Chương 19
bởi Chung Seiker‘Mình lướt mạng xã hội nhiều quá rồi chăng?’
Vào khoảnh khắc đó, danh sách những câu thoại tiếp theo của Un thoáng xẹt qua trong đầu tôi như thế này.
Số 1. Nương nương, là con gái nha.
Số 2. Ta bị thiến rồi sao.
Số 3. Cậu chỉ còn sống được 3……. ba, ba ngày nữa thôi sao?
À không. 3, 2, 1…….
Hết giờ. Chết chắc. Do-yul ực một tiếng nuốt nước bọt, tôi trừng mắt nhìn Un.
Số 1 thì, nghe Tae-ha kể lại, tôi nghĩ biết đâu lại là sự thật. Nhưng lúc này đâu phải thời điểm thích hợp để tiết lộ bí mật thân thế. Thế nên, loại.
Số 2 thì……..
‘Bị cảm lạnh là thành thái giám luôn à?’
Chuyện này thì hơi phiền phức đấy. Dù tôi không có ý định sống ngông cuồng như tiểu Do-yul, nhưng cũng chẳng muốn thay đổi đến mức biến đổi cả nhiễm sắc thể. Do đó, loại luôn.
Vậy thì cuối cùng, số 3. Đầu óc Do-yul quay cuồng. Đừng nói là tôi sắp chết thật nhé?
‘Cái này nghe có vẻ khả thi nhất.’
Bởi nếu chẳng có chuyện gì to tát thì đâu cần phải ra vẻ nghiêm trọng đến thế. Dựa trên những gì tôi quan sát được từ trước đến nay, Un tuyệt đối không phải kiểu người mang mấy chuyện này ra đùa giỡn, nên khả năng này càng cao.
Nói thẳng ra thì, dù có phán tôi chỉ còn sống được 78 năm nữa thì điều đó cũng đâu có nghĩa tôi là người mang bệnh nan y. Nó chẳng khác gì việc khẳng định ăn táo buổi tối là ăn thuốc độc, trong khi vẫn cứ tì tì ăn mỗi tối mà thọ đến 100 tuổi.
……Vậy là tôi sắp chết thật sao?
Dù Un chưa hề thốt ra lời nào cụ thể, nhưng trong đầu Do-yul, tôi đã sớm hóa thân thành một gã ăn mày bất hạnh mang bệnh nan y sắp chết.
Nhưng nực cười thay, tôi lại chẳng thấy sốc mấy, bởi những chuyện tôi vừa trải qua đã quá đỗi kinh khủng rồi, nên cảm giác hoang mang còn lấn át cả nỗi sợ hãi hay bi thương. Nếu quy chiếu theo góc nhìn hiện đại, chắc tình huống này chỉ ngang ngửa việc treo dòng trạng thái ‘Mấy bồ ơi, tui sắp tèo rồi’ trên Kakaotalk rồi thay hình đại diện bằng một bức ảnh tự sướng đẫm nước mắt mà thôi.
‘Như vầy thì đâu phải là sốc nhỉ.’
Chắc là vậy rồi. Nhanh chóng nhìn nhận lại bản thân, Do-yul cố tình vuốt ve vạt áo cho thẳng thớm rồi ngồi ngay ngắn lại, hướng mắt nhìn Un.
“Khoan đã. Quỳ gối không tốt cho vết thương đâu, con đừng làm vậy.”
“…….”
Đính chính lại, tôi định ngồi quỳ nhưng cuối cùng lại duỗi thẳng hai chân ra và nhìn Un. Xuất thân từ một đất nước vốn xem trọng lễ giáo, ngồi với tư thế này khiến tôi có cảm giác kỳ lạ như thể mình mới là bề trên vậy.
Chôn vùi những suy nghĩ vẩn vơ ấy xuống tận đáy lòng, Do-yul chờ đợi câu trả lời từ Un. Nói thêm một chút, bầu không khí lúc này trang nghiêm đến mức Tae-ha sau khi bưng bát thuốc vào phòng, vừa rụt rè dò xét sắc mặt vừa ngoan ngoãn quỳ gối xuống sàn.
Không biết bao lâu đã trôi qua. Un chậm rãi cất lời.
“Có vẻ như Do-yul, con sở hữu Không Linh Chi Thể (空靈之體).”
“Kh, Không Linh Chi Thể ạ?”
“Đúng vậy.”
“……”
Đó là cái quái gì chứ. Không dám hỏi thẳng thừng như vậy, Do-yul chỉ biết đảo mắt. Sợ bị ăn mắng nên tôi đành nói trước, vì tôi rành rành là một kẻ mù tịt về võ hiệp, nên việc tôi không biết khái niệm đó cũng chẳng có gì lạ.
Theo như tôi loáng thoáng hiểu được thì đó là một loại thể chất nào đó-.
‘Con thì chỉ biết mỗi chứng tuyệt mạch thôi.’
Chẳng phải cứ nhắc đến ốm yếu là người ta lại nghĩ ngay đến mấy cái đó sao. Cái mô-típ quen thuộc mà nhân vật chính chữa khỏi bệnh cho một nàng tiểu thư – à không, một vị thiên kim tiểu thư đáng thương mắc chứng Cửu Âm Tuyệt Mạch, rồi cũng dùng cách tương tự để lập hậu cung ấy.
Dù chưa từng tự tay đọc nhưng nghe kể thì cũng nhiều. Tự hỏi liệu có phải thứ gì đó tương tự không, Do-yul khẽ ngẩng đầu chạm ánh mắt với Un. Dường như đọc được sự thắc mắc trong mắt tôi, Un lại cất lời.
“Không Linh Chi Thể nghĩa là một cơ thể không cần phải tích lũy nội công.”
“……Dạ?”
Do-yul chớp mắt liên tục, ngước nhìn Un. Ngay sau đó, một câu hỏi bay đến như thể đã chực chờ sẵn.
“Do-yul. Con có biết làm thế nào để tích lũy nội công không?”
“Ờ- bằng cách tạo đan điền, rồi tu luyện ạ?”
“Đúng vậy.”
“……”
“Người học võ tích lũy nội công thông qua tu luyện. Ngoài ra, họ cũng có thể nâng cao cảnh giới bằng cách dùng linh dược, hoặc khi đạt được sự giác ngộ. Những điều này được gọi là kỳ ngộ.”
Ra là vậy. Bài giảng vỡ lòng siêu cấp cơ bản đã bắt đầu, Do-yul vội vàng gật đầu lia lịa. Nếu không làm thế thì tôi chắc chắn sẽ ù cạc cạc chẳng hiểu gì sất, nên đành phải vểnh tai lên mà nghe thôi.
Do-yul ngẩng cao đầu hết mức có thể, tỏ vẻ như đang vô cùng chăm chú lắng nghe. Thấy vậy, Un bật cười khẽ, rồi nói tiếp.
“Một số võ nhân cho rằng, ở những nơi có luồng khí thuần khiết, thành tựu tu luyện sẽ càng rõ rệt. Ngày xưa có rất nhiều người không tin điều này, nhưng giờ đây nó đã được coi là một định lý.”
“Dạ.”
“Đó cũng là lý do tại sao các môn phái Đạo gia như Hoa Sơn hay Chung Nam lại xây dựng môn phái ở những nơi tách biệt với thế tục. Bởi càng xa lánh hồng trần, luồng khí tự nhiên càng trở nên thuần khiết.”
“Dạ…… vâng.”
“Võ thuật tuy có vẻ như tồn tại hình thể, nhưng kỳ thực những nhánh rẽ bên dưới của nó là không thể đong đếm, và sự biến hóa cũng vô cùng tận. Người ta thường lầm tưởng nó có hình thể vì nó được đóng khung trong một khuôn mẫu nhất định, nhưng nếu đào sâu tìm hiểu, nó chẳng khác nào sự hư vô.”
“……”
“Vì thế, võ (武) cũng chính là tự nhiên (自然).”
Nghe Un nói tiếp, Do-yul im bặt. Chẳng phải vì lý do nào sâu xa, đơn giản là vì tôi chẳng hiểu mô tê gì sất.
Gì vậy trời, trả lại cho tôi bài giảng vỡ lòng đi. Cảm giác như vừa được dạy phép cộng phép trừ xong lại bị ném cho quyển bài tập bắt giải hình học không gian với vectơ, Do-yul chép miệng. Thấy vẻ mặt nghệch ra của tôi, cuối cùng Un cũng bật cười khùng khục rồi đi thẳng vào vấn đề.
“A-yul, Không Linh Chi Thể là một cơ thể có thể mượn khí của tự nhiên để sử dụng như nội công. Con không cần trải qua quá trình thuần hóa khí đã hấp thụ thành của riêng mình, nên cả thế gian này chính là cánh đồng nội công của con.”
“……!”
Tuy vẫn chưa thực sự hiểu tường tận nhưng đại khái là tôi nắm được ý rồi. Nói tóm lại là một suối nguồn không bao giờ cạn. Nếu người khác phải dùng gáo để múc nước biển, thì tôi chính là Poseidon.
Sao lại có chuyện vi diệu thế này? Tự hỏi liệu đây có phải là đặc quyền của việc xuyên không không, Do-yul há hốc mồm. Đây đích thị là trúng số độc đắc phiên bản võ lâm rồi!
-Nhưng vừa nghe đến đó, một dự cảm chẳng lành bỗng dâng lên trong lòng. Lý do gì mà tôi lại phải nghe Un giải thích mấy thứ này? Vì tình trạng cơ thể tôi không được tốt cơ mà.
Nghe đi nghe lại thì Không Linh Chi Thể toàn mang lại lợi ích. Có khi nào lấy số dương nhân với số dương mà lại ra số âm không?
“…….”
Chắc là có lỗi gì đó rồi. Do-yul mang vẻ mặt chưng hửng, đảo mắt ngước nhìn Un. Dự cảm tồi tệ chẳng bao giờ sai, và vẻ mặt của Un lúc này cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Bản năng mách bảo rằng tôi đã tiêu đời rồi, Do-yul ực một tiếng nuốt nước bọt. Đã chuẩn bị tinh thần rồi, tới luôn đi.
Un thì thầm bằng một giọng nhỏ xíu.
“Dù Không Linh Chi Thể là cơ thể không cần tích lũy nội công, nhưng vẫn cần một cái lỗ để định hướng dòng chảy. Thường thì đan điền sẽ đảm nhận vai trò đó, nhưng…….”
Do-yul cũng thừa biết. Tôi chẳng có cái đan điền nào sất.
Nhưng là một công dân thấp cổ bé họng bình thường, Do-yul không khỏi thắc mắc. Rõ ràng tôi chưa từng dùng nội công, vậy sao lại phải giải thích mấy chuyện đó làm gì.
‘……À.’
Đừng bảo là? Chợt nhớ ra một điều, Do-yul nhìn Un bằng ánh mắt bất an. Un khẽ gật đầu, đáp lời.
“Có vẻ như lúc con đá con yêu quái, con đã dùng nội công trong vô thức. Vì ép buộc tạo ra một con đường từ cái lỗ vốn không tồn tại, nên toàn bộ khí huyết trong cơ thể con đã bị phá hủy.”
“…….”
“Nội thương khi đó hiện đang được điều trị bằng thuốc sắc nên cũng coi như tạm ổn, nhưng tốt nhất con nên tạo đan điền để mở ra một con đường lưu thông đàng hoàng.”
“…….”
“Tuy nhiên, dù có tạo đan điền thì khí huyết đã suy yếu cũng không thể phục hồi như cũ, nên con phải hạn chế vận dụng nội công hết mức có thể. Nếu có ý định sử dụng vô hạn, thì phải đợi đến khi cơ thể phát triển hoàn thiện đã.”
“…….”
“Mỗi tháng chỉ được dùng một lần trong khoảng thời gian bằng một tách trà (nhất trà khoảnh). Nếu dùng quá giới hạn đó, con có thể trở thành phế nhân.”
“…….”
Do-yul á khẩu. Nói nôm na thì cơ thể tôi hiện tại chẳng khác nào chiếc điện thoại được trang bị viên pin năng lượng vĩnh cửu không cần sạc.
Nhưng ngặt nỗi giờ nó bị quá nhiệt, mỗi tháng hễ xài quá 15 phút là nổ tung.
‘……Thế thì pin vĩnh cửu có ý nghĩa quái gì?’
Không, có khi còn thua cả một võ nhân bình thường ấy chứ. Chẳng khác nào một pháp sư mang bộ chỉ số sức mạnh, thể lực, độ linh hoạt chạm đáy mà kỹ năng duy nhất sở hữu lại là chiêu cuối có thời gian hồi chiêu dài đến phát rồ.
Trúng số độc đắc phiên bản võ lâm, nhưng lại bị lừa cú vố đau.
Phần mềm xịn xò đi kèm phần cứng giẻ rách. Trước màn kết hợp thảm họa này, Do-yul đờ đẫn y như chú gấu trúc Bắc Mỹ bị giật mất kẹo bông gòn. Nhìn Do-yul như vậy, Un nhẹ nhàng lên tiếng.
“Nếu tạo đan điền, con có thể khôi phục đến mức không ảnh hưởng đến sinh hoạt hàng ngày, nhưng con phải kiên trì tĩnh dưỡng. Nếu không được chữa trị định kỳ, chưa nói đến nội công, ngay cả cơ thể con cũng không chịu đựng nổi và sẽ thường xuyên ốm đau.”
“……”
“Vì vậy, Do-yul, ta hỏi lại con một lần nữa. Ta sẽ nhận con làm đệ tử, con thật sự không có ý định ở lại đây sống cùng ta sao?”
“……Ờ thì.”
Đầu óc Do-yul quay cuồng. Tỉ lệ sống sót khi lang thang trên đường phố với tình trạng cơ thể thế này là bao nhiêu?
Bằng không. Không phải gần bằng không mà đích thị là số 0 tròn trĩnh. Nếu không tĩnh dưỡng định kỳ thì sẽ ốm liệt giường, mà bọn trẻ lang thang làm gì có ngày nghỉ chứ. Chỉ cần nghỉ đi xin ăn một ngày thôi là mất chỗ, có bận tôi đã phải nhịn đói mấy ngày liền rồi cơ mà.
Huống hồ nếu cứ ốm đau triền miên chẳng biết lúc nào khỏi thì chắc chắn tôi sẽ mất mạng ngay tắp lự.
‘Nếu là trước đây thì còn đỡ……’
Chỉ cần bị lũ trẻ lang thang khác tẩn cho một trận thôi chắc tôi cũng thổ huyết, nghĩ vậy mà sống lưng Do-yul sởn gai ốc. Trong lúc còn chưa đi lại được mà lại phải nghe hung tin sét đánh ngang tai này.
……Cứ thế này mà xuống núi thì chắc chắn chỉ có con đường chết.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Do-yul kêu lên.
“……Tuyệt, tuyệt quá ạ!”
Không hẳn là tuyệt vời gì, chỉ là tôi chẳng còn lựa chọn nào khác, nhưng thấy Un và Tae-ha lộ rõ vẻ vui mừng khi chẳng hay biết nội tình, Do-yul đành cười như mếu.
-Cái thế giới võ hiệp khốn kiếp này!
0 Bình luận