Bạn không có cảnh báo nào.

    – Ngày giỗ mẹ con sắp tới rồi. Ghé qua một chuyến nhé.
    “Tất nhiên rồi ạ.”
    – Ừ. Anh In-hyuk để ta liên lạc, hôm đó gặp nhé.
    Cụp. Kết thúc câu chuyện ngắn gọn, cuộc gọi kết thúc. Đặt điện thoại xuống, lông mày anh hơi nhíu lại.
    Thuở thanh niên của ông nội, người đã gây ra bao sóng gió, cha của In-beom đã vô tình bị cuốn vào cuộc chiến giữa các tổ chức và mất mạng. Khi đó In-beom mới chỉ là học sinh cấp hai.
    Ký ức về việc mặc tang phục, đứng bên cạnh ông nội và In-hyuk để tiếp đón khách viếng. Những vòng hoa trắng xếp dài vô tận, và những người đàn ông to lớn, đen thui của ông nội lặng lẽ đứng kín phòng tang lễ.
    Cha của ông, người luôn sống dưới bóng ông nội quyền lực đến mức không dám thở mạnh, đã lặng lẽ và oan ức ra đi như vậy.
    In-beom đã nghĩ khi nhìn khói trắng bốc lên từ phía sau phòng tang lễ u tối. Rằng không có cái chết nào vô ích hơn thế. Tại sao ông ấy lại phải chết dưới tay lũ côn đồ mà ông ấy vốn căm ghét?
    Khác với ông nội là xã hội đen, cha ông là một doanh nhân ôn hòa, hai người như nước với lửa. Cha ông xấu hổ về ông nội, người lãnh đạo một tổ chức, còn ông nội thì không hài lòng vì cha ông không đàn ông.
    Sau khi cha qua đời, mẹ ông lặng lẽ chống đỡ gia đình. Bà tận tụy phụng dưỡng ông nội đáng sợ như hổ, nuôi dạy In-hyuk và In-beom.
    Nhưng thời gian của bà cũng khép lại vì bệnh tật. Đó là ngay trước khi In-beom vừa tốt nghiệp cấp ba.
    ‘Con tuyệt đối không được làm hại anh con. Biết không…’
    Đó là di ngôn cuối cùng của mẹ.
    Dưới gia phong tàn bạo và độc đoán của ông nội, nơi chỉ kẻ mạnh mới sống sót, người phụ nữ chưa bao giờ dám nói một lời phản kháng, chỉ lặng lẽ khóc trong lòng, đã gửi gắm ước nguyện cuối cùng.
    Dù không phải là mối quan hệ đặc biệt thân thiết với mẹ, In-beom vẫn luôn giữ lời di ngôn đó. Đó cũng là lý do ông chưa bao giờ động đến người anh trai In-hyuk, kẻ luôn chọc tức ông trong mọi việc.
    Ngày giỗ của cha và mẹ khá gần nhau. Vì vậy, mỗi năm một lần, họ lại đến nghĩa trang và cùng nhau dùng bữa tại nhà riêng, như một truyền thống.
    Thật phiền phức.
    In-beom nghiến răng lạnh lùng, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Tất nhiên, thứ gây phiền phức không phải là việc đi viếng mộ hay bữa ăn. Nhưng nhớ đến người anh ruột của mình, kẻ mỗi năm mỗi ăn mòn sự kiên nhẫn của ông, In-beom thường tự hỏi mình sẽ giữ lời di ngôn của mẹ đến bao giờ.
    Những đốt ngón tay thô ráp lặng lẽ đặt lên thái dương. In-beom đưa tay lên nhìn đồng hồ. Đã gần 10 giờ tối.
    Không biết con chó con bỏ lại nhà đang làm gì nhỉ.
    Một câu hỏi thoáng qua nhanh chóng lớn dần trong đầu. Khi ở văn phòng, nó chỉ biết cặm cụi ghép hình. Bây giờ không có xếp hình, nó đang làm gì nhỉ?
    Chắc đang với vẻ mặt ngốc nghếch mà xem sách hay TV. Ngực In-beom như xẹp xuống một tiếng thở dài.
    Hôm nay sẽ chơi với nó thế nào nhỉ. Chỉ tưởng tượng thôi cũng khiến khóe môi hơi cong lên.
    “Tăng tốc.”
    “Vâng, thưa anh!”
    Người tài xế ngồi thẳng dậy trước mệnh lệnh thờ ơ. Chiếc xe như lướt trên đường, tăng tốc về nhà.
    ***
    “Mọi người vất vả rồi!”
    “Nghỉ đi.”
    Gật đầu chào các thư ký đang xếp hàng, In-beom bước nhanh.
    Bước vào thang máy dẫn lên penthouse. Dù đã uống khá nhiều, bước chân ông vẫn thẳng và không chút xiêu vẹo.
    Thật kỳ lạ là hôm nay sao mọi thao tác quẹt thẻ, đặt vân tay lại trở nên phiền phức đến thế. Những việc vẫn làm hàng ngày vô thức mà.
    Liếc nhìn khung cảnh Seoul ngày càng cao, anh nghĩ về con chó con đang làm gì. Là thằng nhát gan, nhút nhát, chắc sẽ không gây chuyện. Có lẽ nó đã tè ra ở đâu đó vì sợ quá.
    In-beom cười khẽ, bước ra khỏi thang máy. Tiếng mở khóa cửa vang lên, liệu có nghe thấy tiếng móng vuốt chạy đến không. Cũng hơi dễ thương nếu nó ngước lên nhìn anh với khuôn mặt ngốc nghếch, giọng lí nhí mà nói “Em về rồi ạ, giám đốc.”
    “……”
    Nhưng khi mở cửa, chỉ thấy hành lang trống trải như mọi khi.
    In-beom từ từ bước vào. Anh cũng không nhận ra lông mày mình đang hơi nhíu lại. Thằng nhỏ chẳng có chút can đảm nào, chẳng lẽ nó lại định làm điều quái gở?
    Một tiếng ồn nhỏ vọng ra từ phòng ngủ. Chắc nó đang xem TV? Cởi giày, anh bước thẳng vào phòng.
    Càng đến gần, tiếng động càng quen thuộc. Có vẻ nó đang xem một bộ phim mà anh thỉnh thoảng vẫn xem. Thằng nhỏ này, việc gì cũng làm anh buồn cười.
    Đang bước vào phòng ngủ, In-beom khựng lại. Ánh mắt anh từ từ dán vào hình bóng trước mặt. Thằng nhóc dơ dáy đang dựa vào ghế sofa một chỗ trong phòng anh, thở đều đều đã ngủ.
    “……”
    In-beom chậm rãi đưa lưỡi đẩy vào trong má.
    Rồi bật cười khẽ. Đã xem TV thì phải nằm trên giường mới đúng, nhưng có vẻ nó nghĩ đó không phải chỗ của mình, nên không dám leo lên giường.
    Thế mà nó lại nằm trên ghế một cách eo hẹp, lại còn kéo áo của anh ra đắp, trông vừa buồn cười vừa gợi cảm.
    Đây là quá lễ phép, hay là quá hỗn xược đây…
    Bước đến gần, bóng đen phủ lên đứa nhỏ. Bốp, đùi chạm vào nhau, đôi mắt đang nhắm nghiền từ từ mở ra.
    “Ờ…?”
    Thằng nhóc chưa tỉnh hẳn, chớp mắt ngây ngô với khuôn mặt vẫn còn đầy cơn buồn ngủ.
    Rồi nhanh chóng, sự bối rối hiện lên trong đôi mắt to đó. Nó vội vàng ngồi dậy, luống cuống cúi đầu.
    “Anh, anh về rồi ạ, giám đốc.”
    “Ừ.”
    Nhìn nó hối hả như con chó vừa phạm lỗi, anh bỗng nảy ý định trêu chọc. Dùng cằm chỉ về phía vạt áo khoác đang kéo lê trên sàn, cố tình làm giọng nghiêm khắc.
    “Ai cho nhóc tự tiện đắp?”
    “…À, xin lỗi, giám đốc…”
    “Áo chú là chăn của nhóc hả? Chú yêu chiều nhóc một tí là nhóc tưởng mình là ai?”
    “Không phải, em, à không, giám đốc, chuyện đó… không phải, không phải thế…”
    Phản ứng y như ông muốn, dễ dàng đến vậy. Chỉ cần chạm nhẹ một ngón tay, nó đã tự sôi sục, trào ra, làm ầm ĩ. In-beom khoái chí nhìn nó ấp úng như một thằng ngốc.
    “Vậy tại sao lại tự tiện đắp áo chú?”
    “Xin lỗi ạ… Em sẽ không làm thế nữa…”
    “Chú hỏi lý do, chứ có bảo nhóc đừng làm thế đâu.”
    “……”
    Cái bộ dạng lúng túng đáng yêu, định trêu chút mà nó lại ngậm chặt miệng như con trai. Nhưng có vẻ vẫn phải trả lời, nó khó nhọc mở miệng.
    “Là… em muốn đắp cái gì đó để ngủ, nhưng chăn em thấy không tiện tự ý đắp…”
    “Ừm.”
    “Nhưng lúc đó êm thấy áo giám đốc… Hồi con ốm, giám đốc đã đắp áo cho en mà. Lúc đó…”
    Cúi mắt, nó ấp úng biện minh như một chú cún con. Chiếc gáy trắng ngần dần ửng đỏ. Khi hơi nóng quyến rũ, như một trái cây chín mọng, lan đến cả cái tên ông đã khắc bằng chính tay mình…
    “…Vì ngửi thấy mùi giám đốc, …con thấy dễ chịu…”
    In-beom ôm chầm lấy nó.
    “Hức, giám đốc, hức…”
    Giọng nói nhỏ không thể nói tiếp. Anhvội vàng thọc lưỡi vào sâu bên trong đôi môi nhỏ bé.
    Mỗi khi nó nói, cái miệng ửng đỏ ươn ướt lại thoáng hiện trước mắt. Anh chà đạp nó, tùy tiện đưa lưỡi. Mỗi khi cái lưỡi dày và cứng khuấy động bên trong, nó lại run rẩy, không giữ được tỉnh táo.
    Dùng cánh tay siết chặt lấy cơ thể đang vùng vẫy, ôm chặt không kẽ hở. Ngay cả những rung động từ đôi môi run rẩy cũng bị ông nuốt chửng.
    “Hư, ưng, ưng…”
    Mỗi khi đầu lưỡi nhớp nháp cọ xát, nó lại vùng vẫy thảm thiết, phát ra những âm thanh như thế. Có lẽ vì vừa ngủ dậy, cơ thể nó mềm và ấm hơn thường lệ. Khi tấm ngực mềm mại khép lại trong vòng tay anh, dương vật đã cứng ngắc từ gốc.
    Thô bạo nhét một bắp đùi vào giữa hai chân, nó mất thăng bằng, loạng choạng. Nuốt chửng cả cử động nhỏ đó, anh đè nó lên giường.
    Đè chặt cơ thể nhỏ đang vùng vẫy phản xạ, anh không thương tiếc liếm khắp miệng, mút lưỡi. Với động tác thô tục vô cùng, anh nhẹ nhàng cọ xát phần dưới đã hoàn toàn cương cứng.
    “Giám đốc, haa, giám đốc ơi…”
    “Nhóc thích mùi của chú à?”
    Giọng nói trầm thấp như cào. Nó gật đầu lia lịa với đôi mắt vừa sợ hãi vừa không giấu được hơi nóng, và đôi môi ướt át dâm đãng.
    “Vâng. Dễ, dễ chịu… Nên em muốn… muốn ngửi mãi…”
    Lời nói lại bị cắt ngang. Đưa môi đến gần, thay vì run rẩy, mắt nó ngoan ngoãn nhắm lại, môi hé mở.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú