Chương 5
bởi Ly ThiênLý do tôi không được đối xử như một người con thực thụ trong nhà…….. là vì quẻ bói của ni cô chăm lo cho gia đình chúng tôi. Đó là ni cô Woljeong, người đã ở nhà chúng tôi từ trước khi hai anh em tôi chào đời. Chúng tôi đều chỉ gọi bà là ‘ni cô’.
Vốn dĩ tôi là đứa trẻ không nên được sinh ra. Khi biết cái thai trong bụng là thai đôi, mẹ tôi đã vô cùng háo hức và vui mừng. Thế nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Khi ba mẹ đang suy nghĩ xem nên đặt hai cái tên ở nhà nào cho hai đứa, thì ni cô lại tỏ vẻ nghiêm trọng.
‘Đứa trẻ cô đang mang trong bụng, một trong hai không phải là người mà là dã thú. Hồn dã thú đã đánh cắp bào thai rồi chui vào đó đóng giả làm trẻ sơ sinh đấy.’
Cú sốc của ba mẹ lúc đó không thể diễn tả bằng lời. Nghe nói đôi khi cũng có những trường hợp như vậy. Nói đơn giản là dã thú, nhưng thực chất đó là loại cặn bã thấp hèn và bẩn thỉu nhất trong số những tạp quỷ vất vưởng nơi chín suối. Những thứ đó may mắn chui vào được bụng người rồi giả vờ làm em bé để sinh ra.
Nghe bảo loại tạp quỷ dã thú sinh ra theo cách đó sẽ tham lam đánh cắp vận khí của những người xung quanh làm của riêng để lớn lên, cuối cùng sẽ trở thành tội phạm và phá hoại gia đình.
Đó chính là tôi. Chuyện này thực ra khá phổ biến, nhưng rất hiếm khi trở thành vấn đề lớn. Bởi vì chúng không có số mệnh nên thường chết yểu, hoặc có khi còn không kịp chào đời đã chết rồi. Vấn đề là bên trong cái thai mà tôi đánh cắp đã có sẵn một sinh linh.
Tôi đã đóng giả làm thai đôi và lớn lên trong bụng mẹ. Lẽ ra lúc sinh ra tôi phải là thai lưu, hoặc nếu có sinh ra thì cũng chẳng sống được bao lâu là phải chết. Thế nhưng chẳng hiểu sao tôi lại có bản tính độc địa đến vậy…….
Mang thân phận dã thú không có số mệnh, tôi lại là một thứ ngang ngược dám cướp đi tử vi của In-ha, người sinh cùng ngày cùng giờ với tôi.
Nghe nói ban đầu tử vi của In-ha vĩ đại đến mức có thể nắm giữ và xoay chuyển cả một quốc gia. Nhưng vì bị tôi cướp mất nên số mệnh của cả hai đều trở nên bình thường.
Thế nhưng tôi lại bám víu vào In-ha – người mang số mệnh tốt đẹp – để cướp lấy bào thai của mẹ, thậm chí còn cản trở cả tiền đồ của In-ha. Trong khi lẽ ra tôi là kẻ không được phép sinh ra và phải lang thang vất vưởng nơi chín suối.
Hơn nữa, có lẽ vì là dã thú nên từ nhỏ tôi đã là một đứa trẻ nhạy cảm và hay khóc, trái ngược hoàn toàn với một In-ha ngoan ngoãn, hiền lành và hay làm nũng. Đã đến nước này, đáng lẽ tôi phải nằm rạp xuống mà sống cho yên thân, nhưng tôi lại cư xử như thế nên cả nhà ghét tôi cũng là chuyện đương nhiên.
Dù vậy vẫn có người đối xử tốt với tôi……. Nói mới nhớ, tôi chẳng thấy bóng dáng ông ấy đâu cả ở nhà tang lễ lẫn lò hỏa táng.
“……Mẹ.”
“Ôi, In-ha, con tỉnh rồi à?”
Giọng điệu dịu dàng của mẹ vẫn làm tôi thấy xa lạ. Bởi vì mẹ cực kỳ hiếm khi mỉm cười với tôi. Tôi ấp úng rồi hỏi:
“Chú đâu rồi ạ? Trong suốt lễ tang con không thấy chú đâu…….”
“Sao tự dưng con lại tìm chú?”
Tôi giật mình. Kể từ khoảnh khắc tỉnh lại sau khi ngất xỉu trước mặt Lee Tae-seon, tôi đã ngừng việc nói mình là In-young. Vì tôi không muốn nhìn thấy gương mặt tuyệt vọng của ba mẹ thêm nữa.
Tuy nhiên, việc đóng giả In-ha lại rất khó khăn. Khác với tôi, In-ha là người sáng sủa, hoạt bát, không nói lắp và dễ dàng thân thiết với bất kỳ ai. Đó là tài năng mà tôi không có.
Vì thế tôi quyết định cứ giữ im lặng. Cứ làm như thể tôi đang đau buồn vì sự ra đi của một nửa mình, và do di chứng của vụ tai nạn giao thông quá nghiêm trọng nên mới như vậy.
Việc In-ha có thực sự đau buồn vì cái chết của tôi hay không thì không ai biết được…… Nhưng đó là câu hỏi không bao giờ có thể đặt ra được nữa.
Kẻ cướp đi tử vi của In-ha, biến anh ấy thành người bình thường là tôi, giờ đây lại cướp đi cả sinh mạng lẫn thể xác của anh ấy. Nếu ai đó biết được, chắc chắn họ sẽ bảo tôi là một tên trộm cực kỳ đáng sợ.
Việc tìm chú cũng vậy. In-ha rất ghét chú. Chú đối xử với In-ha một cách lạnh nhạt đến kỳ lạ, nhưng lại đối xử rất tốt với tôi. Vì vậy, việc In-ha – người được cả nhà yêu thương – ghét chú cũng là lẽ đương nhiên.
Tôi vội vàng đổi chủ đề.
“Chỉ là con không thấy chú đâu thôi ạ. Còn ni cô với Giáo sư Jang đâu rồi mẹ?”
“Ni cô lên núi cầu nguyện rồi, còn Giáo sư Jang từ lúc con được đưa vào đây đã túc trực chăm sóc con suốt đến mức ngất xỉu nên đang phải nằm viện.”
“Ngất xỉu cơ ạ?”
Nghe nói giáo sư ngất xỉu, tôi giật mình ngẩng đầu lên.
“Ừ. Ni cô với giáo sư đã một mình thức trắng đêm để chữa trị cho con đấy. Nếu không nhờ hai người họ thì In-ha à, có khi con không tỉnh lại được đâu.”
“A…….”
Tôi tỉnh lại sau một tuần. Nghe nói trong suốt một tuần đó, ni cô và Giáo sư Jang đã đẩy lui tất cả các nhân viên y tế khác để tự mình túc trực bên tôi.
Có thể tôi đã không tỉnh lại được. Nghe câu đó tôi thấy rợn người cũng thật nực cười. Kẻ đã cướp thể xác của In-ha để tỉnh lại mà còn thấy nhẹ nhõm sao. Tôi đúng là…….
“Chắc là đây rồi.”
Chiếc xe của Lee Tae-seon đi đầu tiên đã rẽ vào lối vào của một cơ sở có quy mô vừa phải, trông giống như một công viên.
Trên tấm biển hiệu viết hai chữ ‘Vinh Hoa Viên’ bằng nét chữ nhã nhặn. Thấy tượng Đức Mẹ ở khắp nơi, có vẻ đây là cơ sở liên quan đến Công giáo.
Từ lúc lọt lòng tôi đã ở cùng ni cô nên đối với Cơ Đốc giáo hay Công giáo, tôi luôn có cảm giác không thoải mái.
Lee Tae-seon cũng không theo Công giáo. Nhưng anh ta từng nói với tôi rằng thế giới này có rất nhiều tôn giáo, không nhất thiết phải trói buộc mình vào tôn giáo mà bản thân đang tin theo. Nghe câu nói đó xong, sự ác cảm của tôi với các tôn giáo khác cũng biến mất.
Nhưng ba mẹ có thực sự cho phép chôn cất tôi ở một nơi như thế này không.
“Ở đây có vẻ là cơ sở của Công giáo ạ.”
Tôi cẩn thận lên tiếng phòng hờ, ba tôi liền lắc đầu quầy quậy.
“Chẳng phải Giám đốc Lee vốn ghét việc nhà chúng ta thờ phụng ni cô sao. Có vẻ In-young muốn được chôn cất ở một nơi như thế này. Đành chịu thôi.”
Chẳng hiểu sao, tôi có cảm giác nếu người được chôn cất là In-ha thì phản ứng của họ sẽ khác. Không, liệu có phải chỉ là cảm giác thôi không. Chắc chắn là như vậy. Đương nhiên họ sẽ đưa vào chùa, hoặc ít nhất cũng sẽ tránh những nơi như thế này. Ni cô cũng sẽ phản đối cho xem.
Vừa đỗ xe ở bãi và bước xuống, một khu rừng thủy táng rộng lớn hiện ra trước mắt, và xa xa là vùng biển Đông xanh thẳm. Có lẽ vì trời vừa tạnh mưa nên cả bầu trời và mặt biển đều xanh đến chói mắt.
Lee Tae-seon bước xuống từ chiếc xe đến trước. Anh ta xuất hiện hơi muộn một chút. Anh ta vẫn không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, và các nhân viên đang chờ sẵn bắt đầu tiến hành nghi thức thủy táng. Vị trí nằm ở một nơi rất rộng, có thể nhìn thấy biển rõ nhất.
Tôi tự hỏi liệu cơ thể mình có xứng đáng được chôn cất ở một nơi quá đỗi tuyệt vời như thế này không.
Trên bia mộ cũng khắc tên tôi giống như trên hũ tro cốt. Tôi vẫn có cảm giác như mình đang mơ. Tôi nhắm chặt mắt rồi mở ra nhưng phong cảnh xung quanh chẳng có gì thay đổi.
Tôi thẫn thờ nhìn Lee Tae-seon. Anh ta đứng trên cùng để theo dõi buổi lễ, nên tôi chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng anh ta trong bộ đồ tang.
Giá như đây chỉ là một giấc mơ. Tôi mong sao khi mở mắt ra, Lee Tae-seon sẽ ở bên cạnh tôi. Khi tôi nói ‘Em gặp ác mộng’, anh ta sẽ mỉm cười và ôm tôi vào lòng rồi nói ‘Như con nít vậy’ như mọi khi. Và tôi mong anh ta sẽ dỗ dành tôi bằng cách kể về lễ cưới, về tuần trăng mật sắp tới.
Nhưng Lee Tae-seon không hề quay lại nhìn tôi lấy một lần.
Trên đường về nhà, những hạt mưa lại bay bay. Đang thẫn thờ tựa đầu vào cửa sổ, tôi chợt nhớ ra vụ cảnh sát đến tìm vào ngày tang lễ.
“Mẹ, ba. Ngày diễn ra tang lễ…… có cảnh sát đến tìm ạ.”
Ngay lập tức, mẹ tôi quay người lại. Gương mặt mẹ tràn ngập vẻ lo lắng.
“Chuyện đó con không cần phải bận tâm nữa đâu, In-ha. Mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa rồi. Vốn dĩ đó là chuyện vô lý mà.”
“Ý mẹ là chuyện con đẩy In-young xuống đường khiến nó chết ấy ạ?”
“Con nói gì vậy, thằng bé này! Con nghĩ chuyện đó có lý sao? Một đứa ngoan ngoãn như con mà lại làm chuyện đó sao, thật là nực cười…….”
“Em kìa.”
Khi ba tôi điềm đạm ngăn lại, mẹ tôi bèn hạ giọng xuống và lại một lần nữa dỗ dành tôi rằng mọi chuyện không sao đâu.
Thực tế thì việc In-ha đẩy tôi xuống đường chẳng có gì là vô lý cả. In-ha hoàn toàn có thể làm như vậy. Và với một lý do cũng hết sức phi lý. Bởi vì đối với In-ha, tôi không phải là anh em sinh đôi, cũng chẳng phải người thân, thậm chí tôi còn chẳng phải là con người.
Mưa bắt đầu rơi nặng hạt.
Về đến nhà, theo thói quen tôi mở cửa phòng mình ra rồi cứng đờ người. Căn phòng đã trống trơn. Không phải là được dọn dẹp, mà cứ như thể nó vốn dĩ là một căn phòng trống từ ngay từ đầu vậy. Nếu không có vết bẩn nhỏ do tôi lỡ tay làm đổ trên chỗ từng đặt bàn học, chắc tôi cũng chẳng nhận ra đó là phòng mình.
Mẹ tôi bưng ly trà nóng lên lầu hai vội vã chạy lại chỗ tôi.
“Con nhìn vào đây làm gì.”
Vừa nói mẹ vừa kéo cửa đóng cái “rầm” từ phía sau. Căn phòng trống rỗng như chưa từng có người ở chỉ trong vài ngày đã biến mất khỏi tầm mắt tôi. Mẹ tôi nói:
“Đồ đạc của người chết để lại lâu không tốt đâu. Căn phòng này ni cô xem qua một lần rồi sẽ cho dán tường và lát sàn lại để làm nhà kho, nên con đừng có ra vào vô cớ. Rõ chưa?”
Phòng tôi là căn phòng nhỏ ngay lối lên cầu thang lầu hai, còn phòng của In-ha là căn phòng lớn có phòng tắm riêng nằm tít bên trong. Tôi cùng mẹ bước vào phòng In-ha với những bước chân ngượng nghịu.
Phòng của In-ha khác với những gì tôi nhớ. Có vẻ như chăn ga gối đệm, giấy dán tường và một số đồ nội thất đã được thay mới hoàn toàn. Bầu không khí khác hẳn so với căn phòng mà In-ha từng dùng trước đây, nhưng từ đầu đến cuối đều được trang trí theo đúng sở thích của In-ha. Khi tôi quay sang nhìn mẹ, bà đặt tách trà xuống bàn rồi mỉm cười.
“Nhiều chuyện phải bận tâm quá mà. Mẹ đã thử thay đổi bầu không khí xem sao. Để con bớt nghĩ ngợi lung tung.”
Hóa ra trong một tuần tôi bất tỉnh và mấy ngày diễn ra tang lễ, mẹ đã giải quyết xong xuôi hết mọi chuyện sao.
Tôi đưa mắt chầm chậm nhìn quanh căn phòng. Căn phòng của tôi vốn chỉ có những món đồ nội thất tối thiểu, lúc nào cũng khác biệt, và lần này lại càng lộng lẫy hơn. Có thể thấy rõ ý đồ muốn an ủi In-ha. Dù không biết đó là sự an ủi dành cho điều gì…….
“Mẹ.”
“Ơi, bé con của mẹ.”
Mẹ áp hai tay vào má tôi rồi ngước lên nhìn tôi. Bé con. Đó là cách gọi tôi chưa từng được nghe. Thật kỳ lạ là từ cách gọi đó, tôi cảm nhận được rằng bản thân mình đã hoàn toàn biến mất.
“…Con đói rồi.”
“Vậy sao? Mẹ con mình cùng ăn cơm nhé? Con đi rửa mặt đi, mẹ sẽ dọn cơm cho con.”
Mẹ đẩy tôi về phía phòng tắm rồi hối hả đi ra ngoài. Tôi nghe tiếng mẹ gọi bếp trưởng từ dưới lầu. Tôi lặng lẽ bước vào phòng tắm, có vẻ nơi này cũng mới được làm lại. Vì tôi chỉ được vào đây mỗi khi đi làm việc vặt cho In-ha nên cũng không rõ lắm…….
Tôi đứng trước gương. Một gương mặt đầy vết bầm tím, nhưng Yoon In-young đang hiện diện ở đó. Dù nhìn thế nào đi chăng nữa, đó cũng là Yoon In-young, là tôi.
Nhưng cũng có thể chỉ có tôi mới thấy như vậy. Có thể do tôi đang ở trong cơ thể In-ha nên tôi trong gương mới trông giống ‘tôi’.
Đứng nhìn chằm chằm vào gương một lúc lâu rồi tôi cũng tắm rửa qua loa và đi xuống lầu, mùi thức ăn thơm phức bốc lên. Đồ ăn đã được dọn sẵn ở vị trí của mẹ và In-ha. Bàn ăn này vốn dĩ không có chỗ cho tôi.
Ngày xưa chúng tôi từng ăn cùng nhau, nhưng kể từ khi In-ha bảo rằng mỗi khi ăn cùng một món ăn với tôi, ở cùng một chỗ với tôi thì anh ấy thấy người bứt rứt, nên tôi đành phải ăn đồ ăn được chuẩn bị riêng trong phòng mình.
“Con đói lắm phải không? Mau ăn đi. Canh là do mẹ tự tay nấu đấy.”
“Con xin phép ăn ạ.”
Mẹ gắp thức ăn bỏ vào thìa cho tôi. Dù tôi không có cảm giác ngon miệng nhưng món nào cũng ngon tuyệt. Hương vị cũng khác hẳn những món tôi từng ăn từ trước đến giờ.
Có lẽ thức ăn dọn lên mâm của tôi là do phụ bếp nấu, hoặc là đồ ăn sẵn. Nếu không phân biệt đối xử đến mức đó thì cơ thể In-ha sẽ liên tục mệt mỏi mất.
“À này, In-ha. Vài ngày nữa Giám đốc Lee sẽ đến nhà đấy.”
Tôi suýt chút nữa đánh rơi cả chiếc thìa.
0 Bình luận