Bạn không có cảnh báo nào.

    “…Đó.” Do-yul ngập ngừng kết thúc câu nói, đôi mắt khẽ run lên.

    Chẳng lẽ… là lỗi của tôi sao?

    Có phải vì khi nãy tôi bảo y nằm nghỉ, còn mình sẽ dọn dẹp nên y thấy khó chịu? Hay là vì y thấy ghê tởm chuyện tôi nôn mửa?

    Đầu óc Do-yul quay cuồng suy nghĩ, các đầu ngón tay khẽ run lên. Phải nói gì đó mới được, nhưng nhìn vào vẻ mặt lạnh lùng kia, tôi biết dù có mở miệng cũng chẳng nghe được lời tử tế nào.

    Phải làm sao đây. Cảnh tượng này thật chẳng hợp để dỗ dành. Khi Do-yul còn đang bối rối, chưa kịp mở lời thì Tae-ha đã vội đưa tay che mặt, khẽ lẩm bẩm.

    “…Nhìn cái gì chứ?”

    “Dạ, dạ, không, không phải…”

    “Ta buồn cười lắm sao?”

    “Gì ạ? Không đâu…”

    “Nếu không thì đừng có đứng đó nhìn, cút đi!”

    “…”

    Không cho người ta có cơ hội suy nghĩ luôn nhỉ. Dù thoáng bực mình trước phản ứng gay gắt của y, nhưng Do-yul nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Dù sao đối phương cũng chỉ là một đứa trẻ mầm non thôi mà.

    Ngay cả người lớn khi bị chạm đến nỗi đau cũng dễ dàng trở nên nhạy cảm, huống chi là trẻ con. Nếu y không muốn ai nhìn thấy mình khóc thì phản ứng như vậy cũng chẳng phải là vô lý. Mặc dù y vốn đã là kẻ hay cáu bẩn, nên đoán rằng lý do chỉ đơn giản là vậy thì cũng khó mà chắc chắn được.

    Vận may của tôi hôm nay rõ ràng vẫn chưa quay về. Thôi thì tốt nhất cứ vào trong trước đã, lát nữa đợi y bình tĩnh lại thì hỏi tiếp cũng được. Dù sao nhìn đứa trẻ cô độc mà âm thầm khóc một mình cũng chẳng dễ chịu gì.

    Do-yul nghĩ vậy nên vừa quay đầu lại liếc nhìn lần nữa, vừa chuẩn bị quay gót rời đi. Nhưng đúng lúc ấy…

    Chíp!

    “…?”

    Từ dưới chân Tae-ha vang lên một âm thanh bé xíu. Do-yul khựng lại, quay đầu nhìn thì thấy Tae-ha giật mình cúi xuống, môi mấp máy.

    “Này, im lặng đi.”

    Chíp chíp!

    “Bảo im lặng cơ mà?”

    Chiiiiíp!

    “…”

    Chíp chíp, chíp!

    Cái gì vậy trời. Nghe giọng thì chắc chắn là chim, nhưng cảnh tượng như thể y đang… nói chuyện với nó khiến Do-yul chỉ biết chớp mắt ngơ ngác.

    Nhận ra ánh mắt của tôi, Tae-ha mím môi chặt lại, rồi lầm bầm: “…Chỉ là con chim non thôi. Hình như nó rơi từ trên cây xuống, nên ta đang nhìn nó.”

    “…”

    “Ở cái cây trong sân chẳng có tổ chim nào cả, nên ta tính để nó ở đây, chờ sáng mai thì tìm tổ rồi đưa nó về.”

    “…Vậy ra…”

    Y đang khóc chỉ vì con chim này rơi xuống sao? Do-yul nghiêng đầu thắc mắc. Nhưng nói gì thì nói, Tae-ha mà tôi biết đâu phải dạng người đa cảm gì cho cam.

    Do-yul cúi xuống, ánh mắt chạm phải con chim non nhỏ xíu đang nghiêng đầu nhìn bọn họ. Đôi mắt long lanh đen nhánh ấy khiến lòng tôi chợt mềm lại.

    Tae-ha vươn tay, định đưa con chim lên lòng bàn tay. Trong khoảnh khắc đó, trong đầu Do-yul chợt lóe lên những điều từng đọc được đâu đó trên mạng.

    “Đ-đợi chút đã!”

    Do-yul vội lao ra khỏi phòng, hấp tấp nắm lấy cổ tay Tae-ha. Tae-ha bị chặn lại, cau mày khó chịu lên tiếng: “Gì vậy, đừng có cản trở, mau vào phòng đi. Ta đã bảo nằm yên nghỉ ngơi rồi mà!”

    “Chuyện đó… khục!”

    “…”

    Vừa định mở miệng thì cổ họng lại khô khốc, ho nhẹ một tiếng. Tae-ha nhìn Do-yul với vẻ mặt chẳng mấy hài lòng, như thể bảo “Ngươi nói thử xem nào”. Do-yul cúi xuống, nhìn con chim nhỏ dưới chân rồi chậm rãi mở lời.

    “Không phải vậy. Con chim đó, ngươi đừng chạm vào nó.”

    “…Cái gì?”

    “Ngươi nhìn xem. Nó đâu phải chim non mới nở, lông vũ cũng mọc đầy đủ rồi.”

    “…”

    Tae-ha vẫn giữ vẻ mặt chẳng hiểu gì. Do-yul nhớ lại lần mình từng đọc được trên mạng xã hội. Những bài đăng về việc nhặt được chim non vào mùa xuân hay hè, ai nấy đều kể rằng khi thấy chim rơi xuống đất liền mang về nuôi. Nhưng người ta bảo, nếu mỏ nó còn vàng hoặc lông đã mọc thì đừng nên làm vậy.

    “Con này có vẻ đang trong giai đoạn tập bay.”

    Bởi vì khả năng cao là nó không rơi khỏi tổ, mà là đang được mẹ dạy bay đấy. Tae-ha nheo mắt hỏi “Tập bay là gì?”. Do-yul cố lục lại trí nhớ, đáp chậm rãi: “À… là khi chim non chuẩn bị rời tổ. Mẫu thân nó sẽ dụ ra ngoài, bảo tập bay rồi mới dẫn đi tìm mồi.”

    “Chim chẳng phải lớn lên rồi mới bay ra khỏi tổ sao?”

    Tae-ha hỏi vậy, Do-yul khẽ lắc đầu. Tôi cũng từng nghĩ thế, nhưng hóa ra trước khi bay giỏi thì chim cũng phải tập luyện từ từ.

    Con người phải tập lật người, tập bò, tập ngồi trước khi biết đi, chim thì cũng đâu thể ngay từ đầu đã bay giỏi được.

    “Chắc mẫu thân nó đang ở quanh đây nhìn chừng. Nếu giờ chúng ta mang nó đi, chẳng khác nào bắt cóc cả.”

    “…”

    “Nếu mẫu thân nó phát hiện con non biến mất, nó có thể sẽ bỏ tổ đi chỗ khác…”

    “…”

    “Lúc đó thì đúng là chúng ta khiến gia đình chúng phải chia ly thật rồi… ấy…”

    Thật ra thì tôi cũng không dám chắc chắn đâu. Tôi chỉ là một kẻ vô gia cư, vừa là sĩ tử chật vật, chẳng phải Solomon hay Đức Phật gì sất. Nếu tôi biết được mấy chuyện này thì đã chẳng trượt phỏng vấn lần nào rồi.

    Trong lúc Do-yul còn đang lạc trôi trong mớ suy nghĩ, Tae-ha nhíu mày hỏi: “…Sao ngươi biết chuyện đó?”

    “…Dạ?”

    “Ngươi bảo là đứa lang thang mà, chẳng được học hành đàng hoàng. Sao lại biết mấy chuyện đó? Ta thì…”

    “…”

    “…Hay là ngươi đang viện cớ, thật ra chỉ không muốn cho động vật vào phòng thôi?”

    “Này, ngươi nghĩ ta là loại người gì vậy hả…!”

    Cái thằng nhóc này, thật là! Dù biết rõ mình chẳng hơn y là bao về chiều cao, nhưng giờ chuyện đó đâu có quan trọng! Do-yul há hốc mồm, đảo mắt tìm cách ứng phó.

    Sao tôi biết hả. Ờ thì, Youtube và National Geographic dạy tôi đấy, nhưng có thể nói thẳng ra trước mặt y được không?

    ‘Ờm…’

    Không. Tuyệt đối không thể. Sau một hồi cân nhắc, Do-yul chỉ còn cách mím môi, cúi đầu lí nhí.

    “…Vì ta là dân lang thang đấy.”

    “…”

    “Đi lang thang thì nghe được nhiều chuyện lắm, ví dụ như… ờ…”

    “…Ta biết rồi, chỉ là biết thôi, đúng không.”

    Đúng là một câu trả lời chẳng thể hời hợt hơn, nhưng tôi cũng chẳng nghĩ ra được gì khác. Tae-ha nhìn tôi đầy nghi hoặc, nhưng rồi lại nheo mắt, thở dài.

    “Ta đã nhìn nó từ nãy đến giờ rồi, mẫu thân nó chẳng hề tới.”

    “Ể? …Làm sao ngươi biết?”

    “Thì… giống bây giờ đấy.”

    Tức là y đã ngồi đó, im lặng trông chừng từ nãy đến giờ. Vậy thì cái cảnh y trông như đang khóc thút thít khi nãy, thật ra cũng chỉ là đang ngồi canh chừng con chim nhỏ này thôi sao.

    Do-yul chớp mắt mấy lần, khẽ đáp: “Nếu ngồi gần như thế, mẫu thân nó sẽ cảnh giác mà không dám tới đâu. Ít nhất cũng phải cách xa chừng ba mươi phút, không thì phải một canh giờ gì đấy.”

    “…”

    “…”

    “…Nhỡ đâu trong lúc chờ thì có con vật khác tới tha nó đi thì sao?”

    “Vậy thì… ta thử đặt nó lên cành cây thấp xem sao.”

    “Nhưng cũng có loài leo cây mà.”

    “…”

    Đúng vậy, đó gọi là quy luật tự nhiên. Nhưng biết sao được. Dù sao thì tôi cũng chẳng thể nào phá hỏng tâm hồn bé nhỏ của thằng nhóc này được.

    Tae-ha, có lẽ cũng đã tự tìm ra câu trả lời trong sự im lặng của tôi, nắm chặt hai tay, mặt mũi nhăn nhó khó chịu. Một hồi sau, y cúi gằm mặt, lẩm bẩm.

    “…Ngươi không biết cảm giác đó đâu.”

    “Gì cơ?”

    “Cái cảm giác bị xé nát, bị chia cắt mà chẳng ai tìm tới. Ngươi không hiểu đâu.”

    “…”

    Tôi thì đang cảm nhận rõ ràng đây này. Với tôi, việc bị ném vào cái thế giới kỳ quái này đã là một kiểu chia ly và lạc lối rồi. Nhưng tôi chẳng thể nói điều đó ra với y, đành im lặng nuốt vào trong.

    Thằng nhóc kia, chắc chẳng bao giờ biết mình vừa đâm thẳng một nhát vào tim tôi đâu. Cảm giác như có cả nắm cát trong miệng, Do-yul cắn chặt má trong, nén tiếng thở dài.

    “Nếu ngươi biết sư phụ đã vất vả tìm ngươi suốt thời gian qua như thế nào, thì đã không nói với ta mấy lời đó rồi.”

    “…Hả?”

    Một câu nói không hề nằm trong dự đoán, bất chợt vang lên bên tai.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú