Bạn không có cảnh báo nào.

    Tạch.

    Có lẽ mảnh tre mỏng bị tôi nhai dập trong miệng vừa rơi xuống sàn. Âm thanh đó dường như khiến Tae-ha bừng tỉnh, y quay ngoắt người lại, quát lên với tôi, giọng đầy hoảng hốt.

    “Vì… vì sao lại trần truồng thế hả?!”

    “Đang tắm thì tất nhiên là không mặc gì rồi chứ! Tae… à không, chẳng lẽ ngươi tắm mà phải mặc quần áo chắc?!”

    Cửa thì là y tự ý mở, thế mà lại quay sang trút giận lên đầu tôi là sao chứ! Tôi tức tối bật lại, song nhờ chút lý trí cuối cùng còn sót lại mà ít nhất câu đó tôi vẫn kìm không nói ra miệng. Tuy rằng quan hệ giữa hai chúng tôi chẳng thể gọi là tốt đẹp, nhưng nếu vì bị gây sự mà đâm đầu vào cãi tay đôi như lũ trẻ con, vậy thì tôi chẳng khác nào “tiểu Do-yul” trong nguyên tác cả. Mà lỡ làm điều đó trước mặt kẻ sau này trở thành “sát thần chém đầu” thì đúng là tự đào mộ chôn mình.

    Cũng bởi thế nên lúc lỡ miệng gọi tên Tae-ha, tôi vội lắp bắp, hoang mang chẳng biết làm sao. Lỡ gọi tên y bừa bãi, thể nào cũng bị ăn đấm vì “làm như thân thiết lắm không bằng”. Nhưng quan trọng hơn, giờ tôi cần lo là làm cách nào để kết thúc cái màn “thoát y đại náo” không mong muốn này.

    Quay lại ngâm mình trong bồn tắm thì nước đã bẩn đến mức làm uổng công tắm rửa. Quay lưng lại như Tae-ha ư? Dù sao thì cũng vẫn là khỏa thân cả thôi.

    Kết quả là, tôi chỉ biết đứng tại chỗ, cuống quýt giậm chân.

    Soạt-

    RẦM!

    “Á!”

    Chân giẫm trúng vũng nước đọng dưới đất, trượt ngã. Tiếng động lớn khiến vai Tae-ha giật thót, theo phản xạ quay đầu lại. Gặp ánh mắt đầy lo lắng đó, tôi vội lấy tay che phần cần che, lắp bắp lí nhí.

    “Ta… ta không sao đâu. Làm phiền rồi. Làm ơn… đưa ta bộ đồ. Ta mặc vào rồi sẽ ra ngay… xin lỗi vì khiến ngươi chờ đợi……”

    “À… hả? Ờ, đâ-đây.”

    Thà để Tae-ha ra khỏi phòng càng sớm càng tốt. Tôi chỉ cần mặc quần áo vào, bước ra ngoài và vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra. Nghĩ vậy, tôi vội đón lấy bộ đồ y dúi vào tay khi lùi bước tiếp cận tôi như thể sợ hãi. Dù vẫn còn nằm sõng soài dưới đất, nhưng điều đó giờ cũng chẳng còn quan trọng.

    Chỉ cần Tae-ha chịu ra ngoài là được.

    “…?”

    Mà lạ nhỉ, y lại không ra ngoài. Rõ ràng ban nãy còn giật bắn lên như muốn lao vọt ra cửa đến nơi, sao giờ cứ đứng chần chừ mãi thế?

    Tôi nghiêng đầu khó hiểu, dè dặt lên tiếng.

    “Ờm….”

    “…”

    “Ngươi… có thể ra ngoài được không? Ta lạnh lắm rồi, muốn mặc đồ…”

    Tôi lấm lét nhìn sắc mặt y từ dưới làn tóc ướt dính bết, mắt đảo qua đảo lại. Nhưng rồi tôi cũng phải giật mình.

    Lý do rất đơn giản: gương mặt Tae-ha vừa mới đỏ lựng lên vì bối rối và giận dữ, giờ lại trắng bệch như thấy quỷ, đứng chết lặng tại chỗ. Đôi mắt nhìn chằm chằm tôi, khiến mí mắt tôi khẽ run lên.

    Tôi… tôi làm sai gì sao?

    Tôi vắt óc suy nghĩ, nhưng thật tình không nghĩ ra được lý do nào cụ thể. Cùng lắm chỉ là tắm hơi lâu, rồi vô tình để y thấy tôi trần truồng?

    … Ờ. Nghĩ kỹ thì đúng là cả hai đều đáng chửi. Mặt tôi cũng trắng bệch theo.

    Nếu thế thì chẳng phải tôi sắp bị xử trảm vì tội… dám trêu ghẹo nam chính ư?

    Tôi chỉ biết siết chặt đống quần áo trong tay. Lúc ấy, Tae-ha khẽ mở miệng.

    “Ngươi…”

    “Ta sai rồi! Đừng giết ta!”

    “…Gì cơ?”

    “…”

    Giọng nói bên trên như thể không hiểu nổi tôi đang lảm nhảm cái gì. Cũng đúng thôi. Một đứa trẻ mười tuổi mà bị xin tha mạng thì ai mà chẳng ngớ người ra chứ. Biết là phản ứng hơi lố, tôi liếc mắt mở hé mi, nhìn Tae-ha tiếp tục nói.

    “Đùi và sườn ngươi… đó là gì vậy?”

    “Gì cơ?”

    “Điếc à? Đùi và sườn đó, bị làm sao vậy?!”

    Giọng nói gần như quát thẳng vào mặt khiến tôi giật mình nhìn xuống. Vết bầm tím ở sườn đã trông thấy từ trước nên không bất ngờ mấy… nhưng…

    “…Cái này là gì vậy?”

    “Cái đó sao lại hỏi ta hả!”

    Da chỗ đó vừa đỏ vừa thâm tím, có vết phồng nước vỡ ra, mưng mủ vàng, nhìn qua thôi cũng biết là rất đau. Tôi chớp mắt liên tục. Rõ ràng mấy hôm trước, khi trời mưa lần cuối, tôi còn tranh thủ dội nước mưa tắm ở góc sân. Lúc đó da dẻ vẫn bình thường cơ mà, sao tự dưng mấy hôm sau lại thành ra thế này?

    Lục lại ký ức, bất chợt một hình ảnh hiện lên trong đầu tôi.

    “…À.”

    Phải rồi, hôm ở khách điếm, lúc tôi đang ăn cơm được Un mang đến, đã lỡ tay hất đổ canh nóng. Dù thân trên không bị bỏng nặng, nhưng phần dưới bị ướt sũng, tôi cũng chẳng tiện cởi ra xem nên đành chịu. Khi ấy cũng thấy nóng thật, nhưng nếu so với mấy cú đá của đám đầu gấu thì chẳng thấm vào đâu cả, nên tôi tưởng mình ổn. Có vẻ… không ổn lắm thì phải. Nhìn đùi mình là biết.

    Lúc đó xấu hổ nên chẳng thấy đau, sau này có hơi ngứa ngáy một chút, nhưng bị đám nhóc chọc sườn nhiều quá nên cũng quên béng.

    Có lẽ là do tôi gãi mạnh, làm vỡ mụn nước nên mới nhiễm trùng rồi.

    Cái mớ giẻ rách gọi là quần áo kia vốn đã quá bẩn, chẳng nhiễm trùng mới là lạ. Tôi khẽ rên rỉ, lẩm bẩm.

    “Khà…”

    “…”

    “…Không sao đâu. Thực ra không đau như vẻ ngoài đâu, ừm. Có để lại sẹo một chút nhưng nếu không động vào chắc sẽ không nặng hơn đâu.”

    “…”

    “…Dù sao thì… ngươi ra ngoài để ta mặc đồ được không?”

    Dĩ nhiên, dù là thân xác người khác thì tôi cũng không thể tùy tiện để lại sẹo. Tôi dự định khi trở về làng sẽ tìm đến tiệm thuốc mà Un từng nhắc, chủ tiệm trên núi sau làng, để hỏi xem có loại thảo dược nào chữa được không. Không có tiền thì tự hái về đắp lên là được.

    Trước tiên phải xử lý tạm như thế đã. Tôi đang tính toán trong đầu thì Tae-ha, người đang khom lưng, lại đứng thẳng lên rồi quay lưng lại, nói.

    “Mặc đồ xong thì ra đi.”

    “V-vâng!”

    Tôi gật đầu như gà mổ thóc, đợi Tae-ha vừa bước ra khỏi phòng liền vội vàng mặc đồ. Bộ này chắc là đồ Tae-ha từng mặc, chứ không thể nào có chuyện giữa phòng tự dưng mọc ra đồ trẻ con.

    Vì chiều cao xấp xỉ nên tuy hơi rộng, nhưng độ dài thì vừa vặn. Tôi khoác tạm chiếc áo lên người, cúi đầu nhìn xuống mảnh vải còn lại trên tay. Cảm giác đây là dây đai buộc quanh eo.

    “…”

    Nhưng buộc kiểu gì thì chịu. Ký ức về áo truyền thống chỉ là bộ hanbok lúc đầy năm và lần đi chơi Gyeongbokgung với lũ bạn. Khi ấy thì mẹ, bà hoặc nhân viên tiệm thuê đồ lo hết rồi.

    Cách mặc à? Chỉ nhớ là đoán theo vị trí cúc bấm rồi gài đại vào thôi.

    Chẳng biết kiểu phục trang truyền thống Trung Hoa này phải buộc thế nào. Sau một hồi ngẫm nghĩ, tôi đành buộc nó thành nơ trước bụng rồi mở cửa bước ra ngoài. Phần ngực áo cứ hở ra nên tôi cũng bỏ cuộc không chỉnh nữa.

    Két-

    “…Bộ dạng gì thế kia?”

    Và bị khinh thường ngay lập tức. Tae-ha nhìn tôi như thể tôi vừa mặc đồ ngược cả trên lẫn dưới vậy. Tôi bối rối hít mũi, chống chế.

    “…Ta không biết cách mặc mà.”

    “Không đùa đấy chứ? Đến trẻ con còn biết mặc mà.”

    “Nhưng ta chưa từng mặc thứ này bao giờ mà. Hơn nữa bộ này rộng, cứ mặc trùm vào là xong rồi…”

    “…”

    “Nên mới thế…”

    …Trông kỳ lắm sao? Tôi chớp mắt đầy mong chờ. Tae-ha, đứa nhóc nhỏ xíu mà mặt mũi ra vẻ như ông cụ non, thở dài, chìa tay ra. Rắc rối duy nhất là bàn tay đó lại đưa ra cởi luôn dây buộc ngang hông tôi.

    Mắt tôi trợn tròn, tay vội giữ lấy eo. Tae-ha liếc tôi vẻ bực bội, cất giọng.

    “Ngươi tính đến gặp sư phụ với bộ dạng này à? Đừng làm phiền người ta, biết điều chút đi, hiểu chưa?”

    “…”

    “Ta buộc lại cho, nhìn cho kỹ mà học. Lần sau mà còn ăn mặc kiểu này thì ta xé toạc đồ ra luôn đấy.”

    “Cái đó…”

    Dù gì cũng là đồ của ngươi mà? Đã lắm lần tôi muốn vặc lại thế, nhưng rồi lại chọn im lặng. Không phải vì sợ Tae-ha đâu nhé… mà đúng là vì sợ thật.

    Dù sao thì mai tôi cũng chẳng cần mặc đồ kiểu này nữa, nên… thôi nhịn vậy. Khi tôi đã được buộc đồ gọn gàng, ngắm nhìn dáng vẻ gọn ghẽ của mình, liền khe khẽ lên tiếng sau lưng Tae-ha.

    “…Cảm ơn nhé. Ta sẽ im lặng rồi rời đi thôi.”

    “Im miệng lại đi!”

    “…”

    Tên vô ơn nhà ngươi! Rõ ràng là tôi đang cảm ơn mà, thế quái nào lại bị mắng chứ! Tôi nhăn mày cau mặt đầy uất ức.

    Sau đó, tôi theo sát gót Tae-ha vào căn phòng khác để nghỉ qua đêm. Có vẻ y đã nói gì đó, nên khi Un bước vào sau, Un liền giúp tôi sát trùng mấy vết bầm và chỗ nhiễm trùng trên đùi. Nhờ thế mà mãi đến sau đó, tôi mới có thể yên tâm nhắm mắt ngủ.

     

    ***

     

    Sáng hôm sau.

    “…”

    … Tưởng chừng vẫn còn đang mơ, nhưng sao trước mắt lại là bầu trời đỏ rực hiện ra qua khe cửa hé mở nửa vời kia? Đôi mắt tôi đảo liên tục, cố nắm bắt tình hình, rồi bỗng chốc ngồi bật dậy.

    Tạch.

    “…?”

    Lúc đó, tôi vô tình nhặt được một mảnh vải ẩm ướt rơi trên chăn mềm mại. Nó vẫn còn ấm áp, như thể vừa được đặt lên người ai đó không lâu trước đây.

    Chuyện gì đang xảy ra vậy? Cảm giác thân thể nặng nề, như bông tẩm nước, tôi cố gắng gượng dậy từng bước chậm rãi, tiến đến gần cửa phòng. Đập vào tầm mắt tôi là…

    “…”

    Dưới bóng một cái cây không xa lắm trong sân, có một bóng người nhỏ bé đang ngồi co ro. Đó chính là Tae-ha, người đang cuộn mình ở một góc sân vườn. Mắt tôi khẽ run lên khi nhìn thấy y.

    Này, cậu ta… khóc sao?

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú