Bạn không có cảnh báo nào.

    “Vâng, thưa anh. Cả ngày chỉ ghép xếp hình thôi ạ.”
    Thư ký Jang đi theo sát, cúi đầu trả lời một cách cung kính. In-beom khẽ bật cười.
    Sợ nó buồn nên mua cho cái đó để ghép, vậy mà dám đem sinh mệnh đặt vào đó. Hình ảnh đứa nhóc sữa chưa ráo mồm đó, dùng những ngón tay nhỏ nhắn như lá non ghép những mảnh xếp hình bé xíu, với vẻ mặt hơi nhăn trán, hiện lên rõ mồn một trước mắt.
    “Còn cơm thì.”
    “Vâng. Nghe nói cứ cho gì là ăn nấy, không bỏ thừa chút nào ạ.”
    In-beom gật đầu, lấy điện thoại ra. Và phóng to video lấp đầy màn hình.
    Văn phòng giám đốc được lắp camera giám sát không có điểm mù vì lý do an ninh, nhưng anh cũng không ngờ nó lại được dùng theo cách này. Video chất lượng cao đang ghi lại hình ảnh real-time của đứa nhóc cựa quậy, di chuyển.
    Cái trò xếp hình đó. Dùng bàn tay nhỏ nhắn ghép xong một mảnh rồi ngẩng đầu lên, ngây người nhìn khoảng không. Tưởng đang ngắm nghía bên ngoài cửa sổ đã tối dần, thì lại thở dài một hơi.
    Có nỗi lo âu gì sâu xa mà lại một mình ủ rũ như vậy? In-beom ngắm nghía cảnh tượng buồn cười đó với nụ cười mỉm nhẹ.
    “Thưa giám đốc. Vậy lịch về nước vẫn giữ nguyên chuyến bay 7 giờ sáng ngày kia chứ ạ?”
    “Ừ.”
    Ngày mai, từ trưa phải đi thăm các sòng bạc khác ở Macau, và có nhiều việc phải xử lý trực tiếp, bao gồm bữa tối với mấy ông già. Tối có lẽ sẽ uống rượu, nên dự định ở lại Macau thêm một ngày rồi về nước sớm vào sáng hôm sau.
    Thong thả bỏ điện thoại vào túi, In-beom bước ra khỏi thang máy. Nơi thang máy dừng là tầng cao nhất của khách sạn, nơi đặt các phòng suite.
    Thư ký Jang đi trước một bước mở cửa phòng. Rèm tự động mở ra, toàn cảnh Macau lộng lẫy hiện ra trước mắt.
    Đảo mắt khắp phòng với ánh nhìn vô cảm, In-beom từ từ cởi áo khoác.
    “Đi nghỉ đi.”
    “Vâng, chúc ngài nghỉ ngơi thoải mái ạ.”
    Sau đó, anh tắm nước nóng để xua tan mệt mỏi cả ngày. Đứng dưới làn nước nóng đến mức bốc hơi, In-beom tùy tiện vuốt mái tóc ngắn ướt. Toàn thân trở nên uể oải.
    ‘Giám đốc, xin hãy… chậm lại một chút…’
    Giọng nói lẫn nước mắt đột nhiên vang lên bên tai.
    Thấy nó được đối xử tốt một chút mà đã hỗn xược leo thang, anh nói một câu, vậy mà nó đã rụt rè cúi gằm mặt.
    Cho gọi một cuộc điện thoại xem thử thế nào, thằng nhóc đã không biết sợ, nói toàn chuyện quá đáng. Chắc chẳng có đứa nào khác ngoài nó dám nói một tên côn đồ là dịu dàng hay thế nọ thế kia.
    Thấy bộ dạng vừa đáng ghét vừa dễ thương đó, anh nắm lấy và thử đưa lưỡi vào trước. Như dự đoán, thằng nhóc giật mình như muốn bật dậy. Hình ảnh nó giật mình như sắp ngất đi dù anh chưa lôi dương vật ra, đã khơi dậy sự thích thú.
    Thứ chẳng đáng một miếng, dưới thân anh không chống cự nổi, chỉ run bần bật. Dù thở hổn hển đến mức khó thở, nhưng nó vẫn nuốt ừng ực nước bọt anh nhả vào, chịu đựng nụ hôn.
    Lâu lắm rồi cảm giác căng tức mới lại tràn ngập bụng dưới. Đến mức gốc dương vật tê rần. Thế nhưng, In-beom đã dừng hành động ngay cả trước khi bắt đầu.
    Chẳng phải trò trẻ con, nhưng đây là lần đầu tiên anh dừng lại chỉ sau vài cái cọ môi. Là vì thằng nhóc đã kêu lên như sắp chết, nói rằng nó sợ.
    Không hiểu sao nghe tiếng đó, hứng thú lại nguội đi. Đúng là anh mang nó về để xử lý theo ý mình, nhưng không muốn cưỡng ép một con chó con đang rên rỉ vì sợ hãi. Còn nếu nó rên rỉ vì thích thì lại khác.
    Anh chưa từng ôm ai một cách miễn cưỡng. Ngay từ đầu, chẳng có lý do gì phải giải tỏa dục vọng theo cách đó.
    Các nhân vật chính trị, tài chính đôi khi cũng đê tiện như đám cặn bã ngoài xã hội. Việc đối xử với con người như hàng hóa là chuyện thường. Trao đổi nam nữ phù hợp sở thích của nhau như một món quà qua đêm chẳng phải chuyện gì to.
    Vì lý do đó, những nam nữ có khuôn mặt xinh xắn và gợi cảm, dù chỉ ngồi yên, cũng tìm đến In-beom với vô số lý do.
    Trong số đó có nhiều diễn viên, ca sĩ và người nổi tiếng. Không ít kẻ ban đầu được gửi đến với mục đích tài trợ hoặc bảo trợ, nhưng sau đó lại thể hiện tình cảm cá nhân với In-beom và bám lấy anh. Có thể nói, không thiếu thốn gì trong việc thỏa mãn dục vọng.
    Thế nhưng.
    “…Cái quái gì thế này.”
    Cảm nhận phần dưới bắt đầu căng cứng từng chút, In-beom dùng lưỡi chậm rãi liếm quanh miệng. Một tiếng cười bật ra.
    Thật vô lý. Đêm qua có làm gì to tát đâu, và đứa trẻ đó cũng không cố tình lao vào quyến rũ anh.
    Thằng nhóc trái lại còn cứng đờ như khúc gỗ vừa chặt. Cọ xát môi một cách nhớp nháp và sờ soạng cơ thể, In-beom đã chắc chắn. Đó là cơ thể chưa từng hôn, chứ đừng nói đến kinh nghiệm với đàn ông.
    Cơ thể gầy gò, xấu xí chẳng có gì để sờ. Chỉ có khuôn mặt dễ thương vừa đúng gu anh, nhưng chẳng có sự nũng nịu dễ chịu hay hương vị hấp dẫn. Chỉ một nụ hôn thôi mà nó đã run như chó bị ướt mưa.
    So với việc mang về chỉ để giải trí, In-beom cho đến giờ vẫn chưa tận hưởng chút nào. Vậy mà giờ đây, chính anh lại tự cương cứng chỉ vì nghĩ đến thằng nhóc đó. Nghĩ đến cơ thể mà anh chưa kịp sờ soạng đúng cách vì nó cứ rên rỉ sợ hãi.
    In-beom bật ra tiếng cười tự giễu. Thật là thảm hại khi tự thủ dâm trong khi nghĩ về một đứa nhóc sữa chưa ráo mồm. Có vẻ như cả thân xác lẫn đầu óc đều mụ mị, có lẽ hôm nay nên nghỉ ngơi sớm là đúng.
    Anh lau qua loa nước trên người, chỉ mặc mỗi quần lót rồi bước ra khỏi phòng tắm. Mỗi bước đi, các đường nét cơ bắp dữ tợn trên lưng nổi lên cuồn cuộn.
    Hình xăm phủ kín lưng thẳng tắp trên phần mông săn chắc khiến người xem phải rùng mình. Đó là cảnh địa ngục thứ sáu trong mười địa ngục của Phật giáo, nơi tội nhân bị nhốt trong đám rắn độc bò lúc nhúc, kêu gào kinh hoàng và ghê tởm.
    Đó là bức tranh thangka mà ông nội Tae Gyu-ho của anh yêu thích. In-beom thỉnh thoảng nghĩ đến ông ta, người đã khắc hình thù kỳ quái lên lưng mình khi mới chỉ là một cậu bé, rồi bĩu môi. Dù sao thì cũng chỉ là hình xăm trên lưng một tên côn đồ, lẽ ra nên vẽ hổ hay rồng như mọi người, gu của ông cao quý thật.
    (Thangka: là loại tranh vẽ hay tranh thêu treo ở các tự viện hay nơi thờ Phật tại gia ở Tây Tạng, đây là một trong những thành tố nghệ thuật Phật giáo đặc sắc ở Tây Tạng)
    Thế nhưng, vì chẳng có bức tranh nào thực sự ưng ý đến mức phản kháng lại ông nội, người rất yêu quý mình, nên anh đã để ông già tự ý làm.
    In-beom mở chai whisky đã đặt sẵn trên bàn, rót đầy ly. Anh uống cạn một hơi không ngập ngừng.
    Trong cảm giác thỏa mãn mỏng manh đang dâng lên, một sự thôi thúc nào đó bất chợt trỗi dậy. Anh thong thả lấy điện thoại ra và gọi.
    – Vâng, thưa giám đốc! Tôi nhận điện rồi ạ.
    “Đưa thằng nhóc ra đây.”
    – Vâng ạ, thưa anh!
    Anh rót thêm một ly whisky, ngậm đầy trong miệng.
    Chưa đầy vài giây, phía bên kia đầu dây vang lên tiếng lộn xộn rồi tiếng sột soạt xen kẽ. Đứa trẻ xuất hiện ầm ĩ, vội vàng nhấc máy.
    – A lô, alo ạ.
    “……”
    – Giám đốc ạ…. Em, em nhận máy rồi ạ.
    Không thấy trả lời, giọng nói sợ hãi rồi tự lảm nhảm một mình thật buồn cười. In-beom cố tình không nói gì, thong thả áp tai vào điện thoại.
    – Giám đốc ạ… em… alo ạ?
    “Alo gì, không phải vợ chú đâu.”
    Bất chợt nổi hứng trêu chọc, anh ta buông lời đùa lạnh lùng, thì nghe thấy tiếng hít sâu một cách trắng trợn. Đúng là đứa trẻ có nhiều điểm thú vị khi trêu chọc.
    – Xin lỗi… ạ. Không, không phải ý đó đâu ạ…
    “Nhận điện thoại thì trước hết phải giới thiệu bản thân chứ.”
    Rõ ràng là anh bảo đổi cho thằng nhóc, và cũng chẳng phải đứa anh ta mang về nuôi, việc bắt nó nói tên chỉ thuần túy là trêu chọc. Chỉ chạm nhẹ thôi cũng đã nghẹn ngào, tò mò không biết nếu chửi mắng vô cớ thì sẽ nhận lại phản ứng gì.
    – À, xin lỗi ạ…
    “……”
    – Giám đốc ạ, em… là Amin.
    Lần này thực sự không nhịn được nữa, tiếng cười lọt ra. Đây là lần đầu tiên ông thấy buồn cười với một đứa chỉ nói mỗi tên mình bằng giọng ngớ ngẩn.
    Nghe tiếng cười khẽ, thằng nhóc im bặt. Dù không nhìn, hình ảnh khuôn mặt ngốc nghếch, đảo mắt không biết làm sao vẫn hiện lên rõ mồn một.
    Biết thế này vui thế thì đã gọi điện từ lâu rồi.
    – Thưa, giám đốc.
    Tưởng nó sẽ lúng túng không nói được gì rồi cúp máy, nhưng trái lại câu hỏi nhận về khá táo bạo.
    – Ơ… em có thể hỏi… ngài đi đâu được không ạ…?
    “Tại sao em bé lại tò mò chuyện đó?”
    – Cái đó… nếu quá đáng thì em xin lỗi ạ… Chỉ là tò mò thôi… ạ.
    Câu hỏi được ném ra sau khi gắng gượng lấy can đảm không khiến anh ta khó chịu. In-beom cười khẽ trả lời.
    “Macau.”
    – À… vậy thì, khi nào ngài về ạ…
    Đúng lúc đó, chuông cửa reo bên ngoài. Người có thể ghé phòng anh ta vào giờ này chỉ có thư ký Jang.
    “Vào đi.”
    Thư ký Jang dùng thẻ từ mở cửa bước vào, cung kính cúi người. In-beom đang dựa vào giường, vô tình liếc nhìn, thấy bóng người đi theo sau thư ký, lông mày nhíu lại.
    “Thưa giám đốc, xin lỗi vì làm phiền lúc ngài nghỉ ngơi. Chuyện là…”
    “Chủ tịch Lim gửi đến à?”
    “…Vâng, đúng vậy ạ. Để ngài thư giãn…”
    Đôi mắt lơ đãng nheo lại, liếc nhìn người phụ nữ đứng phía sau. Một phụ nữ mặc váy ôm sát cơ thể gợi cảm, đi giày cao gót, cung kính cúi chào.
    “Chào giám đốc. Em sẽ phục vụ ngài thoải mái ạ.”
    “Vậy chúc ngài có một đêm thoải mái.”
    Thư ký Jang cúi người rồi lặng lẽ rút ra ngoài.
    In-beom chăm chú nhìn gái mại dâm đứng trước mặt. Đó là một khuôn mặt và thân hình xinh đẹp đến mức chỉ có thể nói là mỹ nhân.
    Chủ tịch Lim thường làm những việc như vậy, cho rằng đó là thể hiện thành ý. Ông ta đã nắm hoàn toàn sở thích của In-beom, thậm chí cân nhắc cả việc anh không thích gái địa phương.
    Đúng lúc bụng dưới đang căng tức. Chẳng có lý do gì để từ chối. Cô ta chắc chắn sẽ mang lại sự thỏa mãn không thể so sánh với đứa trẻ non nớt run rẩy đêm qua.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú