Chương 23
bởi Chung SeikerTài xế đỗ xe tại bãi đậu xe ngầm của tòa nhà Unsan rồi mở cửa. Amin lặng lẽ đi theo sau anh ta đang dẫn cậu lên tầng trên.
Bước chân hướng về thang máy nặng như ngàn cân. Thang máy vốn đang lao lên cao tốc dừng lại. Anh ta vẫn im lặng cho đến khi mở cửa phòng giám đốc.
Không gian đã trở nên quen thuộc hơn một chút đón nhận Amin. Không gian riêng của giám đốc, nơi cảnh đêm ngoài cửa sổ lấp lánh như sao, thấm đẫm mùi hương của anh ta.
Nghĩ đến việc sẽ ở đây một mình suốt đêm, cậu cảm thấy hơi u uất. Không, nói thẳng ra thì là cô đơn.
“…Giám đốc, cảm ơn ngài hôm nay ạ.”
Hướng về phía anh ta đang lặng lẽ nhìn xuống cậu trong bóng tối, Amin cúi người. Dù anh ấy từ chối lời thỉnh cầu của cậu, cậu vẫn muốn cảm ơn vì những gì anh ấy đã làm cho mình hôm nay.
Anh ta không nói gì. Anh ta nhìn xuống Amin với ánh mắt vô hồn, rồi từ từ cho tay vào túi.
Ngay sau đó, một chiếc điện thoại được đưa ra trước mặt Amin.
“…Giám đốc, cái này…”
Amin ngây người nhìn nó rồi lại nhìn mặt anh ta. Anh ta chỉ im lặng đưa điện thoại, đứng đó.
Đôi mắt Amin vốn đang đông cứng trong chốc lát mở to. Miệng cậu cũng hơi há ra. Cảm giác như nhận được một món quà hoàn toàn bất ngờ.
“Cảm, cảm ơn ngài. Cảm ơn ngài, giám đốc…”
Cậu cúi người liên tục hai ba lần, cảm ơn một cách rôm rả. Rồi cẩn thận nhận lấy chiếc điện thoại.
Lòng cậu nôn nóng. Đã hơn mười giờ đêm. Vội vàng định gọi thẳng cho ông, nhưng cậu đổi ý, quyết định gọi cho phòng bệnh. Vì vào giờ muộn như thế này, bệnh nhân trong phòng, bao gồm cả ông, thường tắt điện thoại.
Nếu may mắn, cậu có thể nghe thấy giọng ông, còn nếu không thì chỉ cần nhắn tin thăm hỏi là được. Bàn tay bấm số điện thoại của trạm y tế một cách không chút do dự, trong bóng tối, lấp lánh ánh sáng cảnh đêm, trắng bệch.
Trong khi cậu sốt sắng gọi điện, ánh mắt anh ta vẫn dán chặt vào Amin không chút lay động.
– Vâng, đây là phòng bệnh 406.
“Chào cô, em là Lee Amin ạ. Cháu nội của bệnh nhân Lee Joong-ho.”
– Ôi, Amin lâu lắm không gặp. Em vẫn khỏe chứ?
Ông đã nhập viện cùng phòng từ khi Amin còn học cấp ba, nên cậu đã quen thân với tất cả nhân viên y tế ở đó. Giọng nói vui mừng của y tá vang lên qua điện thoại.
– Dạo này sao không đến thăm vậy? Ông lo cho em lắm đấy.
“Vâng… cô ơi, hiện tại em đang phải gọi và cúp máy nhanh thôi ạ. Cô có thể cho em biết tình hình ông em ổn không ạ?”
– Ừ. Ông ổn. Nhưng mà vắng em nên có vẻ chán ăn, lượng thức ăn giảm đi một chút. Nhưng có chuyện gì à, Amin?
“…À, không ạ. Không phải vậy đâu… chỉ là…”
– Ừ, chờ chút. Amin! Ông em vừa ra lấy nước đây. Cô sẽ đưa máy cho ông!
Đột nhiên tim đập thình thịch. Cuối cùng cũng được nghe giọng ông…
– Là Amin đó hả?
“Ông ơi!”
Chỉ nghe giọng thôi cũng đủ khiến nước mắt tuôn trào. Amin không tự chủ được, nở nụ cười rạng rỡ, giọng cao hẳn lên.
“Ông ơi! Ông có khỏe không? Sao lại không ăn uống đầy đủ nữa!”
– Thằng nhóc này, mày cắt đứt liên lạc luôn, điện thoại cũng không nghe, vậy thì làm sao tao ăn uống đầy đủ được?
Giọng ông tỏ ra giận dỗi.
Thế nhưng, thay vì nghe những lời trách móc, việc giọng ông rõ ràng yếu đi và nhỏ hơn khiến tim cậu đau nhói. Nghe nói ông không ăn uống được…
– Amin à. Thôi, mày bận. Ông hiểu mà, ông già này. Già rồi không chết, sống dai khiến đứa trẻ tươi tắn như hoa như mày phải phiền lòng đến thế…
“Ông ơi! Tại sao ông lại nói vậy chứ.”
Nghe giọng ông yếu ớt, nỗi buồn trào dâng. Khoé mắt nóng lên nhanh chóng. Sợ sẽ khóc lóc thảm hại, Amin cố hết sức cắn môi để kìm nén.
“Không, không phải vậy đâu. Sao cháu lại thấy ông phiền chứ. Với cháu… cháu chỉ có mỗi ông thôi. Ông biết lòng cháu mà. Ông cũng biết hết mà…”
Giọng nói nghẹn ngào run rẩy. Amin nắm chặt tay đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
“Cháu… đột nhiên được nhận vào làm ở nhà máy nên mới vậy. Ông ạ. Vì vậy đừng buồn nhé. Thật đấy ạ. Điện thoại cũng hỏng nên không liên lạc được, nhưng khi sửa xong cháu sẽ gọi lại ngay. Vì vậy…”
Amin đưa mu bàn tay lên, vội vàng lau khoé mắt, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Đã đến lúc phải chào ông và hẹn một lần tiếp theo không biết khi nào.
“Ông ơi, ông hứa với cháu đi. Chỉ một lời hứa thôi. Ông phải ăn uống đầy đủ. Ông hứa nhé. Cháu thực sự không phải vì thấy ông phiền nên mới không đến đâu. Nếu ông cứ không ăn uống như vậy, lần sau cháu thực sự sẽ giận ông đấy.”
– …Ừ, ông biết rồi. Ông biết rồi nên đừng khóc nữa, thằng nhóc.
Giọng ông trầm xuống đượm buồn. Nghe giọng ông ảm đạm, cuối cùng Amin bất lực để những giọt nước mắt rơi lã chã trên má.
– Thấy mày hình như chân bị trói buộc ở đâu, chắc là thằng Taemin khốn kiếp đó lại gây chuyện rồi. Ông là kẻ có tội, Amin à. Ông là kẻ có tội. Không thể bảo vệ được đứa trẻ như mày… Cả đời sống dưới cái bóng của thằng khốn đó…
“Ông ơi, cháu, cháu phải cúp máy đây. Ở đây có điểm danh ký túc xá. Cháu… cháu cúp máy đây. Ông nhớ phải giữ lời hứa với cháu nhé. Nhất định đấy.”
Amin dặn dò đến phút cuối rồi cúp máy. Nghe giọng ông yếu ớt, tim đau đến mức muốn bỏ hết và sụp đổ, nhưng bằng cách nào đó cậu đã chịu đựng được.
Thực ra thì không còn cách nào khác. Dù sao thì cậu cũng là thân xác bị trói buộc nơi này. Thà làm một đứa cháu bận rộn và vô tâm còn hơn khiến ông lo lắng vô ích. Amin mong rằng ông sẽ mãi mãi không biết việc cậu bị đưa đến đây.
Amin nhanh chóng dùng mu bàn tay lau mặt, chỉnh trang lại. Cậu trả điện thoại cho giám đốc, cúi đầu sâu.
“Cảm ơn ngài, giám đốc. Thực sự cảm ơn ngài…”
“Ừ. Giờ đi ngủ đi.”
Giọng nói trầm đục vang nhẹ bên tai. Anh ta nhận lấy điện thoại, định quay lưng bước ra khỏi văn phòng.
Đúng lúc đó. Bị thôi thúc bởi một sự thúc đẩy nào đó mà ngay cả cậu cũng không hiểu nổi, Amin bước nhanh về phía anh ta.
“…!”
Chính Amin cũng giật mình. Cậu đã lén nắm lấy cổ tay anh ta đang đứng ở cửa.
Thân hình to lớn của anh ta từ từ quay lại phía Amin. Từ hơi thở hít vào thở ra toát ra một khí thế đè nén con người.
Amin đứng đông cứng tại chỗ như một con chó gây ra lỗi lầm. Đây là hành động mà bình thường cậu không dám, thậm chí chưa từng tưởng tượng đến.
“Sao.”
Giọng nói ngắn gọn và nặng nề chất vấn lý do cho hành động táo bạo. Amin cúi gằm mặt, ấp úng giải thích.
“Xin, xin lỗi ngài. Em thật quá đáng…”
“……”
“Không, không phải vì có ý gì khác đâu, chỉ là vì quá biết ơn nên mới vậy thôi…”
Sự im lặng của anh ta càng lúc càng kéo dài. Quả thật là hành động quá đáng sao? Bồn chồn, Amin lắp bắp nói, mặt đỏ đến tận tai.
“Hôm nay… những thứ khác cũng vậy, cả việc cho em gọi điện nữa, thực sự rất rất cảm ơn ngài. Nhờ vậy em mới có thể hỏi thăm ông. Em thực sự, đã rất lo cho ông…”
“……”
“Nhờ có giám đốc… hôm nay em nghĩ mình có thể ngủ với tâm trạng thoải mái hơn một chút. Cảm ơn ngài…”
Dù sao thì cậu cũng đã nói hết những gì muốn nói. Dù có bị mắng vì hỗn hào nói quá nhiều thì cũng không còn gì nuối tiếc.
Amin lại cúi người sâu chào. Tất nhiên, cậu đã lén buông bàn tay của anh ta mà mình đã liều lĩnh nắm lấy.
Sau một khoảng im lặng ngắn, anh ta lên tiếng.
“Nhóc không sợ chú à.”
Amin không thể trả lời ngay, chỉ ngây người nhìn anh ta.
Làm gì có chuyện đó. Có lẽ bất cứ ai, chỉ cần nhìn thấy anh ta này cũng sẽ cảm thấy sợ hãi theo bản năng. Bởi vì anh ta có một sức mạnh đè nén và áp chế con người chỉ bằng việc thở.
Sau một lúc cúi mắt xuống do dự, Amin khó nhọc mở miệng.
“…Nói thật thì… không phải là không sợ ạ…”
“……”
“Nhưng vì với em, ngài lại rất dịu dàng, đối xử tốt… nên em nhất định muốn cảm ơn ngài…”
“Dịu dàng với một tên côn đồ, đây là lần đầu chú nghe thấy đấy.”
Nhìn anh ta cười khẽ nói vậy, Amin thấy xấu hổ.
Vốn dĩ Amin nhút nhát và nhát gan. Việc tự tin bày tỏ ý kiến của mình trước mặt người khác là điều vô cùng khó khăn với cậu.
Thế nhưng, kỳ lạ thay, khi ở bên anh ta, cậu cảm thấy như mình trở thành một con người khác. Những suy nghĩ thầm kín mà ngay cả cậu cũng không biết cứ thế tuôn ra. Cứ liên tục trở nên quá đáng và vượt quá giới hạn.
Vì muốn thêm một lời cảm ơn nào đó mà cậu đã nắm lấy cổ tay của anh ta đáng sợ này, và thậm chí còn nói cả từ ‘dịu dàng’ với anh ta mà chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến bụng dưới ngứa ngáy vì sợ hãi.
Dù bị anh ta chế giễu cũng đành chịu. Đó là tâm tình chân thật của Amin dành cho anh ta. Nhưng sợ rằng hành động hỗn xược của mình đã làm giám đốc không vui, Amin chắp tay cung kính và cúi đầu.
“Xin lỗi ngài. Em không tự chủ được nên lỡ nói ra lời đó… Nếu ngài thấy khó chịu thì em xin lỗi. Từ lần sau em sẽ cẩn thận lời nói hơn…”
Lời nói ấp úng bỗng đứt đoạn.
Hơi ấm từ bàn tay luồn dưới cằm nóng đến mức khiến cậu giật mình. Lực nắm mạnh mẽ đến hung tợn nâng cằm Amin lên.
Trong khoảnh khắc mở to mắt, mùi nước hoa mãnh liệt và nồng nặc bao trùm toàn bộ Amin.
0 Bình luận