Bạn không có cảnh báo nào.

    “Lòng Người giờ đã bình ổn hơn chút nào chưa?”

    “…hạ thần đã để lộ dáng vẻ đáng hổ thẹn trước mặt Bệ hạ rồi.”

    Dam-yeon, người vừa mới khóc nức nở như một đứa trẻ, giờ đây chỉ biết lúng túng cúi gầm mặt. Khi nhận ra bàn tay của Hoàng đế vẫn đang nắm chặt lấy tay mình, y khẽ run rẩy nơi đầu ngón tay.

    Theo phản ứng đó, ánh mắt của Lee Geon tự nhiên hướng xuống dưới. Bàn tay của Dam-yeon đầy những vết chai sần và nứt nẻ, dẫu có nói lời khách sáo đến đâu cũng không thể khen là đẹp đẽ. Hắn nhìn chiếc liềm rơi trên đất cùng mảnh vườn nhỏ phía sau, rồi lại dời tầm mắt về phía Dam-yeon.

    Nhận ra ánh mắt của Hoàng đế đang dừng lại nơi sân sau và đôi bàn tay mình, Dam-yeon đỏ mặt. Đó là công việc y bắt đầu để tự nuôi sống bản thân, nếu không có nó, có lẽ y đã chẳng thể sống sót đến tận bây giờ.

    Thế nhưng, việc để lộ dáng vẻ thảm hại này trước mặt Hoàng đế khiến y thấy thật xấu hổ. Dam-yeon cắn chặt môi, cố gắng tìm cách che giấu đôi bàn tay lấm bẩn.

    “Người sẽ làm đau môi đấy.”

    Bàn tay ấm áp đang choàng qua vai y bỗng dời lên làn môi. Dam-yeon giật mình buông lỏng đôi môi đang cắn chặt, thấy vậy, Lee Geon khẽ mỉm cười.

    “Tiết trời đương lạnh. Chúng ta nên vào trong thì hơn.”

    Có vẻ như hắn không hề có ý định quay về. Dam-yeon lén nhìn ngài một lượt, rồi chỉ còn cách khẽ gật đầu.

    Bước theo chân Dam-yeon vào trong tẩm xá, Lee Geon chậm rãi quan sát nội thất bên trong, nơi tồi tàn hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng.

    “Suốt thời gian qua, Người đã sống ở nơi thế này sao?”

    Chẳng có lấy một thứ gì ra hồn. Duy chỉ có hương thơm thanh tao của hoa tử la lan (제비꽃) lấp đầy không gian nhỏ hẹp này là thứ khiến hắn hài lòng, còn trong phòng ngay cả một chiếc gương đồng hay lò sưởi thông thường cũng không có. Đồ xa xỉ là chuyện viển vông, ngay cả những ô cửa sổ dùng để ngăn hơi lạnh cũng rách nát, vỡ vụn, khiến gió lùa vào từng kẽ hở.

    “…Dẫu có hơi cũ kỹ, nhưng một mình hạ thần ở thì cũng đủ rồi ạ. Xin Ngài đừng bận lòng.”

    “Cung nhân được phân phó đến đây đâu cả rồi?”

    Hắn đã vào đây được một lúc lâu, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng một ai.

    “Chuyện đó là…”

    Nhìn dáng vẻ y chỉ biết đảo tròn đôi mắt vì khó xử, khóe môi Lee Geon đanh lại lạnh băng. Trong đầu hắn như hiện ra quãng thời gian mà Dam-yeon đã phải chịu đựng.

    Dẫu đã sinh ra đứa trẻ mang biểu tượng của hoàng gia, y vẫn phải sống một cuộc đời không có lấy một người bên cạnh. Chỉ vì xuất thân hèn kém, vì không được sủng ái mà bị ngó lơ đến mức này.

    Nếu hắn không tìm đến, có lẽ y đã sống như thế này cho đến lúc chết. Lee Geon nhìn Dam-yeon đang siết chặt nắm đấm để kìm nén cơn ho, lạnh lùng gọi:

    “Thượng tiên.”

    “Vâng, bệ hạ.”

    “Ngay lập tức bắt giữ toàn bộ cung nhân của Hoa Nhiên Điện và xử trảm. Chúng là những kẻ tội đồ ăn bám bổng lộc quốc gia.”

    “Thần tuân lệnh.”

    Dam-yeon hít một hơi thật sâu rồi đột ngột ngẩng đầu. Nhìn thấy gương mặt đang bừng bừng nộ khí của Hoàng đế, y vội vàng lên tiếng:

    “Bệ hạ, chúng vẫn còn là những đứa trẻ. hạ thần sẽ dạy bảo lại thật tốt. Vì vậy xin Ngài… hãy thu hồi mệnh lệnh đáng sợ đó đi ạ.”

    Nếu các cung nữ có tội, thì tội duy nhất là gặp phải một chủ nhân không có quyền thế. Dam-yeon không muốn vì mình mà có ai đó phải mất mạng.

    “Bệ hạ… hạ thần khẩn cầu Ngài.”

    Lee Geon im lặng nhìn y. Hắn không thể tin được một người yếu đuối như thế này lại có thể chịu đựng một mình suốt ngần ấy năm trường.

    Thấy hắn không nói gì, Dam-yeon có lẽ nghĩ rằng hắn đang giận. Những giọt nước mắt đọng nơi khóe mắt y càng tỏa sáng lấp lánh hơn. Đúng lúc ấy, một mùi hương thoang thoảng thấm vào không gian. Đôi mắt Hoàng đế nheo lại. Mùi hương mị hoặc đang vây quanh dỗ dành hắn chính là hương sắc phát ra từ cơ thể Dam-yeon.

    Có lẽ vì không biết hương sắc của mình đang rò rỉ ra ngoài, Dam-yeon vẫn đắm chìm trong nỗi sợ hãi. Lee Geon, người vừa mới cảm thấy mọi thứ thật phiền toái, bỗng nheo mắt trước hương hoa tử la lan quanh quẩn nơi đầu mũi.

    Suốt thời gian qua, đã có bao nhiêu kẻ được ngửi mùi hương này rồi? Dẫu Tiên hoàng đã là người quá cố, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc có một Dương nhân nào khác không phải mình đã ngửi thấy hương sắc của Dam-yeon, hắn lại cảm thấy ruột gan thắt lại.

    Dam-yeon không hề hay biết điều đó, sự im lặng kéo dài của Hoàng đế khiến y càng thêm lo sợ, chỉ biết nhìn sắc mặt hắn mà cắn môi.

    “Người có một thói quen xấu quá.”

    Nhìn thấy vệt máu đọng trên môi y, Lee Geon đưa tay ra. Dam-yeon định lùi lại nhưng đã bị bàn tay tiến tới giữ chặt, không thể né tránh.

    “Trước khi làn môi xinh đẹp này bị thương, tốt nhất Người nên sửa cái thói quen này đi.”

    Hắn dùng đầu ngón tay cẩn trọng nhấn vào vết thương trên môi y. Lặng lẽ nhìn xuống khuôn mặt đẫm lệ và ánh mắt đang run rẩy, hắn nở một nụ cười nhạt trên môi.

    Ngay từ lần đầu nhìn thấy, y đã đẹp đến mức nổi bật, nhưng khi nhìn gần thế này lại càng kiều diễm hơn. Ngay lúc này đây, hắn muốn ép y nằm dưới thân mình, nhìn y thở dốc trong dục hỏa với khuôn mặt đẫm mồ hôi. Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc.

    Hiện tại là thời điểm cần bồi đắp thêm chút tình cảm “cha con”. Để y không có ý định bỏ trốn ngay cả khi hắn lộ ra dục vọng của mình, hắn phải trở thành tất cả của y. Lee Geon che giấu tâm tư, buông môi Dam-yeon ra và thu tay lại.

    “Việc xử lý đám cung nhân ta sẽ dừng lại ở mức đuổi khỏi cung.”

    “Có thật không ạ?”

    “Phải. Mẫu thân đã khẩn khoản cầu xin như thế, nhi thần còn cách nào khác đâu.”

    Dam-yeon nở một nụ cười mà hắn chưa từng thấy, dẫu nước mắt vẫn còn vương nơi khóe mắt. Nhìn dáng vẻ y cười rạng rỡ đến nheo cả mắt lại, Lee Geon khẽ vuốt ve gò má mềm mại của y.

    “Bệ hạ, đã đến giờ Ngài phải vào chính điện rồi ạ.”

    Nghe lời của Thượng tiên, Dam-yeon vội vã che giấu biểu cảm nuối tiếc trên gương mặt mình. Thế nhưng Lee Geon, người vốn đã quan sát toàn bộ dáng vẻ đó, khẽ nén nụ cười và nói:

    “Đã đến giờ rồi sao.”

    “Vâng. Các đại thần nghe nói đã đến đông đủ và đang chờ đợi ạ.”

    Chưa đợi Thượng tiên nói hết câu, đôi vai Dam-yeon đã rũ xuống như một tội nhân. Thế nhưng dáng vẻ y vẫn cố gắng một cách tuyệt vọng để lưu giữ gương mặt hắn vào trong mắt. Đây đã là lần thứ hai hắn nhìn thấy dáng vẻ này.

    Ngày đó, khi vừa sinh con đã bị cướp đi mà chưa kịp ôm vào lòng, liệu Dam-yeon cũng đã mang khuôn mặt như thế này sao?

    Nếu là y, hẳn y đã cố gắng hết sức để thu giữ hình bóng hắn vào mắt với cơ thể còn chưa kịp hồi phục sau khi sinh. Chắc hẳn y đã không thể thốt ra lấy một lời đòi ôm con, mà chỉ biết lặng lẽ rơi nước mắt đuổi theo sau vị Thượng cung đang bế đứa trẻ đi khi y phục còn chưa kịp chỉnh tề.

    Lee Geon tưởng tượng về một Dam-yeon với khuôn mặt non nớt hơn, rồi thèm khát lướt nhìn khắp gương mặt y như đang thưởng thức một món quà.

    “Bệ hạ.”

    Lee Geon nhíu mày trước tiếng gọi của Thượng tiên. Hắn bất đắc dĩ đứng dậy và nói:

    “Nhi thần muốn ở lại lâu hơn nhưng có lẽ phải đi rồi.”

    “Không sao đâu ạ…. Được Ngài dành thời gian đến đây, hạ thần đã cảm kích khôn cùng rồi.”

    Dam-yeon mím chặt môi như một người đang cố gắng che giấu cảm xúc. Dẫu cố không khóc, nhưng viền mắt đã đỏ hoe đã thay y nói lên tâm lòng mình.

    Cảm giác khó chịu vừa rồi bỗng chốc tan biến, Lee Geon cảm nhận được ánh mắt sầu muộn hướng về mình, hắn nhếch môi vẽ nên một đường cong hoàn hảo.

    “Đừng lo lắng. Chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ lại gặp nhau thôi.”

    “…Dạ?”

    Trước lời nói không ngờ tới, Dam-yeon mở to mắt. Lee Geon khẽ cười, bao phủ lấy mu bàn tay y.

    “Nhi thần phải thường xuyên tới thăm người để bù lại quãng thời gian chúng ta đã xa cách chứ.”

    “A….”

    “Chẳng phải vậy sao, mẫu thân?”

    Đồng tử của Dam-yeon khẽ dao động. Y đang lưỡng lự không biết mình có được phép nuôi dưỡng tham niệm này không. Thế nhưng trước sự kỳ vọng rõ rệt trong ánh mắt y, Lee Geon đã khẽ ôm lấy Dam-yeon. Qua lồng ngực chạm vào nhau, hắn cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập. Thình thịch, thình thịch.

    Hoàng đế lặng lẽ giấu đi nụ cười, hít sâu mùi hương cơ thể ngọt ngào của y rồi đứng thẳng người lại.

    “Sẽ sớm gặp lại mẫu thân.”

    “…hạ thần, sẽ chờ đợi Ngài.”

    Hài lòng nhìn xuống Dam-yeon, người lần đầu tiên bộc lộ tâm tư của mình, Lee Geon xoay người rời khỏi Hoa Nhiên Điện.

    “Thượng tiên.”

    Vẻ mặt dịu dàng biến mất, ánh sáng ấm áp trong mắt tan biến trong nháy mắt. Vị hoàng tử vừa mới đối xử thân tình với “mẫu thân” ban nãy, giờ đây ra lệnh bằng giọng nói lạnh thấu xương.

    “Toàn bộ cung nữ thuộc Hoa Nhiên Điện, không sót một người nào, hãy đem ra chém đầu. Những kẻ chịu trách nhiệm cũng phải bị lôi ra xử trảm.”

    Thông thường khi hoàng vị thay đổi, những cuộc thanh trừng máu me sẽ theo sau, nhưng sự lên ngôi của vị Hoàng đế vốn đã nắm thực quyền từ lâu này lại khá bình lặng. Việc mũi kiếm đầu tiên của hắn hướng về Hoa Nhiên Điện là điều không ai có thể ngờ tới.

    “Nhưng thưa bệ hạ. Việc này có thể khiến ánh mắt của cả hoàng cung đổ dồn về phía Thục viên nương nương. Đặc biệt là Thái hậu nương nương…”

    Trước lời nói thận trọng của Thượng tiên, Lee Geon khẽ nhếch môi cười.

    “Làm tròn đạo con, tận hiếu với người mẹ đã sinh ra mình, ai có thể nói ra nói vào được chứ?”

    “……”

    “Trừ phi kẻ đó muốn chết.”

    Thượng tiên mím chặt môi. Ông không thể đoán định được tâm tư của Hoàng đế. Thế nhưng nếu thực sự có nỗi nhớ nhung và tình cảm dành cho mẫu thân sinh thành, thì từ 5 năm trước khi nắm trong tay quyền lực thực sự, hắn đã phải tìm đến Thục viên rồi.

    Nếu là vì nhìn thấy Thục viên ở yến tiệc mà đổi ý thì thà rằng như thế còn tốt hơn. Bởi vì nó vẫn khả quan hơn nhiều so với cú sốc khi lần đầu Hoàng đế nói rằng muốn tới tẩm xá của Thục viên.

    “Ta muốn chăm sóc Người thật chu đáo, vậy nên hãy tuyển chọn những kẻ kín miệng và lanh lợi để điều tới đó.”

    “Vâng, bệ hạ.”

    Lee Geon đang định đặt những kẻ vừa là giám sát, vừa là mắt xích thông tin của mình bên cạnh Thục viên.

    Điều này là để làm tròn đạo làm con… hay là vì một lý do nào khác…

    Thượng tiên không thể xóa bỏ cảm giác lấn cấn trong lòng, ông cúi đầu và thầm lựa chọn những người phù hợp.

    “Và những cung nhân mới được điều đến tuyệt đối không được phép bắt chuyện riêng với mẫu thân.”

    Dam-yeon hẳn đã phải sống cô độc suốt thời gian dài nên rất khao khát tình cảm. Giống như dáng vẻ y khẩn thiết van xin tha thứ cho những kẻ đã bỏ mặc mình, chắc chắn y sẽ rất dễ dàng trao đi lòng tin.

    “Chăm sóc cho chu đáo nhưng tuyệt đối không được để Thục viên nảy sinh tình cảm với chúng, ý ta là vậy đấy.”

    Thế nhưng Hoàng đế dường như không có ý định để y sẻ chia ngay cả tình cảm đó. Trong bầu không khí lạnh lẽo cùng mùi hương thoang thoảng phát ra từ ngài, Thượng tiên chỉ biết nuốt nước bọt và cúi mặt xuống.

    “Hoa tử la lan sao. Mẫu thân của ta thật là mị hoặc quá đi mất. Mang gương mặt như thế mà lại có mùi hương tử la lan.”

    Ngay cả lời nói đùa của Hoàng đế cũng lọt vào tai Thượng tiên một cách đầy ám muội. Ông nhắm mắt rồi mở ra, chờ đợi lời tiếp theo của hắn.

    “Phải cử Thái y tới Hoa Nhiên Điện thôi. Ta tò mò không biết liệu mẫu thân còn khả năng hoài thai (mang thai) hay không.”

    “Bệ… bệ hạ…!”

    “Sao ngươi lại ngạc nhiên đến thế?”

    Lee Geon khẽ cười khẩy, Thượng tiên nén giọt mồ hôi đang chảy dọc sống lưng, cúi đầu thật sâu.

    “Ngươi sợ ta sẽ khiến Thục viên hoài thai sao?”

    “…K-Không, không phải ạ, bệ hạ. Thần sao dám có những suy nghĩ bất kính như thế được ạ….”

    Một nỗi bất an không thể diễn tả bằng lời bủa vây lấy toàn thân ông. Lee Geon mỉm cười dịu dàng nói:

    “Ta rất thích điểm này ở ông.”

    “…….”

    “Bởi vì ông lanh lợi hơn những kẻ khác. Có vẻ như ông cũng biết rất rõ khi nào thì nên ngậm miệng lại.”

    Đến lúc này, Thượng tiên mới nhận ra chân tướng của nỗi bất an mà mình cảm nhận được. Lee Geon gọi Dam-yeon là mẫu thân, nhưng tuyệt đối không đối xử với y như một người mẹ. Trong ánh mắt đó ẩn chứa dục vọng bản năng mà một Dương nhân dành cho một Âm nhân.

    “Muộn rồi. Các đại thần chắc đang chờ, hãy khẩn trương lên.”

    Giọng nói của Hoàng đế vang lên điềm tĩnh. Thượng tiên cúi đầu, cố giữ chặt đầu ngón tay đang run rẩy và bước theo sau hắn.

    Ông không thể tưởng tượng nổi chuyện gì sẽ xảy ra sắp tới. Chỉ có một điều chắc chắn, một linh cảm ăn sâu vào tận xương tủy rằng kết cục của chuyện này sẽ chẳng bao giờ bình lặng.

    ***

    Nghe thấy tiếng động từ bên ngoài, Dam-yeon vội vàng ngồi dậy. Ngay sau đó, cánh cửa mở ra và một gương mặt thân thuộc hiện ra.

    “Bệ hạ. Ngài đã tới rồi ạ.”

    “Phải. Thời gian qua Người vẫn bình an chứ? Vì có quá nhiều chính vụ cần xử lý nên nhi thần mới tới muộn.”

    Gặp lại gương mặt Hoàng đế sau một tuần, Dam-yeon thấy vui mừng khôn xiết. Dẫu đã đếm từng ngày chờ hắn đến, y vẫn cố không để lộ ra mà chỉ khẽ lắc đầu.

    “Ngài có nhiều việc phải lo toan như vậy, hạ thần sợ mình đang làm mất thời gian của Ngài.”

    “Làm mất thời gian sao? Nếu Người biết nhi thần đã mong chờ khoảnh khắc này đến nhường nào, Người sẽ không nói những lời như vậy đâu.”

    Lee Geon nhẹ nhàng nâng lấy khuôn mặt Dam-yeon, vuốt ve vành tai đang đỏ ửng của y. Cảm giác nhồn nhột khiến Dam-yeon rụt cổ lại, nhưng y không hề gạt tay hắn ra.

    Phản ứng đó khiến hắn hài lòng, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Đầu ngón tay hắn lướt qua tai Dam-yeon, trượt dài theo đường cổ thon gầy.

    “…Hức.”

    Tiếng rên rỉ ngắn ngủi bất chợt thốt ra khiến sắc đỏ lan dần từ vành tai xuống cổ Dam-yeon. Y khẽ thu chân lại, rụt rè co người, khi chạm mắt với Hoàng đế liền vội vàng cúi mặt xuống.

    “Nhột… nhột lắm ạ….”

    Phần da thịt trắng ngần lộ ra sau cái cúi đầu lọt vào tầm mắt Lee Geon. Hắn chậm rãi vuốt ve làn da dường như chưa từng bị ai chạm vào ấy.

    “Bệ… bệ hạ….”

    “Người thấy nhột lắm sao?”

    “Vâng…. Vì thế nên…, hức.”

    Vô thức định đẩy Hoàng đế ra nhưng khi chạm phải đôi mắt vàng kim ấy, Dam-yeon đành siết chặt nắm đấm, cố chịu đựng cơn nhồn nhột. Nhìn dáng vẻ y dựng cả lông tơ, run rẩy chịu đựng, Lee Geon nén một tiếng cười thầm.

    Cảm xúc mềm mại nơi đầu ngón tay khiến tâm trạng hắn trở nên hưng phấn. Ngay cả những dấu vết nhạt nhòa do ngón tay hắn nhấn vào cũng đem lại cảm giác thỏa mãn như thể hắn đã hoàn toàn sở hữu y.

    “Ngoan lắm.”

    Thế nhưng điều Lee Geon tận hưởng nhất chính là khuôn mặt đang đỏ bừng hai má, hơi thở gấp gáp nhưng vẫn ngoan ngoãn ngước nhìn mình của Dam-yeon. Bàn tay hắn chỉ dừng lại sau khi đã chạm tới phần xương quai xanh đang lộ rõ.

    Ngay khoảnh khắc bàn tay của Hoàng đế rời đi, đôi chân Dam-yeon bỗng nhũn ra như sụp đổ. Khi cơ thể y mất thăng bằng và đổ nghiêng, Lee Geon đã dùng cánh tay rắn chắc của mình ôm lấy y vào lòng.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú