. dựa vào dáng vẻ bề ngoài thì có vẻ là công tử nhà giàu, nhưng hành vi thì lại đầy khả nghi.

    Thụ: Seo Do-yul

    Thụ xuyên không, thụ mỹ nhân, thụ bệnh yếu, thụ ngơ ngẩn lúc có lúc không.

    Một thiếu niên bình thường 19 tuổi, sống ở hàn quốc thế kỷ 21. vừa thi rớt 5 trường, 1 trường đang ở danh sách chờ và đang chuẩn bị ôn lại thì bất ngờ nhận được cuộc gọi trúng tuyển bổ sung như một phép màu. nhưng ngay sau đó, anh bị xuyên vào quá khứ, nhập vào thời thơ ấu bất hạnh của một vai phản diện trong truyện võ hiệp mà anh vừa đọc dở hôm trước.

    Dù cố gắng né cốt truyện gốc, nhưng mọi thứ lại chẳng hề thuận lợi. cuối cùng, anh bị sư phụ của nhân vật chính nhặt về. từ đó, đi đến đâu là nơi đó xảy ra đủ chuyện rắc rối, khiến anh, với cơ thể yếu ớt, khổ sở hết lần này đến lần khác.

    Nên đọc khi: Một thụ bệnh yếu (do thể trạng, không phải thiến hay bệnh bẩm sinh) cựu học sinh lớp 12, vô tình thả thính không kiểm soát, khiến các công dính như sam, rồi bản thân thì lăn lộn vật vã vì tình huống không thể thoát ra.

    Nếu bạn đang tìm một bộ đam mỹ võ hiệp có nhiều công, một thụ, cốt truyện hỗn loạn nhưng dễ đọc ngay cả với người mới bắt đầu thì đây là lựa chọn hoàn hảo.

    Trích dẫn: “Chết tiệt. Thôi thì… chiến thôi… huhuhu…”

    Giới thiệu tác phẩm.

    Vừa mới nhận được điện thoại báo trúng tuyển bổ sung vào đại học thì đã bị xuyên không.

    Oái oăm thay, lại là vào một cuốn tiểu thuyết võ hiệp mà hôm trước đọc dở dang rồi bỏ giữa chừng. Mà không phải vai chính hay người qua đường, nó lại là thời niên thiếu của một hắc ám phản phái tầm thường bị sư huynh, nhân vật chính, tiện tay tiễn về Tây Thiên từ sớm.

    …Nhưng giờ thì chẳng những khốn khổ, còn là một cô nhi không thân thích, lại phải lang thang đầu đường xó chợ kiếm ăn. Trời ạ, đây chẳng phải là quá bất công rồi sao?

    Đây gọi là nhân sinh ư…

    Lúc đang nằm bẹp dưới đất, vô lực, bị mấy tên ăn mày khác vây đánh, ta đã nghĩ như vậy.

    Đúng như nguyên tác, khi ấy sư phụ của nhân vật chính xuất hiện từ nơi nào đó, ngỏ ý thu nhận ta, không phải kiểu vớ đại mèo con ngoài đường, mà là đích thân tới dẫn ta đi.

    “Ngươi có nguyện ý theo ta chăng?”

    Ta bị điên chắc, tự dâng đầu tới nơi mà sau này chính tay đồ đệ ngài sẽ xử lý ta?

    “…Dạ vâng! Con rất nguyện ý ạ!”

    Chỉ bởi vì kiếp sống ăn mày này thực sự quá đỗi khắc nghiệt.

    Thôi thì cứ ngoan ngoãn sống như chuột rúc, đến khi lớn thêm chút nữa rồi tìm cách xuống núi vậy.

    …Nhưng sao lại thành ra thế này chứ.

    Chỉ mong tránh khỏi kết cục thê thảm thôi mà. Có điều, thể loại của quyển tiểu thuyết này… hình như có gì đó bất thường lắm.

    “Một kẻ yếu đuối đến nỗi chẳng đập vỡ nổi tảng đá to bằng thân mình bằng tay không thì biết nấu nướng cái gì chứ? Đưa cái đó đây, rồi ăn tạm cái này đi.”

    Lúc còn xưng là sư huynh, y bắt nạt, hạch sách đủ điều. Ấy vậy mà giờ bỗng quay đầu là bờ, hóa thành kẻ khác hẳn.

    “Nếu ngươi không thấy phiền… thì lần sau ta sẽ mang món ngon hơn tới… Vậy nên, ta… có thể lại đến nữa không?”

    Một kẻ đáng ngờ, vừa ra tay cứu mạng ta lúc đang hấp hối nơi đầu đường xó chợ, vừa đỏ mặt thẹn thùng mà chìa ra nỗi cô độc, là sao chứ?

    Không chịu lộ diện, chỉ biết lén lút bám theo phía sau, rồi mỗi khi ta gặp nguy hiểm lại ra tay tương trợ rồi lập tức biến mất… lại là một sát thủ?

    “Ê, ê!”

    “T-ta có thuốc đây! Mau đặt hắn nằm xuống!”

    Giữa lúc hỗn loạn, thân thể yếu ớt này chỉ khiến bọn họ càng thêm lo lắng, chăm chút đến mức quá tay.

    …Tất cả đều không cần thiết, ta chỉ muốn được yên thân một mình thôi mà!

    1. Chưa có chương nào được xuất bản.
    Ghi chú