Bạn không có cảnh báo nào.
    1. Bản chất

    Nghe câu nói đó, điều đầu tiên tôi nghĩ đến là mình sẽ bị cảnh sát điều tra. Lee Tae-seon đã đề cập đến ‘lời In-ha từng nói’ và gọi tôi là kẻ giết người. Rốt cuộc thì cuộc điều tra của cảnh sát đã không diễn ra, và cũng chẳng có ai nhắc đến chuyện đó với tôi… nhưng giờ tôi lại nhớ ra.

    Kể từ đó, tôi chưa từng gặp mặt Lee Tae-seon, mà hễ gặp là lại xảy ra xung đột. Nói chính xác hơn là Lee Tae-seon đơn phương mắng chửi tôi rồi bỏ đi, hoặc nhốt mình trong phòng không chịu ra ngoài. Vì thế tôi quên bẵng mất việc phải hỏi xem câu chuyện lúc đó rốt cuộc là sao.

    Anh ta bảo tôi đã tìm đến và kể cho anh ta nghe về kế hoạch của mình ư? Không biết bây giờ nếu tôi hỏi lại xem lúc đó mình đã nói gì thì anh ta có chịu trả lời không nhỉ. Có lẽ anh ta sẽ lại nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt và bảo tôi đang giả vờ không biết cũng nên.

    “Tôi đã nói những lời đó sao?”

    “À, đằng kia có người quen…”

    “Tôi có điện thoại…”

    Đám đông đang vây quanh dường như cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ nên lần lượt tản ra. Cũng may là vậy. Việc họ tránh đi như thế đồng nghĩa với việc họ sẽ coi như chưa từng nghe thấy những lời vừa được nói ra ở đây. Chẳng mấy chốc, chỗ này chỉ còn lại tôi và Kim Seon-kyung.

    “Cậu đã nói muốn nó chết bao nhiêu lần rồi? Đến mức khi đọc tin trên báo tôi còn nghĩ ‘Yoon In-ha toại nguyện rồi nhé’.”

    “Tôi chỉ nói miệng vậy thôi.”

    “Đừng có nực cười. Cậu từng bảo nó phải chết thì cậu mới kết hôn được với Lee Tae-seon, cậu đã nói muốn nó chết đi cơ mà.”

    “…”

    Mắt tôi vô thức trợn tròn. In-ha đã nói những lời như vậy sao? Lại còn nói bao nhiêu lần rồi? Có khi nào những lời Lee Tae-seon nghe được cũng tương tự như thế này không. Với tính cách của In-ha, anh ấy hoàn toàn có thể thốt ra những lời như vậy. Nhưng chắc chắn đó không phải là lời nói thật lòng. Bởi vì nói và thực sự làm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau…

    “…Dù sao thì bây giờ cũng không phải lúc để nói chuyện này. In-young mất đi cũng là một cú sốc lớn đối với tôi.”

    Tôi nói vậy định kết thúc câu chuyện, nhưng Kim Seon-kyung lại cười khẩy rồi chọc tay vào ngực tôi.

    “Cậu á? Nực cười. In-young là cái thá gì đối với cậu chứ? Đối với cậu, đối với gia đình cậu, thằng nhóc Yoon In-young đó chỉ là…”

    “Cậu Yoon In-ha.”

    Đột nhiên xung quanh trở nên im ắng lạ thường. Những người đang vừa nhìn về phía chúng tôi vừa xì xào to nhỏ bỗng đồng loạt im bặt và tản ra các hướng khác nhau.

    Đồng thời, con tàu khẽ rung lắc rồi bắt đầu di chuyển. Cú rung lắc khiến tôi loạng choạng, còn Kim Seon-kyung thì suýt ngã, nhưng Lee Tae-seon đột ngột xuất hiện trước mặt lại không hề đưa tay ra đỡ ai cả.

    Tôi khó khăn lắm mới lấy lại được thăng bằng. Dưới chân, con tàu vẫn tiếp tục rung lắc nhè nhẹ. Lee Tae-seon đứng đó với gương mặt lạnh tanh và gọi tôi một lần nữa.

    “Lại đây. Có người cậu cần phải chào hỏi.”

    Trong lúc đó, con tàu lại nghiêng ngả thêm một lần nữa, và Kim Seon-kyung cuối cùng cũng ngã nhào. Có vẻ như chỗ chúng tôi đứng là nơi rung lắc mạnh nhất, vì phía bên trong tàu trông vẫn rất yên bình. Ngồi bệt trên sàn, Kim Seon-kyung trừng mắt nhìn tôi với vẻ mặt đầy bực tức.

    Như để lảng tránh ánh mắt đó, tôi bước theo Lee Tae-seon. Dù cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo đang bám riết lấy mình nhưng tôi cố tình làm ngơ. Lee Tae-seon cũng chẳng thèm bận tâm, cứ như thể chỗ đó không có ai vậy.

    Nơi anh ta đưa tôi đến là chỗ của gia đình chủ tịch tập đoàn Yeosan – nhà sản xuất ô tô lớn thứ hai Hàn Quốc và cũng là chủ tiệc hôm nay. Đúng với tư cách chủ nhà, họ đứng ở vị trí trung tâm của con tàu để đón tiếp khách khứa, và khi thấy Lee Tae-seon bước đến, họ đã niềm nở chào hỏi.

    Người đứng giữa có vẻ là cô con gái út vừa mới đi du học về. Gia đình này có ba anh chị em, và cả ba đều là Alpha. Bao gồm cả cô con gái út đang đứng đây. Cao hơn tôi một cái đầu, cô con gái út sở hữu vóc dáng săn chắc, khỏe mạnh trông vô cùng tràn đầy sức sống.

    Cô ấy đưa tay về phía tôi.

    “Tôi là Song Si-hyun. Nghe nói cậu sắp kết hôn? Chúc mừng nhé.”

    Cố gắng nuốt xuống sự căng thẳng vừa trào dâng, tôi nắm lấy tay cô ấy. Một bàn tay ấm áp và mềm mại. Nắm chặt lấy tay tôi, cô ấy liếc nhìn Lee Tae-seon rồi nói.

    “Nhưng mà cậu đúng gu tôi đấy. Chúng ta trao đổi số điện thoại nhé?”

    “Dạ?”

    Không chỉ bối rối, tôi còn thấy thật hoang đường. Tự dưng đòi trao đổi số điện thoại, lại còn trước mặt người sắp kết hôn với tôi, trong khi vừa mới chúc mừng đám cưới xong… Tôi nhìn Lee Tae-seon với vẻ mặt khó xử nhưng anh ta chỉ đứng trơ ra đó với vẻ lạnh lùng.

    À, mà cũng đúng thôi, trao đổi số điện thoại thì có gì to tát đâu. Dù việc đối phương là Alpha có khiến tôi hơi lấn cấn… nhưng cô ấy là người đã có thời gian dài du học ở nước ngoài mà. Có lẽ cô ấy đã quen với bầu không khí tự do phóng khoáng hơn ở Hàn Quốc chăng. Tôi vừa len lén quan sát sắc mặt Lee Tae-seon vừa lấy điện thoại từ túi quần sau ra.

    Song Si-hyun giật phắt chiếc điện thoại tôi vừa lấy ra, rồi ngang nhiên quét khuôn mặt đang ngơ ngác của tôi để mở khóa, sau đó bấm số điện thoại của mình vào. Điện thoại của cô ấy đổ chuông, còn tôi thì đứng há hốc mồm kinh ngạc.

    “À, alo?”

    – À, alo?

    Nghe thấy giọng nói vang lên từ cả hai phía, Song Si-hyun khúc khích cười rồi cúp máy. Vẫn cầm điện thoại của tôi bằng một tay, cô ấy lại đưa tay kia ra. Lúc nãy đã bắt tay rồi mà… Nhưng thấy bàn tay đang vẫy vẫy như hối thúc, tôi đành bất đắc dĩ đưa tay ra.

    “Tuyệt, tuyệt lắm. Tôi thật sự rất thích cậu đấy. Phải thường xuyên liên lạc nhé. À, tôi lớn tuổi hơn cậu đấy. Tôi bằng tuổi người này.”

    Vừa nói ‘người này’, cô ấy vừa hất cằm về phía Lee Tae-seon.

    Thoạt nhìn có vẻ thô lỗ nhưng hành động của cô ấy lại có nét gì đó ngây thơ, và bản thân Lee Tae-seon cũng hoàn toàn không bận tâm đến điều đó.

    Tuy nhiên, có vẻ Lee Tae-seon lại khó chịu vì một chuyện khác. Anh ta hất mạnh tay khiến cái bắt tay giữa tôi và Song Si-hyun tuột ra, rồi thì thầm bằng giọng trầm thấp với cô ấy.

    “Cô đang trêu tức tôi đấy à? Hay là cố tình làm thế để chọc tức tôi?”

    “Cậu bị tự luyến hả?”

    “…”

    Tôi há hốc mồm ngạc nhiên. Dù từ trước đến nay tôi cũng từng gặp gỡ vài người quen của Lee Tae-seon, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy có người ăn nói sỗ sàng với anh ta như vậy. Vừa ngạc nhiên vừa bối rối khiến tôi không nói được lời nào, thì Song Si-hyun bất ngờ ôm choàng lấy vai tôi.

    Ba mẹ và anh trai của Song Si-hyun có vẻ cũng bất ngờ trước hành động đó nên vội vàng cản cô lại.

    “Cái con bé này! Người ta sắp kết hôn rồi mà con làm cái trò gì vậy… Xin lỗi cậu In-ha nhé. Con bé này sống ở nước ngoài lâu năm nên cư xử hơi tự do quá.”

    “Chỉ khoác vai có một cái mà mọi người làm quá lên thế. Trong khi chồng người ta còn chẳng có vẻ gì là bận tâm kìa?”

    “…”

    Giữa lúc đầu óc quay cuồng như bị cuốn vào một vòng xoáy, tôi nhìn sang Lee Tae-seon. Dù đang trừng mắt nhìn Song Si-hyun với vẻ mặt cứng đờ, anh ta vẫn không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.

    “Với lại cứ nói nước ngoài này nọ, chứ con thấy văn hóa Hàn Quốc mới là thứ khó hiểu nhất. Anh em trong nhà chết thì người còn lại phải lấy người đáng lẽ sẽ kết hôn với người chết là chuyện đương nhiên sao… Có phải là tục nối dây đâu chứ.”

    “Thì cũng khác một chút với tục nối dây mà.”

    “Bản chất thì có khác gì nhau đâu?”

    “Bản chất khác chứ. Chuyện này, ừm. Chắc giống với việc một bông hoa quý hiếm bị chết thì người ta sẽ mua một bông hoa y hệt từ cùng một nhà vườn hơn.”

    Song Si-hyun há hốc mồm.

    “Này, cậu có biết là cậu còn ăn nói khó nghe hơn cả tôi không hả?”

    Thậm chí cả gia đình Song Si-hyun cũng lộ rõ vẻ bối rối… Lee Tae-seon không dừng lại ở đó.

    “Đâu nhất thiết phải vì thích một bông hoa y hệt nên mới mua đâu. Có thể có nhiều lý do khác mà?”

    “Nhiều lý do là sao?”

    Thế rồi Lee Tae-seon cười khẩy và thì thầm điều gì đó vào tai Song Si-hyun. Gương mặt vẫn đang tươi cười thoải mái của cô ấy bỗng chốc đanh lại, cô ấy đứng im lặng nhìn Lee Tae-seon.

    Đúng lúc đó, gia đình Song Si-hyun được những người khác gọi nên đã chào Lee Tae-seon rồi rời đi. Chắc do bầu không khí kỳ lạ nên không có ai dám đến gần nhóm chúng tôi. Mọi người chỉ giả vờ tận hưởng bữa tiệc rồi thỉnh thoảng len lén nhìn sang.

    “Cậu… Có thể đó là một sự lựa chọn sai lầm đấy.”

    Sau một hồi im lặng, Song Si-hyun lên tiếng. Nghe vậy, Lee Tae-seon lại nhếch mép cười.

    “Tôi chưa bao giờ sai lầm cả.”

    “Thế sao? Cậu tự luyến thật đấy. Thấy ghét.”

    “Đó gọi là người phán đoán dựa trên thực tế.”

    Tôi hoàn toàn không hiểu hai người họ đang nói chuyện gì. Tay vân vê ly rượu vừa nhận từ một người phục vụ đi ngang qua một cách vô thức, tôi vừa len lén quan sát sắc mặt của hai người. Đây không phải là hành động của In-ha. In-ha sẽ không bao giờ chịu được việc bị gạt ra rìa câu chuyện.

    Nghĩ bụng ‘Hay là mình thử cư xử giống In-ha một chút xem sao’, tôi nốc cạn ly rượu, rồi nương theo cảm giác chếnh choáng mà bước lên một bước về phía hai người.

    “Hai người đang nói chuyện gì vậy? Tôi không hiểu lắm.”

    Lập tức, ánh mắt của cả hai đồng loạt hướng về phía tôi. Lee Tae-seon vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, còn Song Si-hyun thì…

    “…”

    Thương hại, giống như đang nhìn một kẻ đáng thương sao?

    Là do tôi ảo giác chăng. Biểu cảm đó biến mất trong tích tắc. Cô ấy mỉm cười rồi dùng tay gõ nhẹ hai cái “cốc cốc” lên màn hình chiếc điện thoại tôi vẫn đang cầm trên tay. Màn hình khóa với hình nền mặc định hiện lên.

    “Phải thường xuyên liên lạc đấy. Tôi không nói đùa đâu.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú