Các chương
-
Đầu hè năm nay chìm trong những cơn mưa dầm rả rích. Từng giọt nước ẩm ướt bắt đầu trút xuống những nụ hoa lăng tiêu đỏ cam đang nặng trĩu cúi đầu. Rào rào, tiếng mưa rơi ồn ã cả một góc trời. Trên tà trường bào màu xanh nước nhạt của A-nok (Nhã Lộc) cùng bàn tay trắng ngần vươn ra ngoài tay áo, những giọt mưa cũng đang thi nhau đọng lại. Dòng nước nối nhau chảy dọc theo đường…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Hơi thở nghẹn lại ở cổ họng. Tôi dùng mu bàn tay lau vội dòng máu chảy ròng ròng từ vết thương trên trán, rồi lao xuống con hẻm nhỏ với bức tường bao quanh nhà cao vút. Không đủ không khí để thở, tôi há miệng hít lấy hít để, khiến niêm mạc cổ họng khô rát khó chịu. "Ha... Hự..." Nỗi sợ hãi rằng ngay lập tức, bàn tay thô ráp kia sẽ túm lấy tóc tôi, quật mạnh xuống đất khiến…-
26,0 N • Ongoing
-
-
Một tràng ho bật ra từ miệng Lee Shin-woo. Trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn Lee Shin-woo đang trở mình đau đớn, Park Jeong-dae vặn vẹo khuôn mặt rồi buông lời đe dọa. "Mày liệu hồn đấy, Lee Shin-woo! Mày mà dám làm trò gì mờ ám, tao sẽ giẫm nát mày cho đến khi mày phải van xin tao giết mày đi! Nghe rõ chưa? Tao sẽ biến mày thành cái bồn cầu, sống không bằng chết, cả đời chỉ được húp tinh trùng của…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Nhận lấy mẩu giấy, ngay lập tức cửa sổ đóng sầm lại một cách phũ phàng. Chẳng có nơi nào để nhận điện thoại, với khuôn mặt ngơ ngác, tôi nhìn người quản lý qua ô cửa kính. Sau đó, tôi rủ mắt xuống mở mẩu giấy ra xem. Bên cạnh thời gian nhận cuộc gọi, tên người gọi và mối quan hệ với tôi được ghi chép rõ ràng. 7 giờ 3 phút tối. Mẹ của Lee Shin-woo. Như thể nhìn thấy một thứ…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Sâu bên trong khu Lý Tả, phần lớn nhà cửa đều thấp bé lụp xụp và tồi tàn, một số nơi thậm chí chỉ còn trơ lại vài mảng tường đổ nát hoang tàn. Những mảng vữa tường bong tróc chất đống làm cho con đường vốn dĩ đã chật hẹp lại càng thêm bẩn thỉu nhếch nhác. Khói bếp mù mịt xám xịt bay lơ lửng trên đỉnh đầu tạo cảm giác vô cùng ngột ngạt và bức bối. Đường đi về phía Nam…-
45,1 N • Ongoing
-
-
「To gan, sao ngươi dám bắt Hoàng long của nước Lý Hoa này xưng là nô tài? To gan, thân là bề tôi mà dám! Một kẻ ăn bám phước lành của Hoàng long mà dám ngông cuồng đến thế!」 Hoàng hậu càng vùng vẫy, sức ép từ những tên lính canh đang khống chế nàng lại càng mạnh bạo hơn, nhưng nàng vẫn gào thét như phát điên, giậm chân và uốn éo liên hồi. Park Je-mun nhìn cặp đế hậu đang giãy giụa như cá…-
77,3 N • Ongoing
-
-
Vô số hậu cung dẫu nhập cung sau San-wol cũng thay đổi liên tục chẳng khác gì thay áo. Chuyện phi tần bị ban chết, bị phế truất hay đày vào lãnh cung xảy ra như cơm bữa, và những chỗ trống ấy lại nhanh chóng được lấp đầy bởi các Thừa ân Thượng cung mới. Đó cũng là lý do cứ năm năm một lần, lệnh tuyển tú nữ lại được ban xuống. San-wol, người chẳng có bệ phóng chống lưng mà chỉ dựa…-
153,2 N • Ongoing
-
-
Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức. Vào ngày tôi ghé qua nhà để lấy thêm quần áo, cũng là lúc ni cô Wol-jeong trở về. Nghe thấy tầng một có chút ồn ào, tôi nhận ra giọng nói quen thuộc ấy. Đúng là ni cô. Khi tôi bước ra khỏi phòng, quả nhiên thấy bà trong bộ Hanbok trang nhã đang đứng…-
24,1 N • Ongoing
-
-
“Đây là con út nhà chúng tôi, Bliss. Bee, chào mọi người đi con.” Mặc dù đã qua bước sơ cứu khẩn cấp, nhưng trên khuôn mặt vẫn còn lốm đốm vài vệt sô-cô-la đen nhẻm, Bliss dõng dạc cất tiếng chào. “Cháu chào mọi người. Cháu là Bliss Miller ạ.” “Ôi chao, đáng yêu quá đi mất.” Công tước phu nhân phản ứng ngay lập tức. Bà nở nụ cười rạng rỡ, âu yếm nhìn khuôn mặt đứa…-
95,9 N • Ongoing
-
-
Trở nên bối rối, In Yoo-shin chưa kịp cất lời hỏi thêm thì Hyeon Gyu-ha đã ngắt lời cậu. “Nếu anh đã biết mình không có tư cách để can thiệp, thì ngậm miệng lại đi.” “E hèm, khi yêu vào, thì não trạng của con người sẽ bị thay đổi, cậu cũng chỉ là một trong số đó thôi.” “Vì em ấy, Yoo-shin, chính là Chủ nhân của tôi mà.” Thản nhiên thốt ra từ “Chủ nhân” và khiến In Yoo-shin…-
54,4 N • Ongoing
-
- 1 2 … 29 Tiếp