Chương 3
bởi Chung Seiker“Ron, cậu đã tạo cái tài khoản tôi bảo chưa?”
Nghe tiếng gọi, Si-ron quay đầu lại. Ashimi Sumar – gã đồng nghiệp hễ ông chủ đi vắng là cắm mặt vào điện thoại – quả nhiên vẫn không thèm ngẩng lên, chỉ gọi Si-ron lấy lệ.
“Tài khoản? Tài khoản gì cơ?”
“Trời đất. Cậu vẫn luôn nghe chữ được chữ không thế nhỉ. Cuối tuần trước tôi đã gọi điện bảo cậu phải tạo ngay một tài khoản tài xế giao hàng trên Fresh Eats rồi cơ mà.”
Nhắc đến cuối tuần trước, đó là lúc Si-ron đang cắm rễ trước tivi cả ngày trời để cày trọn bộ phần hai của series phim truyền hình <Return to Bunker>. Vì mải mê chìm đắm vào câu chuyện sinh tử của các thành viên đại đội Plus trong bối cảnh Thế chiến thứ hai, nội dung cuộc gọi chớp nhoáng với Ashimi đã bay sạch khỏi đầu cậu, chẳng đọng lại chút gì.
“…À. Đúng rồi.”
Trước phản ứng ngơ ngác của Si-ron, Ashimi rời mắt khỏi điện thoại, trút một tiếng thở dài thườn thượt rồi chìa tay ra.
“Đưa điện thoại đây.”
“Không thích.”
“Nhanh lên!”
Dù chẳng hề nảy sinh hứng thú, nhưng vì không muốn nghe Ashimi thuyết giáo, Si-ron đành miễn cưỡng giao điện thoại ra.
“Mật khẩu vẽ tay là gì?”
“Chữ Z in hoa.”
“Chậc… Đúng là phong cách của cậu.”
Theo thói quen, Ashimi vuốt vuốt bộ ria mép bóng nhẫy, rồi truy cập vào kho ứng dụng. Ngậm ngùi nhìn màn hình điện thoại đang bị phủ một lớp dầu nhờn tiết ra từ lỗ chân lông của Ashimi, Si-ron hỏi.
“Cậu định làm gì đấy?”
“Đang tải ứng dụng Fresh Eats. Tôi đã nói Fresh vừa lấn sân sang mảng giao đồ ăn rồi mà.”
Trong đầu Si-ron chợt lóe lên một ký ức nhạt nhòa. Lúc đó, trên tivi đang chiếu cảnh Binh nhì Norman Anderson hồi tưởng lại những khoảnh khắc hạnh phúc trong quá khứ trước lúc cận kề cái chết, còn từ điện thoại lại văng vẳng tiếng càu nhàu của Ashimi giục tải ứng dụng Fresh Eats ngay lập tức. Thế nhưng, trước phân cảnh kinh điển của series <Return to Bunker>, những lời cằn nhằn của Ashimi làm sao lọt tai cậu cho nổi.
“Thế giới đang thay đổi chóng mặt, cậu định kẹt lại cái quán cà ri bé bằng lỗ mũi này đến bao giờ? Tôi vướng vấn đề visa nên mới phải chịu trận ở đây thêm một năm nữa, chứ cậu thì có sao đâu.”
Chỗ làm của hai người, “Curry King”, là một tiệm chuyên bán cà ri do một ông chủ gốc Pakistan điều hành. Tại khu Riverland, nơi đây được xem là một quán ăn ngon bổ rẻ. Đặc biệt, vì lượng đơn giao hàng rất lớn nên công việc chính của Si-ron và Ashimi là đi giao đồ. Nhưng hễ quán đông khách đến mức không thể nhận thêm đơn, họ lại xắn tay vào phụ bếp và bưng bê phục vụ. Tóm lại, ông chủ sai gì, họ làm nấy.
“Nghe nói bên Fresh Eats trả tiền theo từng cuốc xe đấy. Một ngày chỉ cần chạy hai mươi đơn thôi cũng kiếm được khoản tiền nhiều hơn hẳn mức lương theo ngày chúng ta đang nhận rồi.”
Điện thoại thông minh xuất hiện chưa đầy mười năm, nhưng thế giới đã xoay chuyển mau lẹ. Ashimi luôn là người nhạy bén nắm bắt những xu hướng biến động ấy. Từng là một giám đốc quỹ đầu tư tại Bangladesh, vì tương lai học hành của hai đứa con, Ashimi đã từ bỏ mức thu nhập ngất ngưởng ở quê nhà để nhập cư vào Mỹ. Sau đó, do vướng mắc visa, anh ta đành vào làm việc tại nhà hàng Pakistan này. Tuy chỉ hơn Si-ron vỏn vẹn năm tuổi, nhưng Si-ron luôn cảm thấy người đàn ông này đã đi trước mình đến hai mươi năm cuộc đời.
Ashimi cũng chẳng ngại ngần trước những thử thách mới; cách đây một năm, anh ta còn nhúng tay vào loại tiền điện tử mang tên Deepcoin. Người ta bảo Deepcoin là một loại tài sản kỹ thuật số được mã hóa, do một nhân vật bí ẩn tên là Hirase Ryo – nhà mật mã học người Nhật Bản – phát triển. Tuy nhiên, đối với mớ lý thuyết Ashimi ba hoa, Si-ron chẳng hiểu nổi đến một phần tư.
Chẳng biết anh ta đọc được bài báo kỳ quặc nào trên mạng, mà cứ khăng khăng rằng chẳng bao lâu nữa tiền điện tử sẽ làm khuynh đảo thế giới và thiết lập nên một chuẩn mực mới cho sự giàu có. Ashimi từng túm chặt lấy Si-ron, ép cậu phải mua Deepcoin ngay lập tức. Nhưng với loại tiền ảo trên mạng còn chẳng bằng tiền trong game, lại có giá lên tới 14 đô la một đồng, Si-ron dứt khoát không có ý định ném ra dù chỉ một cắc.
“Tải xong rồi. Ở đây, cậu chỉ cần tạo một tài khoản tài xế là được. Ron, những ngày muốn nghỉ, cậu cứ tự nhiên nghỉ ngơi mà chẳng cần nhìn sắc mặt ai; hôm nào muốn kiếm thêm tiền thì cứ chạy thêm đơn. Nếu còn hồ nghi, cậu cứ thử nhận hai ba đơn xem sao.”
Muốn nghỉ lúc nào thì nghỉ, muốn kiếm thêm tiền thì cứ làm thêm giờ; đây quả thực là một lời đề nghị đầy cám dỗ. Thế nhưng, Si-ron không hề ghét bỏ công việc tại Curry King. Nếu Ashimi mà biết được, anh ta sẽ quậy tung cái quán này lên mất, nhưng thực tế là ông chủ vẫn luôn trả cho Si-ron – kẻ mới làm việc tròn hai năm – mức lương tuần ngang bằng với Ashimi – người đã cống hiến ba năm trời. Lý do đơn giản là từ khi Si-ron đến làm, lượt đánh giá và số sao của quán đã tăng lên đáng kể.
‘Càng nghĩ càng thấy mình chẳng có lý do gì để nghỉ việc ở Curry King cả. Tên ranh này tính tống cổ mình đi hay gì?’
Không thể huỵch toẹt hỏi thẳng, Si-ron chỉ biết gãi mũi, nở một nụ cười hiền lành.
“Ừ. Lần sau tôi sẽ làm thử.”
“Cứ ừ hữ thế rồi lại bỏ xó cho xem. Cái loại ỳ ạch như cậu, cơ hội tốt có đến tay cũng chẳng biết đường mà vớ lấy, để rồi sau này lại khóc lóc ỉ ôi vì hối hận thôi.”
“Cậu có cái tật là chuyên nói những điều hết sức hiển nhiên bằng một cái giọng rõ là hãm tài.”
Đáng buồn thay, đối với lời nhận xét cay nghiệt của Ashimi, bản thân Si-ron cũng phần nào đồng tình. Cậu thừa biết điều đó sẽ trở thành thuốc độc bào mòn chính mình, thế nhưng cậu vẫn để bản thân bị trói buộc vào một mối nghiệt duyên rẻ rách, mặc cho ngày tháng trôi qua hoài phí.
Cậu cũng từng có một thời huy hoàng, tay nhâm nhi ly rượu vang đắt đỏ trong căn penthouse sang trọng, kiêu ngạo phóng tầm mắt xuống dòng sông Hàn. Thế nhưng, sau khi nướng sạch toàn bộ tài sản vào tiền đền bù hợp đồng, giờ đây cậu chỉ còn là một kẻ trắng tay. Cậu đã trượt dài đến mức phải sống lay lắt qua ngày bằng việc đăng ký làm thêm các cuộc thử nghiệm lâm sàng mà chẳng biết sẽ mang lại tác dụng phụ gì.
Đang cay đắng gặm nhấm sự xui xẻo của mình, dòng suy nghĩ trôi dạt đến cuộc thử nghiệm lâm sàng khiến Si-ron giật nảy mình, vội vàng xem giờ. Cậu đã quên béng mất việc phải gửi nhật ký theo dõi phản ứng bất thường cho bác sĩ Johnson trước buổi trưa. Bây giờ đã là 4 giờ chiều.
“Tôi vào nhà vệ sinh một lát nhé!”
Vội vàng lao vào trong nhà vệ sinh, bằng điện thoại, Si-ron mở hòm thư để kiểm tra email do bác sĩ Johnson gửi.
– Chào cậu. Tôi là Bác sĩ Johnson Lube. Tôi liên lạc để xác nhận các phản ứng vào ngày thứ 4 sau lần tiêm thuốc đầu tiên (nhóm đối chứng giả dược và nhóm Testosterone). Vui lòng gửi báo cáo và trả lời bản khảo sát ngắn dưới đây. Mong sớm nhận được phản hồi từ cậu.
Bản khảo sát bao gồm vỏn vẹn ba câu hỏi.
Câu 1. Sau lần dùng thuốc đầu tiên, cậu có gặp phải phản ứng mới hoặc tác dụng phụ nào không?
Câu 2. Sau lần dùng thuốc đầu tiên, khi nhận được kích thích tình dục, cậu có đạt được độ cương cứng đủ để thực hiện hành vi giao hợp hay không?
Câu 3. Sau lần dùng thuốc đầu tiên, cậu có cảm thấy nóng rát ở vùng bìu và tầng sinh môn không?
Kể từ khi hoàn thành mũi tiêm đầu tiên, thấm thoắt đã 5 ngày trôi qua. Thật may là cậu không gặp phải phản ứng bất thường nào nghiêm trọng tới mức phải khẩn cấp liên lạc với bác sĩ.
“Mắc mớ gì lại hỏi có thấy nóng rát ở vùng bìu và tầng sinh môn không nhỉ? Tác dụng phụ chăng?”
Tối qua trước khi chìm vào giấc ngủ, ở vùng bụng dưới và tầng sinh môn, Si-ron có cảm thấy hơi ngứa ngáy và đau nhói nhè nhẹ bên trong, nhưng đến sáng thì triệu chứng đó đã tan biến không tì vết. Dù bứt rứt tự hỏi liệu đó có phải là một dạng tác dụng phụ hay không, nhưng thiết nghĩ các chuyên gia của công ty dược phẩm hẳn đã tính toán cẩn thận để tạo ra một loại thuốc an toàn, cậu liền tiếp tục điền vào phiếu khảo sát.
Với tôn chỉ làm việc “tiền nào của nấy”, Si-ron thậm chí còn tự nguyện làm luôn chuyện không ai ép buộc là thử thủ dâm, thế nhưng “thằng nhỏ” của cậu vẫn im lìm trước mọi kích thích. Dẫu vậy, thật bất ngờ là chứng tiểu rắt khiến cậu cứ một hai tiếng lại phải chạy vào nhà vệ sinh đã thuyên giảm một cách rõ rệt.
Trong số ba liều thuốc, cậu mới chỉ được tiêm liều đầu tiên, vậy mà chức năng tuyến tiền liệt vốn dĩ hỏng hóc nay đang dần hồi phục về trạng thái bình thường. Chỉ bằng một mũi tiêm, tài khoản của cậu không chỉ chuẩn bị nhận một ngàn đô la sau thuế, mà có khi căn bệnh tiểu rắt của cậu cũng được chữa khỏi luôn.
“Vừa nằm rung đùi vừa bắt được cả chim lẫn trứng, lại còn vặt luôn cả tổ về nhóm lửa. Này khanh gia, đây đúng là nhất cử đa đắc mà.”
Bằng tiếng Hàn, Si-ron lầm bầm tự nhủ, trong lòng tràn ngập niềm vui sướng chân thật.
Đôi khi, những câu thoại mà ngày thường cậu chẳng mảy may nhớ tới lại đột ngột nảy ra trong đầu cậu như thế đấy. Đó chủ yếu là những lời thoại gượng gạo khiến cậu phải luyện tập đi luyện tập lại không biết bao nhiêu lần. Đang mỉm cười đắc ý vì thấy câu thoại quá sức phù hợp với khoảnh khắc hiện tại, nhưng khi hình ảnh một người đàn ông từng tung hứng câu thoại này cùng mình xẹt qua tâm trí, Si-ron lập tức tắt ngấm nụ cười.
“Này Ron. Bồn cầu bị tắc hả?”
Từ bên ngoài nhà vệ sinh, giọng nói của ông chủ vừa đi ra ngoài về đã vang lên, chẳng biết ông ta đã quay lại từ lúc nào.
“Dạ?”
“Nếu không phải đang è cổ ra thông cái bồn cầu bị tắc do xả một bãi chà bá, thì vác mặt ra ngoài ngay cho tôi!”
Vừa bước ra ngoài, ông chủ Iqbal đã nghênh đón Si-ron bằng một gương mặt khó đăm đăm.
“Chẳng thấy mùi cứt đái gì sất, rốt cuộc cậu rúc trong nhà vệ sinh làm cái trò gì đấy hả?”
Cậu có cả tá chuyện muối mặt từng bị Iqbal bắt quả tang, nhưng cậu tuyệt đối không thể hé răng khai thật là mình đang cắm cúi điền phiếu khảo sát thử nghiệm lâm sàng thuốc chữa liệt dương được.
“Dạ, tại tôi bị táo bón nặng quá.”
“Ờ. Táo bón nặng quá nên cậu mới ôm điện thoại lướt mạng để giết thời gian chứ gì. Có khách gọi món rồi kìa. Ra ngoài phụ Ashimi một tay đi.”
Định bụng chuồn lẹ ra khu vực sảnh ăn, nhưng Si-ron lại đụng phải một chướng ngại vật ngoài ý muốn. Tại chính giữa sảnh, hai cô gái trẻ người Á Đông với vốn tiếng Anh bập bõm đang ngồi dùng ứng dụng dịch thuật để đánh vần menu.
“Goat Bi…riyani? Goat là thịt dê đúng không mày?”
“Chắc thế? Biryani? Thế cái này là gì?”
Nghe thấy tiếng Hàn Quốc quen thuộc, Si-ron khựng lại. Cậu lật đật kéo chiếc khẩu trang đang vắt dưới cằm lên che kín nửa khuôn mặt, lầm lũi băng qua sảnh rồi chui tọt vào bếp. Nhìn Si-ron đang cố gắng không để ai chú ý, Ashimi liếc mắt rồi khẽ hỏi.
“Khách du lịch Hàn Quốc à?”
“Ừ.”
Ashimi tặc lưỡi, chậc một tiếng.
“Ron. Cậu nổi tiếng đến mức hễ là người Hàn thì ai cũng nhận ra cậu, nên cậu mới phải che giấu khuôn mặt mình như thế à?”
‘Cũng khá có tiếng đấy chứ. Lên trang nhất báo ngày không biết bao nhiêu lần, còn chễm chệ trên hẳn bản tin Thời sự lúc 9 giờ tối vài bận cơ mà.’
Si-ron rất muốn mỉa mai đáp trả, nhưng lại không kể hết sự thật. Đã là con người, bản tính chung luôn là muốn hạ thấp mức độ nghiêm trọng mỗi khi nhắc về những lỗi lầm trong quá khứ.
“…Không đến mức đó đâu. Chỉ là trước đây từng nổi lềnh phềnh trên mạng một thời gian ngắn thôi.”
0 Bình luận