Chương 11
bởi Ly ThiênChuyện tôi bị thương ở tay đúng là do Lee Tae-seon đẩy ngã. Nhưng Lee Tae-seon cũng có lý do bất khả kháng, nên đó không phải là lỗi của anh ta.
Anh ta tìm đến Giáo sư Jang và đưa tôi đến Bệnh viện Đại học Inhyun, giống như mỗi khi tôi bị ốm lúc ở cạnh anh ta trước đây. Vì anh ta biết bác sĩ chủ trị lâu năm của tôi và Yoon In-ha chính là vị giáo sư đó.
Nghe nói dạo trước giáo sư bị ngất xỉu, giờ đã hồi phục và đi làm lại. Nguyên nhân khiến ông ngất xỉu là do đã cùng ni cô túc trực ngày đêm chăm sóc khi tôi bất tỉnh sau vụ tai nạn giao thông.
Có lẽ lúc đó ni cô đã nhận ra tôi đang nhập vào thân xác của Yoon In-ha. Nếu vậy thì chắc bà cũng đã bàn bạc với Giáo sư Jang rồi…
Tôi lo lắng không biết mình sẽ nghe được những lời gì khi gặp giáo sư.
Nỗi bất an ấy còn lớn hơn cả cơn đau nhức nhối ở cổ tay. Sự bất an và nỗi sợ hãi thật kỳ lạ. Rõ ràng chỉ là cảm xúc, nhưng lại kéo theo cả đau đớn và thống khổ về thể xác.
Hơn nữa, tình huống hiện tại cũng thật khó xử. Không hiểu sao Lee Tae-seon không gọi tài xế mà lại tự mình ngồi vào ghế lái. Tôi chần chừ một lát rồi lách người vào ghế phụ, cẩn thận leo lên như đang đi nhờ xe người lạ – dù bây giờ nói như thế cũng chẳng sai chút nào.
Thậm chí lúc thắt dây an toàn, tôi còn luống cuống quờ quạng mấy lần trông thật thảm hại. Làm bằng một tay khó hơn tôi tưởng. Nếu là trước kia, Lee Tae-seon đã cài dây cho tôi trước khi tôi kịp mở lời rồi… Sau một hồi loay hoay, cuối cùng tôi cũng thắt được dây an toàn.
Tôi khẽ thở dài, liếc nhìn Lee Tae-seon. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, anh ta đang xem máy tính bảng, rồi cất nó vào hộc cửa và ấn nút khởi động.
Cùng với tiếng động cơ trầm thấp, đèn trong xe đồng loạt sáng lên. Đồng thời, điều hòa cũng bắt đầu hoạt động.
Đang là cuối tháng Tư, so với mọi năm thì thời tiết vẫn chưa thể gọi là nóng, nhưng Lee Tae-seon chỉ là không biểu lộ ra mặt chứ anh ta chịu nóng rất kém. Đặc biệt là vào những ngày ẩm ướt triền miên như dạo gần đây, anh ta thường rũ rượi như cọng cỏ úa.
Tất nhiên, sắc mặt anh ta lúc này không tốt chắc chắn không chỉ do độ ẩm hay cái nóng. Với tính cách của anh ta, anh ta sẽ tuyệt đối không muốn để lộ vẻ yếu đuối trước “Yoon In-ha”.
Nhưng sắc mặt như sắp ngất đi và đôi mắt trũng sâu kia đâu phải là vấn đề có thể dùng tinh thần để điều chỉnh. Tôi tránh nhìn anh ta. Anh ta lẳng lặng hạ thấp nhiệt độ điều hòa.
Tiếng gió vù vù vang lên, hơi lạnh từ cửa gió ồ ạt tuôn ra. Tôi vội vươn tay đóng hết cửa gió bên phía mình, nhưng nhiệt độ trong xe giảm xuống thì tôi chẳng làm gì được.
Lee Tae-seon chịu nóng kém, còn tôi lại chịu lạnh kém. Vào những ngày thời tiết thế này, Lee Tae-seon thường đưa cho tôi chăn và thú bông rồi bật sưởi ghế cho tôi.
Lúc đó nhiệt độ sẽ trở nên vừa vặn với tôi, lần đầu tiên Lee Tae-seon làm vậy, tôi đã cười ngặt nghẽo vì thấy tình huống và bộ dạng của mình thật buồn cười.
Tôi thích cảm giác gió lạnh từ điều hòa phả vào trán trong khi hơi ấm bao bọc lấy cơ thể. Có vẻ như lúc này Lee Tae-seon chẳng còn tâm trí đâu để dành cho tôi sự quan tâm ấy.
Tôi đến bệnh viện với khuôn mặt tái mét. Đương nhiên là Lee Tae-seon chẳng thèm để ý đến tôi…
“…”
“Tae-seon… Giám đốc?”
Chẳng hiểu sao tôi lại gọi lẫn lộn tên và chức danh “Giám đốc”, nhưng Lee Tae-seon không bận tâm. Anh ta chỉ nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu y hệt lúc nãy.
Biểu cảm đó thật sự không thể hiểu nổi. Nói là ghét bỏ hay khinh miệt thì lại thấy sai sai.
“…Cậu thấy lạnh à?”
“A, tôi, tôi cũng chịu lạnh kém nên…”
“Tôi chưa từng nghe Yoon In-young nói thế bao giờ.”
“Chuyện đó… có cần thiết phải nói không…?”
“Cũng phải. Chắc cậu lạnh lắm. Xin lỗi nhé.”
Lời xin lỗi nghe thật lạnh lùng, rồi anh ta đi vào bệnh viện trước. Các y tá đã ra ngoài chờ sẵn. Tôi ngơ ngác đứng đó rồi gượng gạo đi theo sau.
Tháng Tư năm nhuận vẫn còn khá lạnh, không khí lại ẩm ướt. Có lẽ do không khí ẩm nên cảm giác càng lạnh hơn. Tôi nắn nắn những đầu ngón tay tím tái, cô y tá thấy vậy liền làm vẻ mặt thắc mắc.
“Cậu thấy lạnh sao?”
“A, không ạ. Tôi ổn.”
Lee Tae-seon quay lại định chen vào nói gì đó. Như để ngăn cản, tôi vội vàng bảo với y tá là mình ổn. Lee Tae-seon mấp máy môi định nói rồi lại nheo mắt quay đi.
Sau khi lên phòng bệnh, Lee Tae-seon biến mất đi đâu đó. Chẳng bao lâu sau, Giáo sư Jang và giáo sư khoa chỉnh hình cùng đi lên, cả hai vị giáo sư đều nhíu mày ngay khi tôi kéo tay áo lên.
Đặc biệt là Giáo sư Jang với vẻ mặt đầy lo lắng.
“Kìa, sao lại ra nông nỗi này? Con bị ngã à? Mà nhìn xem, In-ha, sắc mặt con cũng tệ quá…”
Giáo sư Jang liếc nhìn ra ngoài phòng bệnh. Có vẻ như ông đang tìm Lee Tae-seon đã bỏ đi. Tôi vội lắc đầu.
“Con bị vấp chân ở phòng khách nên ngã ạ. Do chưa quen với cách bài trí nội thất… Còn sắc mặt chắc là do lúc đến đây bật điều hòa nên bị lạnh thôi ạ.”
“Thời tiết này mà điều hòa gì chứ. Lạnh thì phải bảo tắt đi.”
“Giám đốc chịu nóng kém mà ạ.”
“Haizz, dù vậy thì con lạnh cũng phải bảo tắt đi chứ. Sao có mỗi chuyện đó mà cũng không nói được. Dù sao thì cũng phải chụp chiếu đã. Đúng không, Giáo sư Yoon?”
Giáo sư Jang nói với giáo sư khoa chỉnh hình. Ông ấy gật đầu rồi thao tác liên tục trên chiếc máy tính bảng mang theo. Một lúc sau, y tá đi lên.
“Mời cậu đi lối này, cậu Yoon In-ha.”
Tôi đi theo y tá và hoàn thành các xét nghiệm cần thiết. Chụp X-quang, CT, siêu âm. Quá nhiều xét nghiệm cho một chấn thương chỉ là giãn dây chằng nhẹ.
Khi quay lại khu bệnh phòng và đi ngang qua phòng chờ để về phòng bệnh, tôi thoáng thấy bóng dáng Lee Tae-seon qua cửa kính phòng chờ. Hình như anh ta đang tập trung làm việc.
Tôi vội lướt qua trước phòng chờ để vào phòng bệnh trước khi anh ta kịp nhận ra, chỉ có một mình Giáo sư Jang ở đó. Vị giáo sư đang chăm chú nhìn vào máy tính bảng với vẻ mặt nghiêm trọng, nghe tiếng mở cửa liền ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi mỉm cười.
Cô y tá chỉ đưa tôi đến đó rồi đóng cửa lại từ bên ngoài. Tôi đang nhìn cánh cửa nặng nề khép lại thì nghe tiếng “tách”, Giáo sư Jang mở lời.
“Nào, chúng ta nói chuyện chút nhé? …In-young à.”
“…”
Tôi vô thức lùi lại phía sau. Lưng va cái “uỵch” vào cửa phòng bệnh, cơn đau nhói truyền đến cánh tay.
“Lại đây. Đứng ở cửa lỡ đâu tiếng lọt ra ngoài.”
“…Vâng, thưa giáo sư.”
Tôi nén đau ở tay, bước lại gần giáo sư. Đương nhiên tôi biết giáo sư sẽ biết bí mật của mình. Vì ni cô đã nói vậy mà. Chắc chắn ông ấy đã biết ngay từ đầu. Bởi ông ấy đã ở cùng ni cô suốt một tuần tôi bất tỉnh.
Chỉ là cú sốc khi nghe tên mình được gọi sau bao lâu quá lớn. Dù là thốt ra từ miệng giáo sư, nhưng đã lâu lắm rồi tôi mới được người khác gọi là “In-young”…
Tôi chần chừ một lát rồi hỏi.
“Giáo sư nghe ni cô kể phải không ạ? Chuyện, lúc đầu ấy ạ. Ngay sau tai nạn, lúc đang chăm sóc con.”
“Đúng vậy. Lúc đầu thật khó tin. Linh hồn người khác lại nhập vào cơ thể một người… In-young à, thầy không ngờ con lại như vậy đấy, thật đáng nể. Chắc là bình thường con kìm nén dữ lắm, nên đến lúc ngàn cân treo sợi tóc mới không nhịn được nữa phải không?”
Tôi không nói nên lời. Giáo sư tỏ ra thù địch một cách kỳ lạ. Ông tháo kính nhét vào túi áo trước rồi liếc nhìn tôi chằm chằm.
“Không ngờ con lại đuổi linh hồn In-ha đang sống đi để chiếm chỗ của nó.”
“Giáo… Giáo sư, con…”
“Thầy hiểu. Ai mà chẳng muốn sống. Con biết ‘tình thế cấp thiết’ không, In-young? Trong tình huống nguy cấp, cướp áo phao của người khác không phải là phạm pháp.”
“…”
Đúng là… chỉ không phạm pháp thôi. Trách nhiệm đạo đức, trách nhiệm lương tâm, sự chỉ trích và oán trách của mọi người, cảm giác tội lỗi, tất cả những thứ đó tôi đều phải gánh chịu. Cho dù đó là việc tôi làm trong vô thức. Máu trong người tôi lạnh toát. Chắc mặt tôi cũng đã cắt không còn giọt máu.
“Ni cô có nói, con sẽ đau ốm khắp nơi. Dù cơ thể là của In-ha nhưng linh hồn lại là của con.”
“Linh hồn là của con nên thế ạ…?”
“Ừ. Vì là linh hồn có vấn đề nên không thể sống như người bình thường được. Đau ốm, bị thương, khổ sở khắp nơi. Nhưng mà, hừm, được rồi…”
Giáo sư chậm rãi bước tới xoa đầu tôi. Tôi thoáng giật mình, nhưng bàn tay to lớn xoa đầu khiến lòng tôi dần dịu lại. Dù tôi đã là người lớn, đủ trưởng thành rồi, nhưng tôi vẫn yếu lòng trước việc được đối xử như một đứa trẻ thế này.
“Khi nào đau cứ tìm đến thầy. Giữ bí mật với người khác nhé. Nếu In-ha cứ ốm đau liên miên thì bố mẹ sẽ lo lắng lắm. Biết đâu họ lại thấy lạ mà đi hỏi ni cô. In-young cũng biết bà thầy bói không nói dối được mà, phải không?”
“Vâng… con biết ạ.”
Ni cô là người phụng sự thần linh nên không thể nói dối. Vì thế khi nhà có chuyện buồn bà cũng thường nói thẳng. Tất nhiên, hầu hết chuyện buồn đều do tôi gây ra.
“In-young à.”
“Dạ, giáo sư.”
“Từ giờ con chỉ cần nghe lời thầy và ni cô là được. Chuyện đã lỡ rồi, chúng ta sẽ cố gắng hết sức với suy nghĩ là để bảo vệ cơ thể In-ha, và bảo vệ cả con nữa. Nên thầy mong con cũng sẽ hợp tác tốt.”
” …Vâng.”
Trong lòng tôi dâng lên một nỗi nghẹn ngào. Tôi không ngờ câu nói sẽ bảo vệ tôi với tư cách là chính tôi lại nghe cảm động và vui mừng đến thế.
0 Bình luận