Bạn không có cảnh báo nào.

    Tôi cứ ngồi thu mình như thế, ôm lấy cơ thể ấm áp và mềm mại của Lili một hồi lâu. Chỉ đến khi cánh tay bị thương bắt đầu đau nhức, tôi mới gượng dậy đi tìm thuốc uống. Biết rõ uống thuốc khi bụng rỗng sẽ bị xót ruột, nhưng dù sao tôi cũng đã quen với việc đó rồi.

    Tôi lên tầng hai, định lấy thuốc từ ngăn kéo cạnh giường thì sực nhớ ra tủ lạnh đã hết sạch nước. Chắc là những người làm đã quên chưa lấp đầy như mọi khi.

    Cuối cùng, tôi lại phải đi xuống tầng một. Lúc tìm được nước để uống thuốc, cánh tay tôi đã nhức nhối dữ dội. Chắc một phần cũng do lúc nãy tôi đã cố dùng tay để nấu nướng.

    Lili cứ lẽo đẽo đi theo sau, nó khẽ kêu lên như thể đang lo lắng cho tôi vậy. Nếu chỉ nhìn cái vẻ mặt xéo xắt, dửng dưng kia, trông nó chẳng khác nào một chú mèo chẳng màng sự đời, thế nhưng Lili lại thích can thiệp vào mọi chuyện và biểu đạt cảm xúc phong phú hơn tôi tưởng.

    Từ tầng hai xuống tầng một, mùi thức ăn nồng nặc lan tỏa khắp từ bếp đến phòng khách. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao Lee Tae-seon lại nổi giận bỏ đi như thế.

    Đứng giữa mùi thức ăn mà giờ đây tôi cảm thấy chẳng khác nào mùi hôi thối, tôi nôn khan vài tiếng rồi ngồi đợi cơn đau ở tay dịu xuống. Cơn đau lan từ cánh tay lên vai, rồi đến lưng, cổ và cả đầu, khiến tôi đau nhức đến mức không thể nhúc nhích nổi.

    Tôi cứ ngồi thẫn thờ như vậy suốt ba mươi phút. Trong đầu không ngừng nghĩ về việc mùi thức ăn này thật đáng buồn nôn.

    Nếu vậy thì chỉ cần nén đau mà đứng dậy dọn dẹp cho nhanh là xong. Tôi thấy bản thân mình thật thảm hại khi không làm nổi việc đó. Tay chân tôi nặng trĩu như đeo chì, thực sự không thể cử động được.

    Một lúc sau, thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, cơn đau cũng dần vơi bớt. Tôi đã tháo cái nẹp bảo vệ vướng víu ra sớm hơn dự kiến và chỉ quấn băng gạc, một phần cũng vì thấy ngượng nghịu mỗi khi chạm mặt Lee Tae-seon.

    Dù sao thì cũng là do Lee Tae-seon đẩy nên tôi mới ngã. Nhưng nếu cứ đeo cái nẹp đó đi lại trước mặt anh ta, tôi lo rằng trông mình sẽ giống như đang cố tình biểu tình vậy.

    Đến cả người thân trong gia đình cũng ghét mỗi khi tôi cư xử như thế, nên tôi nghĩ Lee Tae-seon chắc cũng chẳng khá khẩm hơn đâu.

    Tôi gập cánh tay lại đặt trước bụng rồi bắt đầu dọn dẹp bàn ăn. Cái mùi mà lúc nãy khi ngồi im tôi thấy thật buồn nôn, thì giờ khi bắt tay vào làm việc lại thấy cũng có thể chịu đựng được.

    Thức ăn thừa tôi cho hết vào máy xử lý, còn bát đĩa thì tráng qua lớp dầu mỡ rồi lần lượt xếp vào máy rửa bát.

    Công việc vốn dĩ chỉ là vứt bỏ và lau dọn nên cũng xong nhanh hơn tôi tưởng. Sau đó, tôi bật hết quạt thông gió và mở toang các cửa sổ ở phòng khách và phòng bếp. Dù sắp sang xuân nhưng gió đêm vẫn còn khá lạnh.

    Tôi dùng mu bàn tay quệt dưới cằm. Hóa ra nước mắt đã lã chã rơi từ lúc nào không hay. Nó cứ thế tuôn ra không ngừng. Tôi nghĩ mình cần phải đi tắm. Mùi thức ăn cũng đã ám đầy lên người tôi rồi.

    “…Lili à.”

    Lili vốn đang ngồi cạnh bếp từ theo dõi tôi dọn dẹp, bỗng nhảy phốc xuống sàn rồi leo lên người tôi như leo cột mèo, nó nằm gọn trên bên vai không bị thương của tôi.

    Hai chân nó bám chặt vào sau gáy và lưng tôi. Tôi đang lo không biết nó có thấy khó chịu không, thì đột nhiên Lili húc đầu cái “cộp” vào má tôi.

    “Li, Lili à?”

    Cộp, cộp. Lili lặp lại hành động đó thêm đôi lần nữa, rồi lần này nó dụi cả mặt và đầu vào má tôi.

    “Đừng mà… lông sẽ bị ướt đấy.”

    “U ung… Yang.”

    Đây là tiếng kêu giống tiếng “meo” nhất mà tôi từng nghe thấy từ nó… Đang mải suy nghĩ thì Lili bắt đầu liếm lên gò má ướt đẫm của tôi. Đây là lần đầu tiên Lili liếm tôi. Lưỡi mèo đúng như lời đồn, rất nhám và hơi đau một chút.

    Sau khi liếm cho đến khi má tôi đỏ ửng lên, Lili có vẻ đã hài lòng, nó nhảy khỏi vai tôi rồi phóng lên sofa bắt đầu chải chuốt bộ lông của mình.

    Trong lúc đó, nước mắt tôi đã ngừng rơi từ lúc nào.

    “Tao đi nhé, Lili.”

    “É oọc.”

    Lili đập đuôi “bành bạch” xuống sàn. Vì là mèo vàng nên đuôi nó rất to, phát ra âm thanh như tiếng gậy bông đập xuống đất vậy. Thấy dễ thương quá, tôi đứng cách đó một đoạn rồi đưa tay xoa đầu nó.

    Tôi thấy có lỗi vì không thể bế nó lên. Lúc này tôi đã thay quần áo chỉnh tề, nếu để lông của Lili dính vào thì sẽ rất rắc rối.

    “Xin lỗi nhé, lúc về tao sẽ bế mày sau.”

    “Oọc… A ang.”

    “Tao sẽ về sớm thôi.”

    Đúng lúc đó, tiếng còi xe vang lên từ phía gara. Giật mình, tôi vội vẫy tay chào Lili rồi chạy ra khỏi cửa. Đây là lần đầu tiên tôi để Lili ở nhà một mình nên cứ lúng túng mãi, kết quả là làm mất quá nhiều thời gian. Tôi quên mất là Lee Tae-seon đang đợi ở gara.

    Từ cửa chính, tôi hớt hải chạy ra rồi gần như nhảy phốc vào trong xe.

    “Xin, xin lỗi anh.”

    May sao Lee Tae-seon không nói thêm lời nào.

    Tôi cũng thấy may vì mình đã không giải thích là do mải chào Lili nên mới muộn. Vì có nói ra thì chắc chắn Lee Tae-seon cũng chẳng thèm đáp lại. Nếu vậy thì không biết bầu không khí đi đến bữa tiệc sẽ còn gượng gạo đến mức nào nữa.

    Địa điểm diễn ra là ở sông Hàn như Lee Tae-seon đã nói trước đó. Anh ta bảo người ta đã thuê một chiếc du thuyền lớn để tổ chức tiệc vào lúc hoàng hôn. Tôi thầm nghĩ thật ngưỡng mộ khi có những bậc cha mẹ tổ chức ăn mừng rình rang như thế chỉ vì con cái tốt nghiệp và về nước.

    Thế nhưng, có vẻ Lee Tae-seon lại nghĩ khác.

    “Người ta sẽ không chú ý đến chúng ta nhiều đâu. Vì đây là bữa tiệc để tìm đối tượng kết hôn cho con gái nhà đó mà.”

    “Dạ…?”

    “Một cô con gái Alpha vừa tốt nghiệp trường danh tiếng ở nước ngoài về, đương nhiên là có quyền kén cá chọn canh rồi. Những Omega đến tuổi kết hôn được mời lần này thật là may mắn. Nhà đó cưng chiều con gái lắm, sau này tài sản thừa kế cũng sẽ rất rủng rỉnh.”

    “À…”

    “Tôi nói để cậu biết trước vậy thôi. Dù chắc là cậu cũng biết rồi.”

    “Tôi không biết…”

    Thực ra, làm sao mà tôi biết được… Tôi vốn chẳng quan tâm đến những tin tức nóng hổi trong giới chính trị hay kinh doanh. Thông tin cũng chẳng mấy khi lọt được đến tai tôi. Tôi chỉ biết những gì Lee Tae-seon kể cho nghe mà thôi.

    Trái lại, In-ha thì rất quan tâm. Anh ấy biết rõ hơn tôi nhiều, người mà thậm chí còn quên mất đó là con gái tập đoàn nào. Có khi anh ấy đã biết về bữa tiệc này từ lâu rồi cũng nên.

    Dù vậy, chuyện hôn sự của In-ha cũng không có gì phải vội. Thực tế là In-ha sẽ là người thừa kế toàn bộ tài sản của gia đình.

    Tôi vốn là vận rủi của cả nhà, bố mẹ thậm chí còn chẳng muốn cho tôi lấy một xu lẻ. Họ thậm chí còn công khai tìm mọi cách ngay trước mặt tôi để thực hiện điều đó. Cho đến tận bây giờ, không biết tôi đã phải ký bao nhiêu tờ đơn từ bỏ quyền thừa kế rồi nữa.

    Vậy nên, đương nhiên toàn bộ tài sản sẽ thuộc về In-ha. Có tiền bạc và danh tiếng thì hôn sự tự khắc sẽ tìm đến thôi. Không kết hôn cũng chẳng sao. Sau này nhận nuôi một đứa trẻ trong họ hàng là xong.

    In-ha quan tâm đến những chuyện này thuần túy chỉ vì sự hiếu kỳ.

    In-ha luôn là người nghe ngóng được đầu tiên những tin tức xấu kiểu như ai ly hôn với ai, hay ai vừa đâm ai, rồi về kể lại cho tôi nghe với vẻ khoái chí. Thú thực là tôi chẳng muốn nghe những chuyện đó chút nào.

    Dù cho ở đâu đó trên thế giới này, lòng người có thay đổi hay người ta có căm ghét nhau đến mức muốn giết chóc, tôi cũng không muốn biết.

    Nếu bảo tôi là kẻ sống trong mộng tưởng thì cũng đúng, à không, chắc là đúng rồi, nhưng tôi chỉ muốn sống và nghe những chuyện tốt đẹp mà thôi.

    Vì thế tôi rất thích những câu chuyện mà Lee Tae-seon kể. Anh ta chủ yếu kể về những tấm gương tốt, hoặc chỉ truyền đạt những thông tin về sự cố, tai nạn thực sự cần thiết. Ví dụ như những chuyện lớn đủ sức làm rung chuyển thị trường chứng khoán. Những câu chuyện của anh ta nghe xong không thấy lấn cấn hay để lại dư vị tồi tệ như cách In-ha kể.

    “Cậu có đang nghe tôi nói không đấy?”

    “…A, á, xin lỗi anh. Tôi mải suy nghĩ một chút…”

    “Cách nói chuyện.”

    “…”

    Lúc trước tôi có cố bắt chước giọng điệu của In-ha thật, nhưng không thể lúc nào cũng làm thế được. Cứ hễ thẫn thờ một chút rồi mở miệng ra là giọng điệu của In-ha lại bay biến đâu mất. Thay vì trả lời, tôi lặng lẽ nhìn Lee Tae-seon, anh ta bèn nhíu mày vẻ khó chịu.

    “Những người đến dự tiệc đều biết cậu là Yoon In-ha. Đến đó mà cậu vẫn còn định đóng giả In-young à?”

    “…À.”

    Nhắc mới nhớ, đúng là như vậy. Tôi đã không nghĩ đến chuyện này.

    “Nếu thấy không thoải mái thì cậu không cần phải mở miệng đâu. Cứ giữ vẻ mặt ủ rũ suốt cũng được. Tính cách của cậu vốn đã nổi tiếng rồi, nên người ta sẽ chỉ nghĩ chắc là có chuyện gì không vui thôi.”

    “…”

    Câu này thì tôi hiểu rõ mồn một. Nghĩa là đừng có mở miệng ra, cứ giả vờ như đang tâm trạng tồi tệ, ủ rũ là được.

    Đang định bụng nghĩ sao phải làm đến mức đó, thì tôi chợt nhận ra. Lee Tae-seon không muốn thể hiện dáng vẻ thân thiết với In-ha.

    Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên chúng tôi xuất hiện công khai sau khi “Yoon In-young” qua đời và hôn sự với “Yoon In-ha” được quyết định. Tôi cảm nhận được ý chí mạnh mẽ của anh ta là không muốn tỏ ra gần gũi.

    “Tôi biết rồi.”

    Tôi khẽ trả lời. Tôi không muốn làm trái ý Lee Tae-seon thêm nữa. Anh ta bảo sao thì tôi sẽ nghe vậy, cứ lẳng lặng mà làm theo thôi.

    Đang nhìn về phía trước, bỗng cảm nhận được ánh mắt của ai đó, tôi quay sang thì thấy Lee Tae-seon đang nhìn mình chằm chằm. Trong lúc đang lái xe ư? Tôi giật mình nhìn quanh thì ra xe đã đến bãi đỗ xe sông Hàn từ lúc nào.

    Anh ta đặt hai tay lên vô lăng của chiếc xe đã tắt máy và nhìn tôi. Mặt trời đã gần lặn hẳn, nhưng vì xe đỗ ngay dưới cột đèn đường nên trong xe vẫn đủ sáng để nhìn rõ biểu cảm của nhau.

    Lee Tae-seon nhìn tôi với một vẻ mặt… thực sự là rất kỳ lạ.

    Rồi anh ta chậm rãi cúi đầu xuống. Anh ta tựa đầu lên vô lăng nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi. Không biết anh ta đang nghĩ gì mà lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó nhỉ. Hay là tôi lại làm gì sai rồi?

    Lee Tae-seon chậm rãi mở lời.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú